Khai cục hòa li, ta về nhà mẹ đẻ quá hô mưa gọi gió - Chương 87: Thẩm Dục mở rộng tầm mắt

Cập nhật lúc: 2026-02-09 05:06:31
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đợi đồ ăn xong, Triệu Tố Anh sân nhắc nhở: “Cơm nước xong , mau mời hai vị công t.ử bàn thôi.”

 

Hai theo nhà chính, xuống, ánh mắt lập tức cái bàn mặt thu hút.

 

Thẩm Dục giơ tay sờ sờ mặt bàn nhỏ tầng , phát hiện nó thế mà xoay , tò mò như đứa trẻ thấy đồ chơi mới. Nghĩ tới công dụng của cái bàn , trong lòng kích động một trận.

 

“Không chứ... cái bàn ... là Vãn Nguyệt cô nương nghĩ ?”

 

.” Trong giọng của Lý Đại Xuyên tràn đầy tự hào.

 

Thẩm Dục kinh ngạc đến nên lời. Đây là cái đầu óc gì mà nghĩ thiết kế tinh diệu đến thế!! Muốn ăn món gì cứ xoay trực tiếp đến mặt, quả thực quá tiện lợi.

 

Lúc , mười món mặn hai món canh bưng lên bàn. Bàn đủ lớn, nhưng sợ mấy đứa nhỏ đây tự nhiên nên bày thêm một bàn khác ở ngoài sân.

 

Sườn heo chua ngọt, gà đinh cay (gà xào ớt), cá hầm ớt, thịt hồi oa (thịt xào hai ), măng xuân xào dầu, đậu phụ Tứ Xuyên (Ma Bà), khoai tây thái sợi chua cay, ngó sen gạo nếp hoa quế, trứng bắc thảo trộn nước gừng, nộm rau dại, canh trứng hai màu, củ mài nghiền sốt quả hồng, canh gà nấm, chè rượu nếp trứng gà kỷ t.ử.

 

Tạ Yến một bàn đồ ăn, chỉ hương vị thơm lừng mà bày biện cũng mắt. Lại về phía Lý Vãn Nguyệt sắc mặt hồng hào vì nấu nướng, trong lòng xẹt qua một cảm giác kỳ dị.

 

Thẩm Dục ngửi mùi thơm nồng đậm, mím c.h.ặ.t miệng, sợ mở miệng là nước miếng chảy ròng ròng.

 

Lý Hữu Sơn : “Tạ công t.ử, Thẩm đông gia, bữa cơm rau dưa, hy vọng các đừng chê.”

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Tạ Yến khách khí gật đầu: “Đa tạ bá phụ.”

 

Triệu Tố Anh cũng theo: “Hai vị cứ coi như ở nhà , cần khách khí. Nhà nông chúng ăn cơm cũng nhiều quy củ như .”

 

Nói bà dùng đôi đũa dùng qua gắp cho hai mỗi một miếng cá hầm ớt.

 

“Đa tạ bá mẫu.”

 

Tạ Yến ăn một miếng cá, cảm giác cay tê nồng đậm tràn ngập khoang miệng, nhịn lấy tay che miệng, ho khan vài tiếng. Nhấp ngụm mới áp xuống mùi vị mãnh liệt .

 

Lý Vãn Nguyệt : “Tạ công t.ử ăn cay thì ăn chút món khác .”

 

Nàng sợ bọn họ ăn cay nên bỏ ít ớt, chỉ ở mức cay thôi.

 

Tạ Yến lắc đầu: “Cũng ăn , chỉ là lâu ăn cay nên nhất thời thích ứng. độ cay của món nàng vặn, ngon.”

 

Nói xong gắp thêm một miếng.

 

Thẩm Dục ăn vui vẻ, món cá thật tồi, một chút mùi tanh cũng , thơm như , ăn uống thỏa thuê, độ cay cũng thấy cay lắm.

 

“Ta thấy ngon, món cá tính là cay, cay thêm chút nữa mới .”

 

Tạ Yến liếc xéo một cái, về nếu đến đây, tuyệt đối dẫn theo.

 

Tạ Yến nếm thử từng món: cá hầm ớt cay tê tươi ngon, canh trứng trơn mềm, ngó sen gạo nếp dẻo ngọt, củ mài nghiền thanh mát, gà đinh cay thơm ngon miệng... Hắn rốt cuộc cũng hiểu tại hôm qua Lý Vãn Nguyệt bình tĩnh như khi đ.á.n.h giá đồ ăn ở Bách Vị Lâu.

 

Một bàn đồ ăn , so với mấy chục món của Bách Vị Lâu, hương vị càng phong phú hơn. Hắn cũng coi như ăn qua ít mỹ thực, nhưng hương vị như thế thì quả thực từng nếm qua.

 

Bầu khí Lý gia , cả nhà hòa thuận. Cách chung sống giữa vợ chồng Lý Hữu Sơn và con cái hâm mộ. Nhìn bát của Lý Vãn Nguyệt cha gắp đồ ăn chất cao như núi, cha bao giờ đối xử với như .

 

Lý Vãn Nguyệt nhận thấy sự cô đơn chợt lóe qua trong mắt , nàng múc một bát chè, xoay bàn chuyển tới mặt Tạ Yến.

 

“Tạ công t.ử, nếm thử món chè xem, xem còn chỗ nào cần cải tiến ?”

 

Tạ Yến nàng một cái, nàng mi mắt cong cong, như ánh nắng ấm áp ngày đông.

