Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 1720: Sẽ Không Tái Phát

Cập nhật lúc: 2026-01-29 17:34:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

- Không , lão gia t.ử, hiện tại cảm thấy thế nào?

Bỗng Lý lão lên.

Nhân viên cảnh vệ vội vàng tiến lên đỡ:

- Ngài chậm một chút.

Ông lắc đầu:

- Không , đừng động , thấy tự

Nhân viên cảnh vệ do dự, lỡ như mà ngã, mắc là sai lầm về chính trị

Anh Trần Thương, vẫn chút yên lòng, nghi ngờ hỏi:

- Thật ?

Trần Thương tỏ ý:

- Không chuyện gì, cứ thử một chút.

Ông cũng trực tiếp :

- Thật chuyện gì, cứ yên tâm

Nói xong, Lỹ lão qua , cảm giác cả hơn nhiều.

Đừng đến ch.óng mặt trong đầu, hiện tại một chút cảm giác cũng .

Có vẻ như... vẻ như cơn ch.óng mặt chỉ là ảo giác.

Thậm chí, ông còn bày cái dáng vẻ Thái Cực quyền Bạch Hạc Lưỡng Sí, tựa như thứ chỉ là ảo giác

Thế nhưng, cơn ch.óng mặt khiến mắt ông lão tối sầm, cảm giác khi nãy rõ mồn một mắt, dĩ nhiên đây là ảo giác.

Ông chính là lãnh đạo cấp cao, bệnh cũng bác sĩ chăm sóc sức khỏe đặc biệt.

Chính vì lẽ đó, ông càng rõ ràng hơn tình huống của bản như thế nào.

Chóng mặt là bệnh cũ của ông, thế nhưng bệnh nấm tai của ông tương đối đặc biệt.

Mà thủ pháp phục vị cách nào sử dụng máy móc, dựa thủ pháp và cảm giác của bản .

Điều nâng cao trình độ và kỹ thuật của bác sĩ.

Thế nhưng, tình huống của Lý lão đặc biệt, bằng thể nào đến bây giờ vẫn mãi khỏi.

Nghĩ tới đây, ông càng thêm đổi cái về Trần Thương, thậm chí một loại triệu chứng sỏi mật đặc biệt.

Vị trí kẹt của loại nấm tai đặc biệt, cộng thêm cấu trúc cơ thể đặc tính hóa, khiến thủ pháp phục vị khó thành công

Đối với việc phẫu thuật mà ... Căn bản cần thiết.

Đơn giản là bởi vì nếu như phẫu thuật, tạm thời bàn đến xác suất thành công, nguy hiểm lớn chừng nào đây?

Đây là một lão nhân cấp quốc gia

Bao nhiêu tuổi

Hơn nữa Lý lão trải qua bao nhiêu danh y?

Ngay cả những đại lão cấp đỉnh về khoa nội thần kinh ở nước ngoài cũng gặp ít.

Xã hội bây giờ, đây chính là phương thức ngoại giao quan trọng nhất.

Ví dụ như Đông y nhà giỏi, thái t.ử nước bạn yếu, chúng thể trữa khỏi, đây chính là một loại hình thức ngoại giao vô cùng .

Tương đối hiếm trong lĩnh vực y học, nhưng lĩnh vực nghệ thuật chút bình thường.

Ví dụ như các buổi biểu diễn mang tính chất ngoại giao, đoàn nghệ thuật, buổi hòa nhạc, đặc biệt là những bậc thầy về thư pháp và hội họa, tác phẩm của bọn họ thường coi là tinh hoa của đất nước và trở thành vật trao đổi của quốc gia

, hiệu quả trị bệnh vẫn quá rõ rệt.

Đây là kể từ khi Lý lão nhiễm bệnh đến nay, đầu tiên nhận hiệu quả trị bệnh tức thì và rõ ràng như .

Nói thật, ông thật sự vui mừng thôi

Loại cảm giác còn hạnh phúc hơn so với nắng hạn lâu ngày gặp trận mưa.

Hiện tại bốn chuyện vui trong đời thì hai chuyện là nắng hạn gặp mưa rào và tha hương gặp quen cũ sớm còn coi trọng khi sự phát triển kỹ thuật của nhân loại và sự phát triển kỹ thuật của giao thông tiện lợi, mưa nhân tạo.

Cũng tại đêm động phòng hoa chúc, khi tên đề bảng vàng.

Thế nhưng, đây đều là đoạn việc vui của nửa đời .

Việc vui của nửa hẳn là tăng thêm một chút: khi t.h.u.ố.c đến thì khỏi bệnh

Cuộc đời là một lịch trình liên tục phấn đấu, bao gồm cả quá trình đấu tranh cùng bệnh tật.

