Kết Hôn Quân Đội 6 Năm Chỉ Để Bảo Vệ Thanh Mai? Mang Theo Con Gả Cho Thủ Trưởng Của Hắn - Chương 98: Đuổi Bà Ta Đi

Cập nhật lúc: 2026-04-24 12:18:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiểu Phương Đường và Hạ Hướng Cảnh đang chơi trong phòng khách.

 

Hai đứa trẻ một cái, Tiểu Phương Đường nhảy từ sô pha xuống, : “Có quên lấy đồ ạ?”

 

Cô bé chạy chậm đến cửa.

 

Đang đưa tay mở cửa, đột nhiên nhớ tới lời dặn dò khi khỏi cửa, cô bé thu tay về, cách cánh cửa hỏi: “Ai đấy ạ?”

 

Bên ngoài truyền đến giọng của bảo vệ Ngô: “Bạn nhỏ Đường Đường, chú là chú Ngô đây.”

 

Tiểu Phương Đường .

 

Mở cửa.

 

Bên ngoài còn một lớp cửa sắt mở, cách cánh cửa sắt, Tiểu Phương Đường hỏi chuyện gì.

 

Bảo vệ Ngô : “Có một tự xưng là bà nội cháu, là nhớ cháu , thăm cháu, đang ở ngay cổng khu tập thể chúng . Cháu cách cửa sổ thể thấy bà , nhận xem .”

 

Tiểu Phương Đường “bịch bịch bịch” chạy đến cửa sổ.

 

Nhìn ngoài.

 

Lý Xảo Lục bên trong khu tập thể, một bảo vệ chặn , ngẩng cao đầu về phía .

 

Đại khái là cách cửa sổ thấy bóng dáng của Tiểu Phương Đường, bà vẫy vẫy tay với Tiểu Phương Đường, gân cổ lên hét lớn: “Đường Đường, bà là bà nội đây, cháu mau bảo họ thả bà !”

 

Tiểu Phương Đường “bịch bịch bịch” chạy về.

 

Nói với bảo vệ Ngô: “Người đó bà nội cháu, cháu bà nội như .”

 

Hả??

 

Bảo vệ Ngô sửng sốt một chút.

 

Hạ Hướng Cảnh cũng qua đây .

 

Lễ phép chào hỏi bảo vệ Ngô xong, : “Chú Ngô, ông bà nội của chúng cháu bây giờ đều ở Thành phố Kinh, sẽ tự chạy đến đây . Những đến là trưởng bối nhà chúng cháu, đều là mạo danh, là , phiền chú Ngô chặn họ , đừng cho .”

 

Bảo vệ Ngô , vội gật đầu: “Vậy chú đuổi bà .”

 

Hạ Hướng Cảnh: “Cảm ơn chú Ngô ạ.”

 

Tiểu Phương Đường và Hạ Hướng Cảnh luôn lễ phép hiểu chuyện, bất kể là hàng xóm của phòng bảo vệ, đều thích bọn chúng.

 

Bảo vệ Ngô ha hả đáp một câu “đừng khách sáo”.

 

Xuống lầu .

 

Hạ Hướng Cảnh đóng cửa .

 

Tiểu Phương Đường thì chạy đến cửa sổ, cách cửa sổ tình hình bên ngoài.

 

Bảo vệ Ngô , tình hình với đồng nghiệp, đó hai cùng đẩy Lý Xảo Lục đang giở trò lưu manh xông ngoài.

 

Lý Xảo Lục chịu , ầm ĩ ồn ào ở bên ngoài.

 

Bảo vệ Ngô chỉ : “Bà còn loạn ở đây nữa, tin báo công an, bắt bà ?”

 

Lý Xảo Lục : “ là bà nội nó!”

 

Bảo vệ Ngô: “Con nhà , quen bà, bà mau , còn cố tình gây sự nữa, khách sáo với bà .”

 

Lý Xảo Lục liền đ.â.m sầm .

 

Bảo vệ Ngô né tránh.

 

Mắng một câu “mụ già lưu manh”, đó phòng gọi điện thoại .

 

Không bao lâu , công an đến.

 

Đưa Lý Xảo Lục .

 

Tra rõ là một sự hiểu lầm, công an vẫn giáo huấn Lý Xảo Lục một trận.

 

Nhắc nhở bà khi con trai, con dâu ly hôn, quyền thăm nom cháu trai cháu gái là do bên nuôi dưỡng hoặc hai bên thương lượng quyết định, bà thăm cháu gái, thể thương lượng với đứa trẻ, chứ đến nơi loạn.

 

Còn cảnh cáo bà .

 

Còn gây sự nữa sẽ giam giữ phạt tiền.

 

Lý Xảo Lục giam giữ, còn phạt tiền, sợ hãi liên tục nhận sai, bao giờ đến loạn nữa.

 

Công an bắt Lý Xảo Lục ký giấy cam đoan.

 

Lý Xảo Lục chữ, cuối cùng vẫn là khi công an xong, bảo bà theo chép một bản, tên lên, điểm chỉ.

 

Lúc mới thả bà rời .

 

khỏi cửa, một chiếc xe con dừng mặt bà .

 

“Bà nội Phương Đường ?”

 

“Cô là?”

 

“Mời lên xe, đưa bà gặp bọn họ.”

