KHÁP TỰ XUÂN YẾN - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-04-14 00:54:32
Lượt xem: 5,152

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ngươi , thấy ngươi nữa.”

 

“Được.” Thần sắc bi thương, khẽ gật đầu. “A Lăng, kiếp , chúng sẽ còn gặp .”

 

 

Ta trở về hoàng cung. Khi gặp Lý Ninh Triều, thử thúc động cổ trùng ở tim .

 

Quả nhiên, con cổ trùng lập tức cử động, mà Lý Ninh Triều cũng thật sự trở nên như một con rối.

 

Việc đầu tiên sai , là điều tra triệt để chuyện của mẫu phi năm xưa.

 

Thủ đoạn vu oan vốn vụng về, chỉ cần tra xét liền nhanh ch.óng sáng tỏ.

 

Ngày mẫu phi minh oan, và Lý Ninh Triều cùng uống rượu trong Ngự hoa viên.

 

Sau hai chén, hỏi:

 

“Hoàng , thật sớm mẫu phi của oan, đúng ?”

 

Hắn khựng , nghiêng đầu tránh ánh mắt .

 

vẫn che giấu sự thật, để mang phận nghiệt chủng ở bên cạnh . Cuộc sống của chỉ xoay quanh một , lúc nào cũng nơm nớp lo sợ vứt bỏ.

 

“Sau đó, phát hiện đem lòng yêu . Thật nực , đường đường là quân vương một nước, yêu chính ruột của .

 

“Đến khi gặp Vân Tang, phong nàng Quý phi để thế , đày thật xa đến Miêu Cương.

 

“Hoàng , đó chính là bàn tính như ý của , ?”

 

Ta một , lặng lẽ bên cạnh.

 

Kinh ngạc, mất mát, hối hận, bi thương — lượt hiện lên trong mắt .

 

Cuối cùng chỉ còn một tiếng thở dài nặng nề.

 

“A Lăng, hiện giờ chỉ là một cái xác , bất cứ lúc nào cũng thể điều khiển. Nếu , cho thêm một chuyện nữa.

 

“Trước khi Miêu Cương, hạ bí độc trong cung lên . Không quá một năm, sẽ phát độc mà c.h.ế.t.

 

“Khi đó nghĩ, nếu kẻ thế, thì nhất đừng bao giờ về, để khỏi loạn tâm trí .”

 

“Bí độc vốn t.h.u.ố.c giải. Ta cũng vẫn thể sống khỏe mạnh.”

 

Thì .

 

Ta đôi tay .

 

Trắng mịn tì vết, ngay cả những vết sẹo nhỏ do bắt nạt từ thuở bé cũng biến mất.

 

Chẳng trách dạo gần đây luôn cảm thấy điều gì đó khác lạ.

 

Ta dường như tái sinh từ trong ngoài.

 

Hoàn Yến… là ngươi, đúng ?

 

Ngươi để vô cổ trùng c.ắ.n , là để m.á.u tẩy tủy cho , ?

 

ngươi thẳng?

 

Đến tận cuối cùng, thà để dùng d.a.o đ.â.m ngươi, cũng chịu sự thật?

 

Trước mắt hiện lên bóng lưng cô độc của khi rời .

 

Chẳng từ lúc nào, nước mắt rơi đầy mặt.

 

 

Sau khi trời sáng, đến lãnh cung, tìm thấy Vân Tang với dung nhan tiều tụy.

 

“Muốn rời khỏi nơi ? Nếu thể thành thật trả lời câu hỏi của , hôm nay sẽ thả ngươi tự do.”

 

Đôi mắt u ám của Vân Tang lập tức sáng lên, nàng vội vàng gật đầu.

 

“Câu hỏi gì? Những gì , đều hết.”

 

“Ở Miêu Cương các ngươi, cổ thuật nào khiến thoát t.h.a.i hoán cốt, như tái sinh ?”

 

Trên mặt nàng thoáng hiện vẻ mờ mịt.

