Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 1039: Mùi Vị Quen Thuộc

Cập nhật lúc: 2026-01-29 17:11:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Video ngắn, trôi qua chỉ mười mấy phút.

Người trong phòng đều thấy .

Người bệnh, y tá, bác sĩ, đều âm thanh của Đào An Nhiên hấp dẫn.

Đào Quân vội vàng xin :

- Thật xin , quấy rầy .

Dứt lời, nhanh ch.óng qua với Trần Thương:

- Bác sĩ Trần, gửi qua điện thoại di động của , đúng ... Điện thoại của ?

Đào Quân lau nước mắt mặt, mặc dù đang rơi lệ, thế nhưng mặt vẫn duy trì nụ vui vẻ.

Cha, một cái xưng hô như , bao lâu ông thấy.

Khi thấy Đào An Nhiên một chữ trong video, chỉ Đào Quân nước mắt rơi xuống, ngay cả Đào An Nhiên trong video cũng rống lên.

Trần Thương bất đắc dĩ hít sâu một , tiểu y tá bên cạnh cũng xúc động, trực tiếp đưa hai tấm khăn tay qua.

Đào Quân vội vàng cảm ơn.

Trần Thương Đào Quân:

- Điện thoại, đưa cho con gái của , khi phẫu thuật, bởi vì lo lắng xác suất thanh công quá thấp, lúc đó tiểu Kha đưa cho con gái .

Đào Quân lập tức sửng sốt một chút:

- Nó... Hôm qua đến?

Trần Thương gật đầu:

- Sau khi xảy chuyện hôm qua, khu trưởng Lâu liên hệ cục công an, tìm kiếm nhà của , mới tìm họ, hi vọng thể tới gặp một cuối.

Nghe thấy Trần Thương, Đào Quân bất đắc dĩ thở dài.

- Ai... Kết quả là, còn phiền phức họ, thể của còn , cũng chắc chắn thể việc nha? Con gái thật vất vả công tác, cái đến chăm sóc ...

Đào Quân một phen để tiểu hộ sĩ cảm xúc.

Người cha, ai như ?

Đều nguyện ý tìm phiền phức cho con cái của .

Phàm là bản thể động một chút, cũng phiền phức họ.

Trần Thương lắc đầu:

- Lãnh đạo đơn vị của các tới, khu trưởng Lâu cũng tới, chuyện của , chính phủ xem trọng, khi ngoài, đơn vị các sẽ chuyển qua chính thức, tiếp đó điều nhiệm một cái công việc dễ dàng một chút, những phí chữa bệnh cũng đều thanh toán tất cả .

- , hôm nay còn đăng lên báo, khi tới quên mua cho một phần, ngày mai , mang cho một phần.

- Anh bây giờ là hùng đấy

Khi Đào Quân thấy những lời , bất đắc dĩ lắc đầu, xúc động một tiếng, thở dài.

Trong lòng cũng là cảm xúc.

Cả đời , gian khổ nhiều năm, sóng to gió lớn tới, mặc dù nhiều tiền, thế nhưng chuyện từng gặp , đồ vật thấy cũng ít.

Huy chương chống lũ cứu tế hạng 2, kém chút ông còn chân.

Huy chương cứu viện địa chấn hạng 3, cứu 31 .

Đây đều là huân chương công lao của .

Thế nhưng mà, xã hội cho , mấy thứ , đôi khi hữu dụng, đôi khi... Thật tác dụng lớn tới .

Rời bộ đội, trở về xã hội, chứa chan nhiệt huyết, xông xáo sự nghiệp một phen.

Đi hộ tống xe than đá ở Sơn Tây, mang theo mười em, cũng là uy phong lẫm liệt, theo ông chủ than đá, cũng gặp ít, đó...

Thế nhưng, kết quả vẫn là.

Anh phát hiện, bản cho rằng đang chuyện , nhiều đáng giá nhắc tới

Mà những chuyện bản giờ khinh thường , tôn kính gọi tiếng .

Để ông bắt đầu hoài nghi là xã hội đổi ?

Cái mới đường quanh co.

Cùng là con gái của sợ trì hoãn, chẳng bằng lao ngục là cứu rỗi dành cho .

Cuộc sống sáu năm lao ngục, đó, phát hiện thế giới đổi.

Người từng là đại ca, tiến ngục giam, từng ông chủ, phá sản.

Lúc Đào Quân, cũng bỏ những ý nghĩ , chỉ là lái xe, kiếm chút tiền, thời gian xem con gái một chút, xa xa cô trưởng thành, hoặc là lão bà.