 

Hắn cầm bát chè nếm một ngụm. Kỳ thật thích đồ ngọt, hai món ngọt cũng chỉ nếm qua loa, nhưng bát chè hương vị đặc biệt, vị ngọt hòa quyện cùng hương rượu nếp, cảm giác chua xót trong lòng tan ít.

 

“Rất ngon.” Tạ Yến khen ngợi: “Trù nghệ của Lý cô nương thật sự siêu tuyệt, thua kém gì đầu bếp của Nhất Phẩm Lâu trong kinh thành.”

 

Thẩm Dục vội vàng phụ họa: “ đúng đúng, Vãn Nguyệt cô nương, thật ngờ trù nghệ của cô nương như , thảo nào đồ ăn t.ửu lầu chúng lọt mắt xanh của cô.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khai-cuc-hoa-li-ta-ve-nha-me-de-qua-ho-mua-goi-gio/chuong-87-tham-duc-mo-rong-tam-mat.html.]

 

Tạ Yến liếc mắt , mới một lúc mà xưng hô đổi .

 

“Tạ công t.ử, Thẩm đông gia quá khen, chẳng qua là đầu tiên nếm thử hương vị nên thấy mới lạ thôi.”

 

Thẩm Dục tự nhận là ăn qua ít cao lương mỹ vị, hôm nay bữa ăn thật mở rộng tầm mắt. Hắn tin tưởng Lý Vãn Nguyệt còn nhiều món khác, nhất định kết giao. Đến lúc đó t.ửu lầu của kiếm tiền, cũng cho phụ mẫu xem, cũng là năng lực.

 

Sau đó chỉ món thịt hồi oa hỏi: “Món thịt thái lát hương vị đặc biệt, cái màu đỏ giống ớt cay nhưng ăn cay lắm, bên trong bỏ cái gì ?”

 

“Món thịt hồi oa bỏ thêm tương hột (tương đậu), là do tự .”

 

“Thảo nào cô nương gia vị ở Bách Vị Lâu đủ, hóa là thiếu cái .”

 

Cuối cùng hiếm khi ăn no căng bụng, ngay cả ham ăn uống như Tạ Yến cũng ăn nhiều hơn ngày.

 

Xà phòng thơm, cờ tướng, bàn xoay, món ăn, gia vị, bài poker... thoáng cái thấy nhiều đồ vật mới lạ như , Thẩm Dục nhất thời nên bắt đầu từ .

 

“Vãn Nguyệt cô nương, chiều nay cứ để bọn họ xuống ruộng ươm khoai lang đỏ , chúng bàn chuyện ăn nhé?”

 

Tạ Yến ngắt lời: “A Dục, chúng hôm nay tới là để học cách gieo trồng.”

 

“Ta cũng tới để ruộng, trồng của , bàn chuyện ăn của .”

 

“Ngươi chắc chứ?”

 

Thẩm Dục nghẹn lời, nghĩ nghĩ, ánh mắt chằm chằm Tạ Yến thăm dò: “Vậy là... ngày mai?”

 

“Ngày mai ngươi việc ?” Tạ Yến mặt vô cảm nhắc nhở.

 

Thẩm Dục: “......”

 

Huynh thì là .

 

“Vậy ngày , .” Thẩm Dục trong lòng sốt ruột, chậm trễ một ngày là bớt kiếm một ngày tiền a.

 

Tạ Yến lúc mới gật đầu.

 

Thẩm Dục bĩu môi, đầu về phía Lý Vãn Nguyệt: “Vãn Nguyệt cô nương, ngày rảnh ? Có thể bàn chuyện hợp tác ?”

 

“Có thể.” Lý Vãn Nguyệt gật đầu, nhưng trong lòng chút nghi hoặc, cảm giác Thẩm đông gia chủ thế nhỉ.

 

Thẩm Dục mặt vui vẻ, trở về sẽ thư cho mẫu đại nhân, cửa hàng son phấn trong kinh thành cũng chuẩn sẵn sàng.

 

Bên đang chuyện vui vẻ, trong sân vang lên tiếng ồn ào. Ngay đó Lý Hiểu Lan chạy nhanh , : “Ông nội, bà nội, ông cố và ông trẻ tới.”

 

Sắc mặt Lý Hữu Sơn trầm xuống, cha giở trò gì đây, cũng thật chọn thời điểm.

 

Ông lên, về phía Tạ Yến cùng Thẩm Dục: “Các cứ ăn tiếp, ngoài xem .”

 

Vừa dứt lời, Lý lão đầu nhà chính. Phía là vợ chồng Lý Hữu Phú, Lý Đại Lâm cùng một đàn ông trung niên, đang ghét bỏ ngó căn nhà.

 

Không gian vốn lớn, tức khắc càng vẻ chật chội.

 

Lý lão đầu hít hít cái mũi, đồ ăn thừa bàn, thơm thật, chỉ ngửi mùi thôi suýt chảy nước miếng. Giỏi lắm, nhiều đồ ăn ngon như hiếu kính cha như .

 

Lý Hữu Sơn lên : “Cha tới đây gì?”

 

Lý lão đầu lúc mới hồn, ho một tiếng: “Ta đương nhiên là vì chuyện của con bé Nguyệt tới đây. Ngươi xem các ngươi cha kiểu gì, nó hòa ly về nhà thời gian dài như cũng thấy các ngươi tìm cho nó mối khác. Các ngươi định để nó ở lì trong nhà cho đàm tiếu ?”

 

Miệng Thẩm Dục há thành hình chữ O: Khiếp sợ.jpg.

 

Tạ Yến cau mày về phía Lý Vãn Nguyệt, nhớ tới ở trấn Đá Xanh thấy nam t.ử chặn đường nàng.

 

 

Loading...