Kết Hôn Quân Đội 6 Năm Chỉ Để Bảo Vệ Thanh Mai? Mang Theo Con Gả Cho Thủ Trưởng Của Hắn - Chương 86: Mua Chuộc
Cập nhật lúc: 2026-04-24 12:18:08
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Dã tốn mấy sức lực, lấy chứng cứ Lục Bạch Vi và Đội trưởng Trương cấu kết với .
Giao cho Quý Khai Dương.
Quý Khai Dương lập tức xin lệnh khám xét.
Dưới gầm giường nhà Đội trưởng Trương, trong một hộp giày rách bắt mắt, khám xét một phần tiền tang vật, còn cuốn sổ tay ông kịp tiêu hủy.
Trên đó ghi chép chi tiết, tiền nhận hối lộ và hạng mục giải quyết mỗi của ông .
Lục Bạch Vi chễm chệ trong danh sách.
Lục Bạch Vi tình nghi hối lộ nhân viên công chức, phê chuẩn bắt giữ theo pháp luật.
Lúc Quý Khai Dương dẫn khám xét chiếc xe con Santana đó của Lục Bạch Vi, phát hiện vết m.á.u khô trong cốp xe.
Thẩm Dục Thành, Lục Hành Chu, tài xế của Lục Bạch Vi, còn Thư ký Tống Hưng Ngôn, tất cả những liên quan đến Lục Bạch Vi, và từng tiếp xúc với chiếc xe Santana đó, đồng thời triệu tập.
Lần đầu tiên Ngỗi Quảng Thành cứu, Lục Hành Chu vẫn còn ở Cảng Thành.
Cộng thêm quỹ đạo hoạt động của đơn giản, bình thường việc gì thì ở nhà, là đầu tiên loại trừ hiềm nghi.
Sau khi ngoài, đến gặp Khương Dã.
Hỏi cô: “Thủ b.út tặng quà của cô, cũng lớn thật đấy.”
Khương Dã : “ đây là đáp lễ Tiểu Lục tổng, nhỏ quá thì thích hợp.”
Ánh mắt Lục Hành Chu phức tạp.
Hai ngày , tài xế chịu nổi, khai chuyện bọn họ hai tiếp ứng Ngỗi Quảng Thành, còn thời gian Ngỗi Quảng Thành dưỡng thương, chính là ông phụ trách đưa cơm đưa t.h.u.ố.c.
Dẫn đường chỉ điểm nơi Ngỗi Quảng Thành dưỡng thương.
Ứng Thiên Hoa tuân thủ lời hứa, chỉ điểm Tống Hưng Ngôn mua chuộc đ.á.n.h Hạ Hướng Cảnh.
Bởi vì gây thương tích cho , tình tiết tự thú, thái độ nhận , hơn nữa còn là học sinh đang học, công an khi phê bình giáo d.ụ.c Ứng Thiên Hoa, liền thả .
Tống Hưng Ngôn chỉ điểm, tài xế khai, cũng từ bỏ chống cự, sự thật.
Lục Bạch Vi và Ngỗi Quảng Thành là em.
Cái c.h.ế.t của Lâm Văn Tĩnh, là do Lục Bạch Vi một tay sắp xếp.
Cô hận Lâm Văn Tĩnh trong thời gian trai tù, mập mờ với đàn ông khác, bảo lãnh cô khỏi trại tạm giam, lừa đến bãi đất hoang Thành Bắc sát hại. Lại để con d.a.o dấu vân tay của Khương Dã ở hiện trường, vu oan cho Khương Dã.
Nguyên nhân vu oan cho Khương Dã.
Tống Hưng Ngôn rõ.
Hắn chỉ con gái Khương Dã va Lục Bạch Vi, hai từ đó kết oán.
Thẩm Dục Thành cũng nhận tội .
Anh là chủ mưu, nhưng những việc Lục Bạch Vi đều tình hình, Ngỗi Quảng Thành bắt cóc Tiểu Phương Đường, còn là đưa đến. Bao che tàng trữ tội phạm cộng thêm hỗ trợ tội phạm, chính thức phê chuẩn bắt giữ.
Lục Bạch Vi nhận tội.
Ngoại trừ gặp luật sư, cô gì cả.
Chớp mắt, đến cuối tháng.
Tòa nhà giảng dạy mới do Lục thị quyên tiền xây dựng đưa thi công, vốn dĩ Tập đoàn Lục thị chỉ cần bỏ tiền, trường học bên A đầu tư xây dựng là . Lục Bạch Vi cứ chịu, cô khăng khăng quyên tặng tòa nhà giảng dạy, chứ tiền xây nhà, cũng dẫn đến việc Lục thị bên A, phụ trách công tác đầu tư xây dựng tòa nhà giảng dạy.
Đám Lục Bạch Vi giam giữ, nhiều công việc rơi tình cảnh giám sát.
Đặc biệt là còn liên quan đến Lục Hành Chu.
Người cầm quyền thực sự của Tập đoàn Lục thị là Lục Thục Tuệ, đích đến .
Bà đến Thành phố Tuyền xong, khoái đao trảm loạn ma (rút d.a.o c.h.é.m đứt mớ bòng bong).
Trước tiên là thanh toán chi phí xây dựng giai đoạn đầu của tòa nhà giảng dạy, chuyển nhượng phận bên đầu tư xây dựng cho trường học. Khấu trừ chi phí chi ở giai đoạn đầu, tiền còn một nữa gửi tài khoản của trường học hình thức quyên tiền, để trường học tự giám sát xây dựng tòa nhà giảng dạy.