 

“Thoát t.h.a.i hoán cốt… tái sinh… Ta nhớ , !”

 

Ta khẽ mỉm .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khap-tu-xuan-yen/chuong-7.html.]

 

“Vậy xem thi cổ thế nào. Nếu dám lừa , cả đời đừng hòng rời khỏi đây.”

 

“Hồi nhỏ từng các trưởng bối , Miêu Cương đúng là loại cổ thuật , nhưng ai sử dụng.”

 

“Vì ?”

 

“Bởi mỗi thi cổ đều hao tổn cổ khí trong cơ thể. Nếu dùng loại cổ thuật nghịch thiên cải mệnh , nhất định thúc động vô cổ trùng. Người cứu thì thể tái sinh, nhưng kẻ thi cổ sẽ cạn kiệt khí lực mà c.h.ế.t. Ai nguyện dùng mạng đổi lấy mạng khác chứ?”

 

Nói xong, Vân Tang dè dặt quan sát sắc mặt .

 

“Ta câu nào cũng là thật. Nếu lừa ngươi, trời đ.á.n.h sét giáng.”

 

“Công chúa điện hạ? Ngươi thấy ?”

 

Ta bừng tỉnh, khẽ phất tay.

 

“Ngươi . Từ nay về , đừng bao giờ kinh thành.”

 

Vân Tang mừng đến bật , lau nước mắt mặt.

 

“Tạ ơn công chúa điện hạ. Ta lập tức trở về Miêu Cương, vĩnh viễn .”

 

 

Vân Tang rời , cuộc sống trở về yên bình như cũ.

 

Ta dần quen với việc khống chế Lý Ninh Triều.

 

Ta để phong Trưởng công chúa, mỗi ngày cùng thượng triều chính sự, phê duyệt tấu chương.

 

Cứ thế, bốn mùa luân chuyển, một năm lặng lẽ trôi qua.

 

Một ngày nọ triều, đột nhiên thổ huyết.

 

Khi khiêng về tẩm cung, hôn mê bất tỉnh.

 

Từ đó, ban ngày xử lý việc triều chính, ban đêm túc trực bên long sàng chăm bệnh.

 

Chớp mắt thêm hai tháng trôi qua.

 

Đêm , Lý Ninh Triều đang hôn mê bỗng tỉnh , thở mong manh, khẽ gọi:

 

“A Lăng.”

 

Ta mỉm đáp:

 

“Hoàng , từng trúng bí độc trong cung thì quá một năm sẽ mất mạng. Sao chính dùng cầm cự lâu đến ?”

 

Hắn thở dốc hồi lâu, khóe môi khẽ động:

 

“A Lăng, nếu của , thì bao.”

 

Ta chỉnh ống tay áo, lạnh nhạt :

 

“Hoàng hồi quang phản chiếu , vẫn còn những lời vô ích như ?

 

“Có điều, chọn một đường điệt thông minh hiểu chuyện trong tông thất để kế thừa đại thống. Huynh thể yên tâm .”

 

Hắn chằm chằm, nghiến răng đưa tay như nắm lấy .

 

cuối cùng, một ngụm m.á.u tươi phun , cánh tay vô lực buông xuống.

 

Ta lặng lẽ một lúc, xoay bước nội điện.

 

Nơi đó một thiếu niên nhỏ tuổi, đầu đội ngọc quan, lưng thắt đai gấm, đang đợi.

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Thấy , nó nở nụ rạng rỡ.

 

“Cô cô đến ạ?”

 

Ta vẫy tay gọi nó .

 

“Bệ hạ mới cưỡi rồng bay về trời . Ngày mai, con sẽ đăng cơ linh cữu.”

 

Nghe , mặt nó hề vẻ vui mừng, ngược còn lộ chút hoảng sợ.

 

“Cô cô, con sợ.”

 

Ta nhẹ nhàng ôm nó lòng.

 

“Đừng sợ, cô cô ở bên con.”

 

 

Loading...