Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 154: Nghĩ Nhiều Như Vậy... Làm Gì?

Cập nhật lúc: 2026-01-29 16:34:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mã Xuân Dương thấy Trần Thương lời , lập tức mắt sáng rực lên, một thực lực đáng tin cậy chung, cái chỉ đối với bọn mà đối với bệnh đều là một chuyện cực kỳ may mắn.

Nghĩ tới đây, Mã Xuân Dương vội vàng bắt tay Trần Thương: "Vậy phiền Bác sĩ Trần! Ta tên là Mã Xuân Dương, bác sĩ khoa cấp cứu của trung tâm cấp cứu 120."

Không quá nhiều khách sáo, một đoàn xuất phát, nhanh ch.óng về phía Thị trấn An Dương.

Xe cấp cứu120 rời lâu.

Khoa cấp cứu bệnh viện nhân dân Lan huyện cũng rốt cục an tĩnh

Đối với bệnh viện cơ sở mà , mỗi tiếng còi 120 vang lên, đối với bọn đều là một khảo nghiệm nghiêm trọng.

Cấp cứu là cái gì?

ví von như thế, cấp cứu tương đương với cảnh sát hình sự, bất kỳ tình huống đột phát nào cũng nhất định hoả tốc cứu viện, các ngươi chính là đạo phòng tuyến cuối cùng bảo vệ sinh mệnh của .

Chuyện cũng cho nghĩ

Trình độ của bọn ... Thực sự còn cần đề cao a.

Nếu như Trần Thương, chuyện hôm nay bây giờ?

Có thể sẽ trực tiếp đưa bệnh lên xe cấp cứu, vội vàng chạy tới Thị trấn An Dương.

Dọc theo con đường , thiếu t.h.u.ố.c truyền tĩnh mạch, bệnh thể kiên trì , còn xem ý trời thế nào.

Nghĩ tới đây, Đoàn Ba cảm giác bất lực sâu sắc, cùng với bất đắc dĩ, vô năng, cùng bất lực hiện lên trong lòng, để cho tự nhận bản tương đối khá vui nổi.

Nhìn màn đêm yên tĩnh ngoài cửa sổ, Đoàn Ba ngoài, cầm điếu t.h.u.ố.c bậc thang, trầm mặc .

Trần Thương thể cứu năm , nhưng ai cũng thể cứu . Trước , vô tới kịp, còn nhiều đang chờ cứu, chẳng lẽ cứ chờ c.h.ế.t như ?

Thế nhưng thể ?

Loại chuyện , Đoàn Ba cũng chỉ thể ở đây bất đắc dĩ, đây là chuyện quốc gia, là chuyện của vô , là một chủ nhiệm ngoại khoa nho nhỏ của bệnh viện cấp huyện, đáng là gì?

Đoàn Ba sinh ở một thôn thuộc Lan huyện, khi nghiệp đại học vốn cơ hội lưu tại Thị trấn An Dương, thế nhưng lựa chọn về nhà, đến bệnh viện nhân dân Lan huyện.

Lúc , tất cả những bác sĩ ở bệnh viện cơ sở đều là những nghiệp trung cấp hoặc là các trường danh tiếng, Đoàn Ba đến thể nghi ngờ trở thành đối tượng lãnh đạo coi trọng, bỏ mười năm, trở thành chủ nhiệm ngoại khoa.

Hắn lớn lên ở cơ sở, cho nên cũng thấy chỗ thua kém của Lan huyện cùng những thành phố lớn .

Hắn ý đổi, nhưng lực bất tòng tâm.

Giống như hôm nay, Lan huyện còn xe cấp cứu nên thể kịp thời đưa bệnh đến, nhưng bệnh từ những thôn nhồi m.á.u cơ tim cấp tính, sẽ đưa đến bệnh viện kịp ?

Một điếu t.h.u.ố.c nhanh hút xong.

Phun một ngụm khói đem đặc.

Đoàn Ba hít sâu một , nghĩ nhiều như gì?

Chính việc của .

Chữa bệnh, một , là quốc gia, chế độ chữa bệnh thiện cùng hợp lý căn bản một thể đổi .

Lúc , trong khoa cấp cứu, một đám còn tại thảo luận chuyện .

"Vừa tiểu bác sĩ thật quá giỏi, một phút một , quá trâu !" Y ́ Giáp hưng phấn .

