Dừng xe, Mộ Trừng xuống xe ngửi thấy một mùi hôi thối nồng nặc ập đến, cô sang, một con tang thi từ phía bể nước bên cạnh lao , nhanh ch.óng bổ nhào tới.
Mộ Trừng vung tay, ném một ngọn lửa, ngọn lửa bao trùm lấy con tang thi, thiêu nó thành tro bụi.
Bên , Tần T.ử Hành và Đường Lỗi cũng lượt giải quyết một con tang thi.
Tang thi ở tiệm rửa xe giải quyết xong, hơn hai mươi chiếc xe lượt chạy tiệm, trong những , ngoài nhóm của Trình Giang, An Dật và mấy họ, còn đều là những đường cao tốc.
"Anh Đường, thật trùng hợp."
"Anh Đường, các cũng ở đây , thật trùng hợp."
"Anh Đường, cô Mộ, chư vị, chúng gặp ."
Sau khi xuống xe, những đều tươi chào hỏi nhóm Đường Nặc.
Đối với sự xuất hiện của những , Đường Nặc hề ngạc nhiên, thậm chí còn hiểu rằng họ bám theo là vì câu " thể theo " của , đồng thời cũng hiểu rằng Mộ Trừng bảo câu đó, chính là ngầm đồng ý cho những theo họ.
Nếu Mộ Trừng phản đối, cũng gì để phản đối, vì gật đầu với những , về phía đồng đội của , hiệu cho dọn dẹp, chuẩn bữa tối.
Giải quyết xong bữa tối, cả nhóm nhà, định nghỉ ngơi thì An Dật và Diệp Tân tìm đến.
Diệp Tân ở cửa, dựa cửa, An Dật bước nhà, lên tiếng :"Anh Đường, cô Mộ, chuyện với hai ."
Đường Nặc gật đầu, chỉ chiếc ghế đối diện:"Ngồi !"
An Dật bước tới xuống, liếc cửa, mới hạ giọng :"Quách Giai Giai đó, đưa lên xe ."
Đường Nặc nhanh ch.óng thoáng qua một tia kinh ngạc, gật đầu tỏ ý .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khai-cuc-mat-the-voi-trum-cuoi-thi-vuong/chuong-126-quach-giai-giai-bi-nguoi-ta-mang-di.html.]
Sao thể, trở thành bộ dạng đó , mà vẫn mang cô ?
Lúc Đường Nặc chỉ trách lúc đó chỉ nghĩ đến việc để Quách Giai Giai sống bằng c.h.ế.t, mà nghĩ rằng cô vẫn khả năng mang .
So với sự bực bội của Đường Nặc, Mộ Trừng phản ứng gì lớn, việc Quách Giai Giai mang , vốn trong dự liệu của cô.
để xảy sự cố, cô vẫn xác định xem đối phương mang Quách Giai Giai định gì.
Vì , cô lên tiếng hỏi:"Anh An, các là ai mang cô ?"
An Dật lên tiếng đáp:"Người cầm đầu tên là Lão Dư, họ tổng cộng ba , con trai của chị Hứa là Tiểu Dương trèo lên cửa sổ xe thấy họ bế Quách Giai Giai lên xe."
"Tiểu Dương còn với chúng , mấy ngày khi bé vệ sinh, vô tình thấy ba họ chuyện, qua lời kể của Tiểu Dương, và Diệp Tân cảm thấy ba lẽ trốn thoát khỏi nhà tù, họ đến Căn cứ Thủ Đô là để tìm quân nhân bắt họ năm xưa để trả thù, ý của họ thì đó trông giống Đường."
Đường Nặc nhướng mày, suy nghĩ một lúc mới lên tiếng:"Có ba đó bây giờ ?"
An Dật đáp:"Ở trạm xăng bên cạnh, khi xuống cao tốc, phần lớn đều rời , tất cả đều theo xe của các , xem là nhờ sự bảo vệ của Đường để đến Căn cứ Thủ Đô."
Đường Nặc gật đầu, tỏ ý , một lúc mới lên tiếng:"Được, , đường các đừng cố ý chú ý đến họ nữa, để tránh rước phiền phức ."
"Chúng hiểu , chuyện gì khác, chúng đây." Nói xong An Dật dậy cáo từ.
Sau khi An Dật và Diệp Tân rời , Tần T.ử Hành tới đóng cửa .
Trần T.ử Hàng hạ giọng :"Họ lẽ là Đường Doanh Trưởng."
Đường Nặc đáp lời của Trần T.ử Hàng, chỉ nhàn nhạt :"Tóm , đường đều cảnh giác một chút, , nghỉ ngơi sớm , ngày mai còn lên đường."
Mọi tản , mỗi tìm một chỗ nghỉ ngơi, rời khỏi đường cao tốc, phía những nguy hiểm gì đang chờ đợi họ, ai , bây giờ thời gian nghỉ ngơi thật , tất cả đều chọn cách trân trọng.