Đã từng bao nhiêu tìm các cô, đều ép xuống

Vào khi ông cho là sẽ tầm thường cả đời, thì một chuyện nhỏ ở trong mắt xem , cho trở thành hùng?

Anh hùng?

Haizz...

Mình là hùng ?

Có lẽ, là bởi vì thời đại , bắt đầu cần hùng ...

Đào Quân , cũng phản bác, ông năm nay hơn năm mươi tuổi, cũng coi như là gặp nhiều.

Anh thoáng qua Trần Thương, :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-1039-mui-vi-quen-thuoc.html.]

- hùng, chỉ là chuyện nào cho rằng nên , tiếp đó cái thế giới cần hùng, sẽ thành hùng. ... dù vẫn là bình thường.

Một câu , cho Trần Thương bỗng nhiên sững sờ.

Bỗng nhiên cảm thấy đạo lý

Có thể do vị lão đại ca tuổi tác cũng hơn năm mươi năm, cảm ngộ cuộc sống hết nha.

sai cũng còn quan trọng như .

Làm việc, đều một cái cân.

Sau khi xong, Đào Quân thèm ăn đến:

- Cái ... Giúp mở cái nắp ? đói...

Trần Thương .

Mở hộp đồ ăn .

Đào Quân ngửi ngửi mùi thơm, còn tâm trạng lo lắng phẩm vị thế nào nữa, trực tiếp một ngụm ực ực ực ực uống.

Nhiệt độ nóng, vặn.

Đào Quân một mặt hưởng thụ.

Bao nhiêu năm?

Mùi vị quen thuộc...

Đây chính là cảm giác của nhà nha.

Lẫn nước mắt, Đào Quân uống chén cháo xong.

Cười thoáng qua Trần Thương:

- Bác sĩ Trần, đột nhiên cảm giác , thương là chuyện chính xác nhất cả đời

Trần Thương sững sờ.

Đào Quân tự :

- Ai, ông trời cuối cùng cũng để mắt đến

- Đào Quân cám ơn ông trời

Hoàn chính xác

Đào Quân cảm thấy, nếu như chuyện , ông thể sẽ cô độc sống hết sẽ quãng đời còn cuộc đời ?

Mà bây giờ thì ?

Nhà cũng , bà xã cũng về , con gái thể gọi một tiếng cha, công việc cũng chuyển chính thức, còn cái đồ hùng vứt .

Không chừng qua mấy năm, còn thể một đứa cháu ngoại nữa

Nghĩ tới những thứ , Đào Quân bỗng nhiên .

Sau khi Trần Thương rời .

Cẩn thận suy nghĩ một chút, lẽ, đây chính là đại nạn c.h.ế.t tất hậu phúc nha?

Phúc họa tương y, đời , ai sẽ gặp những chuyện gì ...

Lắc đầu, Trần Thương dậy chuẩn về nhà.

Hôm nay khó cơ hội nghỉ, Trần Thương cũng mỗi ngày đều sống ở bệnh viện.

Lúc cũng mới hơn mười giờ sáng.

Trần Thương bệnh viện, trực tiếp sạp báo, mua hai phần báo chí, mới về nhà.

Vừa vặn về đến nhà, bên điện thoại của Trần Đóa cũng vang lên.

- Anh, đang ở thủ đô ?

Trần Thương thấy điện thoại của Trần Đóa, lập tức sửng sốt một chút.

Trần Đóa chính là con gái của Trần Kiến Sơn là bác cả của Trần Thương, cũng chính là em gái họ của Trần Thương.

- Ồ? Đóa Đóa, thế nào? Có chuyện gì ?

Trần Đóa :

- Không chuyện gì, hôm nay là cuối tuần, em gọi hỏi xem bận gì với vợ .

Bên Tần Duyệt ở ghế sô pha việc gì, thấy điện thoại là Trần Đóa, lập tức nhận lấy điện thoại.

- Đóa Đóa? Hôm nay em nghỉ ? Chúng dạo phố

Trần Đóa xong, lập tức cũng :

- Tốt lắm, em còn các chị mới tới, cũng quen thuộc, đưa chị bốn phía dạo chơi .

Lần , Tần Duyệt vô cùng hăng hái.

Vốn là trong nhà quá buồn chán, hiện tại thấy hẹn, càng là dậy bắt đầu thu thập.

- Đóa Đóa, em gửi địa chỉ cho chị , bây giờ tụi chị lái xe qua.

Trần Đóa dứt khoát :

- Đến trường học tụi em , em đưacác nếm thử đồ ăn gần trường em, tệ

Trần Thương thấy thế, bất đắc dĩ nhíu mày...

 

 

Loading...