Y ́ Ất: " , hơn nữa còn rất đẹp trai, các ngươi kỹ ? Dáng vẻ lúc nghiêm túc... Thật trai."

Y tá mặt tròn theo Trần Thương kim cứu thở dài, thế nào cũng tâm tình thảo luận.

Lúc , ngoại khoa Dương Trung bỗng nhiên thấy chủ nhiệm, khi ngoài phát hiện Đoàn Ba đất hút t.h.u.ố.c, lập tức sững sờ, tới xuống bên cạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-154-nghi-nhieu-nhu-vay-lam-gi.html.]

Đoàn Ba thấy Dương Trung tới, : "Gọi cùng ăn cơm."

Dương Trung tiếp, Đoàn Ba: "Chủ nhiệm... Chúng thật kém như ?"

Một câu của Dương Trung trực tiếp Đoàn Ba á khẩu trả lời

Chúng thật kém như ?

Tay Đoàn Ba nắm điếu t.h.u.ố.c đều đang run rẩy

Ta nghĩ nhiều như gì?

Làm công việc của chính , chúng đề cao trình độ của chúng , cứu chữa những bệnh của , .

Nghĩ nhiều như ... Làm gì?

----

Sau khi xe trung tâm cấp cứu 120 đến Thị trấn An Dương, bắt đầu tách hành động, đưa đến bệnh viện Nhân Dân Tỉnh, đưa Đông Đại Nhất viện, nhưng một ai đưa đến Tỉnh Nhị Viện.

Nguyên nhân đơn giản, Tỉnh Nhị Viện khoa bỏng, bọn đối với những bệnh , chỉ thể duy trì mạng sống, kiểm tra triệu chứng.

Trần Thương theo xe đến Đông Đại Nhất viện, bởi vì sớm gọi qua điện thoại, đối phương chuẩn .

Lúc Trần Thương hộ tống bệnh xuống xe, Vương Hướng Quân bỗng nhiên nhận Trần Thương.

"Tiểu Trần? Sao ngươi cũng ở xe 120?"

Trần Thương kể chuyện tham dự cấp cứu, nhưng tự động che giấu chuyện phi đao, Lan huyện chút việc.

Mã Xuân Dương cũng nhẹ gật đầu: "May mắn mà Bác sĩ Trần, bằng ..."

Vương Hướng Quân gật đầu: " , tiểu Trần ngươi nhanh nghỉ ngơi ."

Trần Thương gật đầu rời , hôm nay thật chút mệt mỏi.

【Đinh! Vương Hướng Quân độ thiện cảm + 5! 】

Trần Thương lắc đầu một tiếng, dậy rời .

Khi tới ngoài đường, đường còn xe ofo, khi xe ofo đóng cửa, tiền thế chấp của Trần Thương liên tục mất oan, đoạn thời gian ngẫu nhiên còn thể thấy xe, hiện tại cũng chỉ mấy chiếc ném trong dải cây xanh, còn cũng .

Chữa bệnh phát triển như thế?

Hôm nay, Trần Thương cũng thật nhiều cảm xúc, lưỡng cực phân hoá, bệnh viện cơ sở vẫn tương đối lạc hậu, khan hiếm nhân tài, tài nguyên chữa bệnh thiếu thốn.

Trần Thương thở dài.

Mọi đều đang phát triển lên, chúng tiến bộ so với lúc nhiều.

Chúng vẫn nên từng bước lên phía ...

Khoảng cách giữa Đông Đại Nhất viện cùng Tỉnh Nhị Viện cũng xa, cách đến chỗ ở của Trần Thương cũng xa, quyết định bộ trở về.

Trên đường , Trần Thương bỗng nhiên nhận một cuộc điện thoại: "Tiểu Trần, là Trương Hữu Phúc."

Trần Thương lập tức tò mò, Trương Hữu Phúc gọi điện thoại cho gì?

Trần Thương vội vàng : "Chào chủ nhiệm Trương."

Trương Hữu Phúc : "Là như , tiểu Trần, ngày mai tham gia chuyên mục sống khỏe của đài truyền hình Đông Dương, trong bệnh viện hi vọng tuyên truyền phẫu thuật nội soi hạn chế tối đa vết thương của ngươi, kéo thêm nhân khí cho bệnh viện chúng , ngươi thể gửi bản Power Point ngày hôm đó cho ?"

 

 

Loading...