Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 1659: Bệnh Nhân Kỳ Lạ?

Cập nhật lúc: 2026-01-29 17:32:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu so sánh, « Khoa Cấp Cứu Học » mắt là như thế, suy nghĩ của bác sĩ chuyên khoa bằng bác sĩ cấp cứu vĩ mô, cân nhắc đến từng nhân tố cũng giống .

Vì lẽ đó, càng ngày càng ý thức trọng trách càng ngày càng nặng.

Trần Thương cũng ý thức , một quyển sách là cần một dùng tâm huyết cả đời để thành.

Anh cũng xác định, cả đời thể xong .

Thế nhưng Trần Thương khẳng định bản dồn hết sức lực để thành, bắt đầu chuẩn từ năm 30 tuổi, hi vọng khi già thì thể thành.

Chính thể là bác sĩ tinh thông khoa ngoại Tim, khoa Ngoại thần kinh, khoa Ngoại tổng hợp, đối với tất cả loại bệnh đều quen thuộc.

Đây khả năng gọi là hệ liệt sinh thời

Vào thời điểm giao ban, ca đêm qua trực là Hoàng Tân Hải, khi báo cáo tình huống tối hôm qua, :

- Ngưu Thiến, nữ, 21 tuổi, hai giờ rạng sáng nhảy xuống sông tự sát ngạt thở dẫn đến hôn mê, một chạy bộ ban đêm cứu...

Nghe thấy câu , theo như bản năng Trần Thương sẽ liếc Mã Nguyệt Huy

Đồng thời trong đầu xuất hiện một hình ảnh, là cô bé mà gặp ở công viên tối hôm qua lúc tản bộ với Mã Nguyệt Huy ?

lúc , Hoàng Tân Hải tiếp tục báo cáo bệnh tình.

- Tối hôm qua, bệnh cấp cứu kịp thời, triệu chứng bình phục cũng nhanh, nhưng... Hôm nay năm giờ rạng sáng, bệnh đột nhiên rời khỏi giường bệnh rời khỏi bệnh viện.

- Trên giường để một xấp tiền tiêu vặt, còn một cái vòng tay bạc, khi còn xếp xong chăn mền gọn gàng.

Vừa đến chi tiết , tất cả sửng sốt.

Đây đúng là một bệnh nhân khác thường.

Hành động cho tất cả lập tức thiện cảm với cô gái .

Nói thật, đối với tự sát, mặc dù mỗi đều điểm , nhưng... Đối với bác sĩ cấp cứu mà , tâm trạng của mấy vui vẻ.

Hoàng Tân Hải rõ ràng còn xong.

- , bệnh bao xa, ngoài đến 10 phút, ngã xuống ở cửa bệnh viện, bây giờ còn ở phòng cấp cứu.

- Triệu chứng chủ yếu là hô hấp dồn dập, trái tim cũng chút định, mới cho theo dõi trạng thái 24 giờ, cũng bảo y ́ chăm sóc hỗ trợ một chút...

Lời còn dứt, phòng việc cấp cứu của bọn họ liền mở .

Một nữ bệnh nhân .

Người bệnh nhân mới cửa, quỳ xuống đất một cái phịch.

Bọn họ trong thấy màn đều cảm thấy như dọa sợ

………..

Mà Trần Thương và Mã Nguyệt Huy cũng trợn mắt hốc mồm thấy cảnh

Bởi vì cô gái ai khác, chính là cô gái mà tối hôm qua bọn họ gặp ở trong công viên

Vào lúc , cách của cô ở trong phòng việc ngày càng gần, càng bộ dáng xinh của cô .

Mặc dù cô chỉ mặc bộ đồ hết sức đơn giản, thậm chí chút quê mùa, thế nhưng sạch sẽ.

Tổng thể khuôn mặt xinh , cái miệng đào nhỏ nhắn, mắt phượng mày liễu.

Nếu như cô mặc những bộ trang phục lộng lẫy chắc chắn sẽ xinh hơn minh tinh.

Chẳng qua là, thấy bộ quần áo cảm giác như là Phượng Hoàng đang tiến khe suối kênh mương.

Mã Nguyệt Huy gần cửa , thấy thế vội lên, tới khơm lưng đỡ cô dậy.

- Cô gái, đừng như , lời gì từ từ .

Khi, cô gái lên chút yếu ớt, thấy ánh mắt của tất cả , đột nhiên né tránh.

- ... Cám ơn nhiều, nhưng mong , đừng quản , đừng quan tâm , may mắn...

