Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 1712: Tôi Nói Cho Cậu Một Tin Tức Xấu

Cập nhật lúc: 2026-01-29 17:34:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi Tôn Quảng Vũ thấy, liền mơ màng, vốn dĩ còn cho rằng qua đây để can thiệp, ngờ đến giáo sư Trần cho một món quà lớn như thế

- Có! Chắc chắn là thời gian

- Giáo sư Trần, chuyện thì chứ yên tâm

Trần Thương :

- Ba các hãy thật , chủ nhiệm Chu... Tranh cử chức viện sĩ, ông am hiểu về lĩnh vực cấy ghép lá gan, cũng là dẫn đầu của lĩnh vực Ngoại khoa Gan mật, hãy giúp đỡ viện sĩ Chu.

- Thế nhưng... , quyển sách đừng lung tung, , chắc chắn sẽ phát hành , đây là báo nội bộ đầu tiên, hãy chú ý một chút.

Nói xong, Trần Thương mở ngăn kéo , lấy một bản thảo và ổ cứng di dộng.

- Những thứ đều là tư liệu phẫu thuật, hãy phân tích một chút, hãy bàn một chút về những thông tin mà qua, cho .

- Cuối tháng chúng sẽ công bố

- Thời gian gấp, nhiệm vụ nặng nề, tất cả hãy cố gắng một chút.

Sau khi Chu Hoành Quang thấy lời của Trần Thương, trong lòng vô cùng xúc động, ngay mặt cần giúp đỡ .

Đây là thái độ của Trần Thương

Đây là ân tình

Cho dù Trần Thương là tìm quan hệ cũng , thế nhưng... Không cần thiết.

Ông càng thích tiến hành theo phương thức như thế .

Hà Chí Khiêm và Tôn Quảng Vũ qua Chu Hoành Quang, đều là ngừng ngưỡng mộ.

Tôn Quảng Vũ là viện sĩ, thể là ông vận khí hơn Chu Hoành Quang, quá nhiều khó khăn và trắc trở, hơn nữa... là thầy giáo của , kéo lên.

Phải , trong cái vòng cũng chút hệ thống, trọng lượng trong lĩnh vực chữa bệnh hiện tại của Hiệp Hòa nặng.

Nói xong, Trần Thương qua Hà Chí Khiêm:

- Chủ nhiệm Hà, vẫn còn trẻ, cũng sẽ cơ hội thôi, báo nội bộ hãy cố gắng thật .

Khuôn mặt của Hà Chí Khiêm lộ vẻ cảm ơn, nghiêm túc gật đầu:

- Ừm, cảm ơn giáo sư Trần, cho cơ hội

Trần Thương nhẹ gật đầu:

- Hãy thật .

Chuyện của Chu Hoành Quang thì xem báo nội bộ .

Mà tương tự, cũng cần báo nội bộ để thế giới chú ý đến Học hội mới thành lập

...........

Con của Từ T.ử Minh từ đến nay vẫn luôn nhận rõ chính .

Ở địa giới thủ đô , vẫn luôn tính là nhân tài dẫn đầu.

Bản tính là nỗ lực nhất, cũng tính là thiên phú nhất, càng tính là núi lớn để dựa .

Vì thế chuyện khiến cho chủ nhiệm Từ khá lạnh nhạt đối với tất cả thứ.

Thế nhưng... Ai thể ngờ đến, bản tình cờ thể đề cử viện sĩ, chuyện khiến cho chút thấp thỏm lo âu, thậm chí... chút sủng ái mà lo sợ

Đến mức Từ T.ử Minh xoắn xuýt trong mười mấy phút đồng hồ.

Lão Từ luôn cảm thấy đề danh quấy rầy cuộc sống bình thường của , ảnh hưởng đến những sắp xếp công việc bình thường của bản , quá phiền phức

Thế là, Từ T.ử Minh phiền muộn gọi cho bạn của , Vương Thông.

- Vương Thông, cho một tin tức

Điện thoại kết nối, Vương Thông câu của Từ T.ử Minh cho hôn mê.

Tin tức !? Làm thế?

Vương Thông lo lắng hỏi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-1712-toi-noi-cho-cau-mot-tin-tuc-xau.html.]

- Sao thế? Xảy chuyện gì ?