Đem Lục thị tách khỏi công tác trù xây dựng tòa nhà giảng dạy.
Tiếp đó, bắt tay xử lý chuyện của Lục Bạch Vi.
Bà ngóng Khương Dã.
Đến gặp cô.
Vị nữ cầm quyền hơn bốn mươi tuổi, tóc dài b.úi lên, mặc bộ váy vest cắt may vặn, trong khí chất thanh lịch lộ sự kiêu ngạo lạnh lùng của bề .
Khương Dã quen bà .
Ngẩng đầu đ.á.n.h giá.
Lục Thục Tuệ lên tiếng, mang theo uy áp cực mạnh: “Cô chính là hại Vi Vi tù?”
Khương Dã : “Vị đồng chí , cơm thể ăn bậy, lời thể bậy. Công an bắt chú trọng là chứng cứ, cô bắt là vì cô phạm pháp, bản lĩnh lớn như , thể hại một tù.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ket-hon-quan-doi-6-nam-chi-de-bao-ve-thanh-mai-mang-theo-con-ga-cho-thu-truong-cua-han/chuong-86-mua-chuoc.html.]
Lục Thục Tuệ: “Mồm mép lanh lợi.”
Khương Dã : “Đa tạ khen ngợi.”
Biểu cảm của Lục Thục Tuệ khoảnh khắc rạn nứt.
Đại khái là kinh ngạc phản ứng của Khương Dã, chỉ là khoảnh khắc, bà khẩy một cái: “Quả nhiên là nhà quê, ngay cả khen ngợi và trào phúng cũng phân biệt .”
Khương Dã: “Câu của bà , đối với bà cũng áp dụng tương tự đấy.”
Biểu cảm của Lục Thục Tuệ cứng đờ.
Có chút giữ thể diện.
Trợ lý phía bà tiến lên, với Khương Dã: “Khương tiểu thư, Lục tổng của chúng hôm nay qua đây, để đấu võ mồm với cô, là cùng cô bàn bạc cách giải quyết.”
Anh lấy một tấm séc trống.
Đẩy đến mặt Khương Dã.
Tiếp tục : “Ý của Lục tổng chúng là, chỉ cần Khương tiểu thư bằng lòng nhận tội Lục tiểu thư, tiền séc, Khương tiểu thư thể tùy ý điền.”
Khương Dã cầm lên xem thử.
Ý đổi: “Sớm qua thứ séc , vẫn là đầu tiên thấy.”
Nói xong, ánh mắt chuyển hướng, sang Lục Thục Tuệ: “Lục tổng, mà cầm tấm séc đến cục công an tố cáo, bà sẽ trong đoàn tụ với con gái bà đấy.”
Đặt tấm séc xuống bàn.
Đẩy trả cho trợ lý.
Lạnh lùng : “Các mà còn , sẽ gọi phòng bảo vệ đấy.”
Trên mặt Lục Thục Tuệ giữ thể diện nữa: “Cô... cô đừng !”
Khương Dã nhếch môi.
Rất may mắn, đó Hạ Lâu với cô , Lục Thục Tuệ là cô. Nếu ruột đối xử với như , cho dù ân tình nuôi dưỡng, trong lòng Khương Dã nhất định cũng khó chịu.
Bây giờ thể đối xử bằng tâm thái bình thường.
Lục Thục Tuệ bỏ một câu “Cô chắc chắn sẽ hối hận”, bỏ .
Họ chân rời .
Ứng Thiên Hoa chân đến.
Từ Khương Dã đè xuống đất, Ứng Thiên Hoa liền thỉnh thoảng qua đây một chuyến.
Chưa cửa chào hỏi cô: “Cô Khương...”
Khương Dã: “Cậu trốn học?”
Ứng Thiên Hoa chỉ chỉ cổ tay: “Cô Khương cô xem đồng hồ, cũng thể thấy chuông tan học chứ?”
Lại : “Bây giờ là giờ chơi.”
Khương Dã nãy Lục Thục Tuệ ảnh hưởng, quả thực thấy chuông tan học.
Hỏi : “Cậu việc gì?”
Lúc Ứng Thiên Hoa cô, trong mắt lấp lánh ánh sáng, đến mặt mới : “ thấy cô đ.á.n.h khá lợi hại, ngoài cú vật qua vai cô dạy , cô còn chiêu khác ? Cũng dạy mà.”
Khương Dã: “Dạy , để bắt nạt bạn học khác ?”
Ứng Thiên Hoa vẻ mặt vô tội: “Từ cô đ.á.n.h, chú công an dạy dỗ, còn bắt nạt bạn học nữa .”
Vỗ n.g.ự.c: “ , chỉ học bản lĩnh bậy.”
Khương Dã từ chối dứt khoát: “Không dạy.”
Đứng dậy rót nước.
Ứng Thiên Hoa theo cô năn nỉ: “Cô Khương, cô dạy mà. Nếu thì...”
Cậu nảy một ý: “ bao thầu việc lau nhà chỗ cô.”
Khương Dã: “Năm nay thi đại học , thời gian đó thì về học hành cho đàng hoàng, tranh thủ thi đỗ một trường đại học một chút.”
Ứng Thiên Hoa cho là đúng: “Giáo viên , thành tích của thi đỗ một trường đại học thành vấn đề.”
Vô tình, thấy tài liệu ôn tập bàn Khương Dã.
Cậu : “Đây là đề ôn tập thi đại học ?”
Giống như phát hiện chân trời mới, kinh hô: “Cô Khương, cô cũng đang chuẩn thi đại học đấy chứ?”
Lời Trương Hà và Tôn Khỉ Vân đến ngoài cửa thấy.