Lý lão là quyền cao chức trọng, vẫn như thường thể tránh khỏi.

bây giờ thì ?

Trần Thương xuất hiện khiến căn bệnh ch.óng mặt quấy nhiễu ông nhiều năm chợt hy vọng, loại hạnh phúc thật sự mãnh liệt.

- Giáo sư Trần... đây là... Tạm thời giảm bớt? Có thể duy trì bao lâu?

Lý lão chút vui mừng hỏi.

Trần Thương sững sờ:

- Bao lâu?

Lý lão hiểu rõ, nhất định là yêu cầu của quá cao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-1720-se-khong-tai-phat.html.]

Không cần quá lâu, một hai tuần cũng

Nghĩ tới đây, Lý lão chút ngượng ngùng :

- Giáo sư Trần... Anh xem thử một chút, thể bác sĩ của ?

- Định kỳ giúp kiểm tra đầu, thật sự quá sợ loại cảm giác hôn mê , trời đất cuồng, cảm giác cả đều .

- Anh yên tâm, nếu như tiện, đến phòng khám bệnh của cũng .

Tần lão dáng vẻ tiền đồ của Lý lão đầu, khi ngẫm nghĩ cũng chút xúc động

Lý lão đầu là thế nào cơ chứ? Tính khí nóng nảy như trâu, còn cãi với đại lãnh đạo.

bây giờ thì ?

Cái tên Trần Thương thật sự còn thiết hơn so với con trai ruột

Tuy nhiên vị giáo sư Trần cũng thật là lợi hại.

Căn bệnh của Lý lão đầu còn là một chứng bệnh khó chữa, bao nhiêu chuyên gia cũng trị khỏi , hiện tại đột nhiên gặp tình huống , thể ngạc nhiên.

- Giáo sư Trần, thật lão Lý là .

Tần lão cũng đỡ cho đối phương.

Lý lão đầu xong, vội vàng gật đầu:

- Không sai,gGiáo sư Trần, thật sự ...

Trần Thương nhịn hổ một trận:

- Không, ý , cần điều trị thường xuyên nữa.

Hai liếc , lập tức nhíu mày.

Lý lão gia t.ử nhỏ giọng :

- Không loại bệnh dễ tái phát ?

Tần lão phụ họa.

Trần Thương :

- Đó là bởi vì phương pháp phục vị triệt để

Không sai

Vừa khi Trần Thương phục vị, rõ ràng cảm thấy tình huống của ông đặc biệt, vốn là ống dẫn kì lạ, khó để phục vị, nhưng một khi phục vị thành công thì tỉ lệ tái phát cũng lớn.

Vì lẽ đó Trần Thương , với ông lão:

- Trong vòng một năm chắc là sẽ tái phát.

- Hơn nữa... bảo cả đời tái phát

………….

Lý lão thấy lời của Trần Thương, đầu tiên là chút khó tin

Tiếp đó ông vô cùng ngạc nhiên mừng rỡ

- Thật ?

Trần Thương gật đầu một tiếng:

- Đương nhiên

Trong lúc nhất thời Lý lão hài lòng đến nỗi .

Ông quá vui mừng

- Giáo sư Trần, chuyện ... Thật đúng là cám ơn ngài

- Thật sự là, aizz, cái đầu của choáng nhiều năm như , chỉ trong chốc lát mà khỏi ?

Tần lão nhịn bật :

- Sao thế? Ông vẫn thích ứng ?

- Đi! Lão Lý, ông cũng đừng khách khí, về chuyện gì thì nghĩ tới tiểu Trần của chúng một chút, thế ?

- ! !

Lý lão gia t.ử ngừng gật đầu:

- Phải đó, giáo sư Trần gì cần giúp thì cứ việc

......

Lúc xế chiều, Lý lão vì để cảm ơn Trần Thương, tự đưa trở về bệnh viện .

Đương nhiên, là cảnh vệ lái xe, xe, Trần Thương và Lý lão .

Đột nhiên cảm thấy những vị đại lão cũng khó ở chung như .

Nếu như nhân viên cảnh vệ lời , nhất định sẽ oán thầm nửa ngày.

Đến bệnh viện, Lý lão gia t.ử cũng nhàn rỗi, tự đưa Trần Thương về, đó ông nhân viên cảnh vệ:

- Đi thông báo với viện trưởng là tới.

- Ừm... Tới đo huyết áp! Yêu cầu hợp lý lắm.

Ông cảm thấy, giúp cho Trần Thương nở mày nở mặt, thuận tiện đ.á.n.h tiếng với viện trưởng, thể để bọn họ khi dễ bác sĩ Trần của chúng .

 

 

Loading...