Từ T.ử Minh than thở :

- Aiz... đó! đề cử viện sĩ, xem, còn Quốc khánh sẽ dẫn theo vợ và con nước ngoài du lịch nửa tháng nữa, kỳ nghỉ của đều bỏ , vợ của bên cũng chào hỏi chủ nhiệm Triệu, xem

- Chuyện đó, loạn hết tiết tấu cuộc sống của

Vương Thông thấy Từ T.ử Minh than thở, thiếu chút nữa là tin chuyện

Không còn tưởng rằng sa thải đó, ngược thì , đề cử chức viện sĩ mà còn than thở.

Nghĩ đến đây, Vương Thông thiếu chút nữa là cúp điện thoại.

, nghĩ đến tính cách của bạn cùng phòng , mới phản ứng .

Tên nhóc Từ T.ử Minh từ đến giờ luôn một tính cách thỏa mãn trong tình cảnh, đá một cước, vẫn thể về phía , nếu như quan tâm đến , thì vẫn thể một vui vẻ

Thế nhưng, nghĩ đến giọng và oán hận của Từ T.ử Minh, Vương Thông vẫn nhịn khổ một tiếng.

Người khác đề danh, mà phí bao nhiêu sức lực

Tên nhóc nhà

Không phát triển, nhưng, Vương Thông vẫn an ủi:

- Ai, ai chứ, từ khi viện sĩ, đoán chừng thời hạn về hưu còn trì hoãn thêm mấy năm, mặc dù tiền lương dựa theo cương vị là 150%, thế nhưng... dưỡng lão

Quả nhiên, giữa tiền tài và nghỉ hưu, Từ T.ử Minh nữa lâm mờ mịt, thật khó mà lựa chọn

Hình như tiền lương viện sĩ của đãi ngộ cấp phó bộ.

Thế nhưng... Cũng nghỉ hưu sớm cá ướp muối

cuộc sống cứ luôn giày vò khác như thế chứ?

Từ T.ử Minh thề, đây là lúc mà đau đầu nhất.

Anh cảm thấy tâm thất trái và tâm thất của đang tiến hành đọ sức quyết liệt, đến mức van tim chúy tùy hứng

Cảm nhận nhịp xoang bắt đầu trở nên ngay ngắn, lão Từ hít sâu một , để cho bản tỉnh táo .

- Vương Thông, quá khó khăn ! Aiz... bỏ , bỏ

Vương Thông thấy Từ T.ử Minh trầm mặc, tự nhiên rõ tên đang suy nghĩ cái gì, nhịn bật :

- Được , , đoán là, nhiều nhất cũng là chạy theo, cũng đừng phí sức nữa.

- , viện sĩ hình như là bên phía Hoa Tây, ... tám chín phần chỉ là đề cử một chút, cùng chọn chọn.

- Được , đừng lãng phí tế bào não của nữa.

- Nói cứ như là chọn .

Từ T.ử Minh Vương Thông đến mức đỏ mặt, phục liền phản bác :

- Lỡ như... Lỡ như chọn thì ? Cơ hội vẫn luôn luôn

Chỉ là... lời phản bác chút sức lực nào, ngay cả cũng tin, chứ đừng là Vương Thông.

Vương Thông nhịn :

- Được , nên gì thì . Nếu như lên chức viện sĩ, ... sẽ mở kho rượu của , để cho chọn ba bình.

Từ T.ử Minh xong liền vui vẻ, tên là một mê tiền.

Bản thèm kho rượu của Vương Thông lâu , nhưng suy nghĩ về độ khó của chức viện sĩ, lắc đầu, mỉa một tiếng:

- mới thèm để ý đến chút rượu đó! cai rượu .

Nói xong, cúp điện thoại.

Buổi trưa, Từ T.ử Minh nghĩ đến chuyện vẫn còn chút lo lắng.

Thế nhưng, lão Từ một trái tim lớn, một ca phẫu thuật, liền quên mất chuyện

Khó mới một ngày nghỉ ngơi sớm nên về nhà, lúc ngang qua chợ bán thức ăn, quyết định đãi bản thâm một bữa, thế là mua một con cá Hoàng Hà, nhân tiện mua thêm một chút rau tươi, đấu trí đấu dũng với bà chủ lấy thêm hai nắm cải cúc.

 

 

Loading...