 

Lý Xảo Lục nghi ngờ gì, mở cửa xe lên xe.

 

Khương Dã thi xong, cùng đông đảo thí sinh bước khỏi phòng thi, chỉ cảm thấy một mảnh nhẹ nhõm.

 

Cảm giác khác với kiếp , lúc đó trong đầu là cô học bản lĩnh phá án, lôi hung thủ báo thù cho con gái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ket-hon-quan-doi-6-nam-chi-de-bao-ve-thanh-mai-mang-theo-con-ga-cho-thu-truong-cua-han/chuong-98-duoi-ba-ta-di.html.]

 

Nay nghĩ đến là khi kết quả, cô đăng ký trường nào, theo con đường nào.

 

Còn Tiểu Phương Đường và Hạ Hướng Cảnh.

 

Sau khi cô học, đại khái thể mang cả hai đứa trẻ theo bên , hai đứa tình cảm , xa ước chừng đều .

 

“Khương Dã…”

 

Giọng Hạ Lâu vang lên.

 

Khương Dã xuyên qua đám đông, về hướng âm thanh truyền đến.

 

Anh tướng mạo xuất chúng, một quân phục cao ngất giữa đám đông, vốn nổi bật, huống hồ trong tay còn ôm một bó hoa đỏ tươi, càng tăng thêm vài phần chú ý cho .

 

Không ít hành “chú mục lễ” với .

 

Khương Dã liếc mắt một cái liền phát hiện trong đám đông.

 

Bình thường, Khương Dã lẽ sẽ cảm thấy lúng túng, hổ.

 

Hôm nay trong mắt chỉ .

 

Xuyên qua đám đông.

 

Chạy bay về phía .

 

Đợi Khương Dã đến gần, Hạ Lâu nâng bó hoa đến mặt cô, : “Chúc mừng đồng chí Khương Dã thuận lợi rời khỏi phòng thi, chúc đồng chí Khương Dã thi thành tích .”

 

Anh cứ như việc công .

 

Khương Dã nhận lấy, nụ mặt còn rực rỡ hơn bó hoa trong tay: “Anh lấy hoa ?”

 

Lại hỏi: “Sao thời gian qua đây ?”

 

Hạ Lâu đáp mà hỏi ngược cô: “Em rốt cuộc cái nào?”

 

Khương Dã : “Đều .”

 

Hạ Lâu: “Hoa là trồng trong sân của quân trưởng, thấy nở khá , cắt mang đến dùng tạm. Còn về việc tại thời gian… Anh nhớ em .”

 

Câu “ nhớ em của , vô cùng thẳng thắn, giọng cũng nhỏ.

 

Thu hút những tiếng kinh ngạc cảm thán liên tiếp bên cạnh.

 

Khương Dã vẫn đỏ bừng cả mặt.

 

Muốn dám cắt hoa trong sân của quân trưởng, đoàn trưởng nữa , sợ những ánh mắt ngớt bên cạnh, đành kéo ngoài đám đông.

 

Vừa hỏi: “Anh lái xe ?”

 

Hạ Lâu: “Không lái.”

 

Khương Dã ngược bất ngờ: “Đến bằng gì?”

 

Hạ Lâu: “Xe khách.”

 

Khương Dã: “…”

 

Từ trong đám đông , cô quét mắt từ xuống một lượt, như thẩm phán: “Anh cứ thế xe buýt đến ?”

 

Cầm một bó hoa.

 

Anh thật sự sợ ánh mắt của xe !

 

Khương Dã : “Chúng xe về , em cũng lái xe.”

 

Hôm nay cô thi, sợ đường sự cố, nên tự lái xe, mà xe giao thông của thành phố qua đây.

 

Hạ Lâu gật đầu: “Được.”

 

Lúc , bó hoa là hiếm thấy, lúc hai đợi xe và xe, đều ít về phía bọn họ, còn bó hoa trong tay cô.

 

Trong mắt ít nhiều sự ngưỡng mộ.

 

Khương Dã từ sự hổ lúng túng ban đầu, đến phía trở nên thản nhiên, chủ động nắm lấy bàn tay đặt bên hông, mười ngón tay đan với , nắm c.h.ặ.t.

 

Hạ Lâu nắm ngược tay cô.

 

Không gì.

 

Trên đường về, đều gì nhiều.

 

Xe giao thông chạy thẳng đến cổng trường trực thuộc thành phố dừng , hai xuống xe, Khương Dã mới hỏi: “Hôm nay tâm sự ?”

 

Hạ Lâu đáp: “Không .”

 

Khương Dã rõ ràng cảm thấy nhẹ nhõm như ngày thường.

 

Không là trong quân đội việc, là việc của bản , cô thăm dò hỏi: “Là chuyện em thể hỏi đến ?”

 

Hạ Lâu gật đầu một cái.

 

Khương Dã đành từ bỏ ý định tiếp tục hỏi xuống.

 

Hai ngang qua phòng bảo vệ, bảo vệ Ngô gọi bọn họ , chuyện Lý Xảo Lục từng đến. Biết Lý Xảo Lục cửa cũng , Khương Dã mới yên tâm.

 

Nói lời cảm ơn bảo vệ Ngô.

 

Đi đến cửa nhà, Hạ Lâu đột nhiên dùng sức ôm c.h.ặ.t lấy cô.

 

 

Loading...