Đây là lời nói thật lòng, nếu không phải bệnh phát sớm, còn phải nằm viện ở đây, ông cụ Lâm về quê sẽ đổ bệnh, rồi vì thiếu thầy thiếu thuốc mà qua đời vào năm sau, thậm chí không kịp đón cái Tết năm 67.
Nhưng chính vì quá chân thành, khi bị đôi mắt trong veo kia nhìn, trong lòng ông cụ Lâm mới càng thêm chua xót, lặng lẽ ôm cô bé một lúc lâu mới rời đi.
Nhìn chiếc xe ông cụ Quý sắp xếp đưa người đi khuất bóng, Quý Đạc cõng cô lên cao hơn một chút, "Về thôi."
Lâm Kiều gật đầu, được anh cõng về phòng mình, tháo mũ, khăn quàng cổ, rồi cởi chiếc áo bông dày ra.
Quý Đạc đang định cầm áo đi treo lên, Lâm Kiều đã nắm lấy tay anh, chính xác hơn là ngón tay anh.
Bàn tay nhỏ bé mềm mại của cô chỉ có thể nắm được hai ngón tay của anh, ngẩng đầu lên, "Anh Quý Đạc, anh nhất định phải đối xử tốt với em đấy nhé."
Lúc đó Quý Đạc chỉ muốn ném luôn chiếc áo bông nhỏ trên tay xuống, "Anh vừa phải rửa chân cho em, vừa phải mặc quần áo cho em, còn chưa đủ tốt với em sao?"
"Nhưng mà anh hay mắng em." Lâm Kiều nói lý lẽ hùng hồn. Lần này Quý Đạc thật sự ném áo xuống.
Nhưng chưa kịp để anh lên tiếng, cô dùng giọng trẻ con non nớt hờn dỗi: "Bây giờ anh lại mắng em nữa rồi."
Quý Đạc thật sự nghẹn lời, đối mặt với một cô bé nhỏ nhắn mềm mại như vậy, anh không thể giống như ở bên ngoài, muốn hung dữ thế nào thì hung dữ.
Thấy anh không nói gì, Lâm Kiều lay lay ngón tay anh, "Ông nội với mẹ đều đi rồi, anh đối xử tốt với em một chút, được không ạ?"
Quý Đạc trừng mắt nhìn cô một lúc lâu, cuối cùng cam chịu nhặt áo lên, "Biết thế này thì để em đi cùng luôn cho rồi."
"Anh nói gì cơ?" Giọng lầm bầm quá nhỏ, Lâm Kiều không nghe rõ.
"Không có gì." Quý Đạc quay lại búng nhẹ vào trán cô, "Anh đúng là nợ em rồi, may mà mẹ anh không sinh cho anh đứa em gái nào."
Lâm Kiều lấy tay nhỏ che chỗ bị búng, chỉ cười, "Em biết anh Quý Đạc là tốt nhất mà."
Lão cán bộ khi trưởng thành không dễ dỗ dành như vậy, càng không đáng yêu như thời niên thiếu.
*****
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/ket-hon-nham-chong-vui-song-doi-vien-man/chuong-99.html.]
Đợi đến khi những nốt thủy đậu trên người Lâm Kiều biến mất hoàn toàn thì đã đến cuối năm, ông cụ Quý cũng nhận được thư của ông cụ Lâm gửi về sau khi về quê.
Gửi kèm theo thư còn có quần áo may cho Lâm Kiều, và hai mươi đồng kẹp trong tờ giấy viết thư, rõ ràng là không muốn Lâm Kiều ăn ở nhà họ Quý không công.
"Lão Lâm này." Ông cụ Quý trừng mắt nhìn hai tờ tiền.
Nông thôn kiếm tiền khó khăn, cả năm cũng chẳng kiếm được bao nhiêu, hai mươi đồng này, chắc là cả tiền trợ cấp liệt sĩ của Lâm Thủ Nhân cũng lấy ra rồi.
"Nếu ông ấy không có tính cách này, thì làm sao ông có thể thân thiết với ông ấy như vậy, còn định cả hôn ước cho con cháu chứ?"
Từ Lệ gấp mấy bộ quần áo nhỏ nhà họ Lâm gửi đến, "Nhà họ Lâm đã may rồi thì cứ để Kiều Kiều mặc đồ mẹ nó may đi, bộ tôi chuẩn bị để qua Tết rồi cho con bé mặc."
Mặc đồ mẹ may, dù sao cũng là một tấm lòng, cũng đỡ phải để một số người sau lưng nói ra nói vào.
Có vài lời không cần nói ra, ông cụ Quý cũng hiểu, đặt hai tờ tiền xuống, "Chuyện tiền nong này cũng nên nói với họ một tiếng."
Lúc đầu ông còn cảm thấy hai đứa chênh lệch bối phận một chút, bây giờ xem ra, hôn ước này gả cho con thứ hai cũng tốt.
****
Sáng sớm ngày 30 Tết, Lâm Kiều đã thay bộ quần áo mới Lưu Ngọc Lan may cho.
Áo vải hoa nhỏ màu đỏ, quần vải xanh, ống tay áo và ống quần đều chừa ra một tấc, như vậy sang năm cao thêm một chút vẫn mặc được.
Thay xong, Lâm Kiều đứng trên giường, ngẩng đầu hỏi Quý Đạc: "Anh Quý Đạc, đẹp không?"
Quý Đạc đang giúp cô nhét lót giày vào trong giày, nghe vậy thuận miệng "Ừ" một tiếng.
Anh có nhìn không vậy? Mà đã "Ừ" rồi. Lâm Kiều nghẹn lời.
Nhưng nghĩ đến gu thẩm mỹ của lão cán bộ sau này, cô quyết định không hỏi nữa, tự mình ngồi xuống mép giường đi giày.
Kiểu dáng và chất liệu quần áo thời này cũng chẳng có gì đáng hỏi, giày cũng vậy.
Chỉ có Từ Lệ, vừa thấy Lâm Kiều đi theo Quý Đạc ra ngoài, lập tức bắt đầu khen ngợi.