Không rằng cô đến từ nơi nào mà giọng địa phương, cô cố gắng dùng tiếng phổ thông, nhưng... Nói chậm chậm, cũng sửa , sắp xếp các từ ngữ.

Những lời cho sửng sốt.

Không may mắn?

Bắt đầu từ ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-1659-benh-nhan-ky-la.html.]

Mọi chút hiểu, lập tức nhíu mày.

Mã Nguyệt Huy cũng là nhíu mày hỏi:

- Không may mắn? Làm may mắn? Đó lời giải thích cho những mê tín, nên tin.

Cô gái thấy tất cả đang chằm chằm chính , cảm thấy sợ hãi. Cô từng khác với cặp mắt như thế.

Ở trong thôn, cô cũng dám , sợ khác chỉ trỏ, bàn tàn về .

Trong lúc nhất thời, cô chút kích động, lập tức xoay chạy bên ngoài.

Vào lúc , mới chú ý tới cái .

Khi, cô gái rời , bàn chân chuyển hướng, dáng ... Có chút kì lạ, thậm chí khá là quái dị, cúi đầu, dáng tập tễnh tạo cho khác cảm giác giống như cô

Nhìn thấy cảnh tượng , trong phòng đều trợn tròn mắt cô gái.

Dư Dũng Cương vội vàng liếc mắt hiệu với Mã Nguyệt Huy.

Mã Nguyệt Huy vội vàng đuổi theo, trực tiếp mang bệnh nhân trở về phòng bệnh.

Chủ nhiệm Dư Hoàng Tân Hải, hỏi một câu:

- Tình huống cụ thể là như thế nào?

Hoàng Tân Hải lắc đầu:

- Lý lịch của bệnh nhân, tối ngày hôm qua chúng liên lạc với cảnh sát nhân dân thông qua hệ thống công an để tìm kiếm, thì thông tin bệnh nhân để từ một sơn thôn xa xôi gọi là thôn Sa Nươm, ở phía tây của tỉnh Đông Dương.

- Một tuần đến An Dương, đó cực nhọc mới đến thủ đô.

Chủ nhiệm Dư ừ nhẹ một tiếng:

- Có liên hệ với cha bệnh nhân ?

- Đã liên hệ với nhà, nhưng khi thấy tin tức Ngưu Thiến, vội vã cúp điện thoại.

Nghe xong lời , nhíu mày chút hiểu.

Lại còn chuyện như ?

Dư Dũng Cương cũng nhíu mày.

Người bệnh năm nay 21 tuổi, vượt quá tuổi quy định pháp luật, cha còn nghĩa vụ nuôi dưỡng khi con cái tròn 18 tuổi.

Mặc dù đối phương quan tâm, cũng xem là việc trái pháp luật, đây chỉ xem là một vấn đề về đạo đức.

Dư Dũng Cương nhẹ gật đầu, chút sầu muộn.

Nói thật, đôi khi, bên trong bệnh viện gặp nhiều tình huống phức tạp, thế nhưng loại chuyện giống như thế hiếm thấy, trị liệu cấp cứu ngược đều là vấn đề về năng lực.

- Trước tiên hãy tìm hiểu xem bệnh nhân xảy chuyện gì

Thật lâu, Dư Dũng Cương nhíu mày.

Trở phòng bệnh, đó mới thấy rõ chăn mềm một nữa bệnh nhân sắp xếp gọn gàng đặt lên giường, giường ga giường cũng trải bằng phẳng.

Bệnh nhân ở một bên.

Đột nhiên ở trong lòng , cảm thấy chút đau lòng khi thấy cô , cô gái hiểu chuyện.

Khi, thứ nhất chuẩn rời , cũng sắp xếp gian phòng giống như y cũ, tiền và đồ trang sức đều để ở .

Lần thứ hai, gì cả cô dập đầu cảm ơn .

Hình như, Chủ nhiệm Dư điều gì đó, thế nhưng, do dự một chút, đó Trần Thương một cái:

- Giao cho , hãy xử lý chuyện .

Trần Thương sửng sốt một chút, nhẹ gật đầu:

- Dạ

Chủ nhiệm Dư dậy rời .

Có lẽ, đây đối với Trần Thương chính là một rèn luyện cho .

Trần Thương với bệnh nhân:

- Ngưu Thiến, cô cần khẩn trương, chuyện của cô chúng hiểu rõ, thế nhưng vẫn còn vài vấn đề cần hỏi cô một chút, thể chứ?

 

 

Loading...