Thiếu niên gầy gầy, xương quai xanh gối lên hơi cấn, nhưng lồng n.g.ự.c lại ấm áp như lò sưởi.
Vừa áp vào, Lâm Kiều liền cảm thấy đỡ lạnh hơn, theo bản năng nắm lấy cánh tay đối phương, cố sức rúc vào lòng anh.
Trong cơn mơ màng, cô thậm chí còn tưởng người ôm mình là Quý Đạc quen thuộc, nên khẽ gọi: "Quý Đạc."
"Em không gọi anh trai nữa à?" Giọng nói còn ngái ngủ của thiếu niên mang theo chút bất mãn.
Lâm Kiều không nghe rõ lắm, cảm thấy đối phương hình như không đáp lại mình, lại gọi: "Quý Đạc."
"Ừ, anh đây." Thiếu niên vẫn đáp lại với vẻ thiếu kiên nhẫn.
Lần này Lâm Kiều yên tâm, cựa quậy trong lòng anh, đặt một nụ hôn lên chiếc cằm còn non nớt của anh.
Lần trước chỉ chạm nhẹ, lần này lại hôn thật chắc chắn, đôi môi cô mềm mại, cả người mềm nhũn áp sát vào lồng n.g.ự.c anh.
Quý Đạc cả người cứng đờ, kéo chăn lên đắp kín người cô, "Ngủ đi." May mà mẹ anh không sinh cho anh em gái, nuôi em gái thật phiền phức.
Cô em gái phiền phức nhờ có chiếc lò sưởi hình người nên nửa đêm không còn bị lạnh nữa, ngủ một mạch đến sáng.
Quý Đạc ôm chiếc gối ôm nhỏ mềm mại ấm áp, cũng ngủ nướng trong buổi sáng mùa đông, Từ Lệ đến xem hai lần mà không gọi được họ dậy.
Kết quả, khi cả hai tỉnh dậy hoàn toàn, mới phát hiện trên mặt Lâm Kiều cũng nổi lên một nốt thủy đậu.
Đương nhiên là Quý Đạc phát hiện ra trước, thiếu niên cau mày nhìn chằm chằm vào mặt cô một lúc lâu, cuối cùng không nhịn được khẽ cười. Lâm Kiều thấy không ổn, định đưa tay lên sờ, liền bị thiếu niên nắm lấy hai cổ tay nhỏ, "Đừng cạy, cạy vỡ sẽ để lại sẹo, sau này mọc đầy mặt."
Mọc đầy mặt, tuyệt đối là một trong những chiêu trò thường dùng để dọa trẻ con, kiếp trước bà nội nhà hàng xóm của Lâm Kiều cũng nói thế để dọa cháu trai không được chừa cơm.
Không ngờ thiếu niên Quý Đạc cũng lấy chiêu này dọa cô, hơn nữa vừa rồi anh còn cười đúng không?
Một ông cụ non sống với cô bao nhiêu năm cũng chẳng thấy cười mấy lần, cô nổi thủy đậu lại khiến anh buồn cười...
Lâm Kiều ngẩng đầu nhìn thiếu niên, ánh mắt rất chân thành, "Anh trai buông tay, em không cạy."
"Vậy anh buông ra nhé." Quý Đạc không nghĩ nhiều, kết quả vừa buông tay, cô bé liền nhào tới vén áo anh lên, "Em cạy của anh!"
Quý Đạc ngủ mặc áo len cotton, lúc mới giặt xong thì còn được, mặc một hồi liền trở nên rộng thùng thình. Lâm Kiều không tốn chút sức nào đã vén áo lên để lộ vòng eo trắng nõn thon gọn bên trong, bàn tay nhỏ bé cào cào trên đó.
Thật sự rất gầy, đừng nói cơ bụng, ngay cả xương sườn ở mép cũng có thể nhìn thấy rõ ràng.
Quý Đạc hoàn toàn không ngờ cô sẽ đột nhiên hành động, trên người bị không khí lạnh thổi vào nổi da gà, lại bị bàn tay nhỏ bé cào cào, ngứa ngáy vô cùng.
"Em, em làm gì vậy?" Anh vội vàng kéo áo xuống, Lâm Kiều liền chui tay vào nách cù lét anh.
Lần này Quý Đạc thật sự không nhịn được cười thành tiếng, vừa cười vừa túm lấy người cô đẩy ra ngoài, "Còn nghịch nữa anh giận đấy."
Không hề có chút uy h.i.ế.p nào, một lớn một nhỏ hoàn toàn nghịch ngợm trên giường, tiếng cười khúc khích vang khắp cả sân.
Hôm nay khi bước ra khỏi phòng, Quý Đạc mặt mày cau có, Lâm Kiều thì lại cười tủm tỉm ngọt ngào, chỉ là trên khuôn mặt nhỏ nhắn rõ ràng đang nổi một nốt thủy đậu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/ket-hon-nham-chong-vui-song-doi-vien-man/chuong-98.html.]
Cái nốt thủy đậu này cũng thật biết chọn chỗ mọc, lại đúng ngay trên trán cô, nếu không phải bề mặt hơi bóng nước thì thoạt nhìn cứ tưởng là cố ý chấm lên vậy.
Quý Đạc có lẽ cũng nhớ tới chuyện sáng nay, đang nhìn về phía cô, rồi lạnh lùng trừng mắt.
Từ Lệ nhìn thấy cũng nhắc nhở Lâm Kiều ngàn vạn lần đừng cạy, nếu không để lại sẹo trên mặt thì sẽ không đẹp đâu.
Lâm Kiều gật gật cái đầu nhỏ, nhịn không được liếc nhìn Quý Đạc bên cạnh.
Quý Đạc khi trưởng thành dù không trừng mắt thì khí thế cũng đủ mạnh mẽ, Quý Đạc thời niên thiếu dù có trừng mắt thì Lâm Kiều cũng chỉ thấy đáng yêu.
Cô bóc một quả trứng luộc mà Từ Lệ đưa cho mình ra làm đôi, phần lòng trắng trứng trực tiếp bỏ vào bát cháo của Quý Đạc, "Anh ăn đi."
"Đừng tưởng anh không biết em không thích ăn lòng trắng trứng." Quý Đạc hừ một tiếng, không thèm nhận lấy, nhưng lòng trắng trứng rơi vào bát rồi cũng không trả lại cho cô.
Sau đó không lâu, Lâm Kiều đang cúi đầu dùng thìa húp cháo, một lòng đỏ trứng từ trên trời rơi xuống, rơi vào bát cháo của cô.
Cô cũng không ngẩng đầu lên, cười tủm tỉm dùng thìa chọc nát lòng đỏ trứng, trộn lẫn với cháo kê.
Sau bữa ăn, Quý Đạc dọn bát đũa vào bếp, chuẩn bị về phòng bổ sung bài tập mấy ngày trước.
Cán bộ lão thành sau này làm việc sấm rền gió cuốn như vậy, lúc nhỏ hiển nhiên cũng rất tự giác, Lâm Kiều chưa từng thấy anh vì muốn ra ngoài chơi mà không làm bài tập hoặc làm bài tập muộn. Ngược lại, Tô Chính thường xuyên bị mẹ túm về giữa chừng để làm bài tập, Lâm Kiều đã gặp phải mấy lần rồi.
Lâm Kiều cũng không làm ồn, ôm lấy hộp bút chì sắt mà Quý Đạc thay ra, bên trong đựng một ít bi ve và bài tây các loại đồ chơi nhỏ, ngồi trên giường Quý Đạc chơi.
Quý Đạc viết được một nửa thì ngẩng đầu lên, thấy cô bé chân ngắn đang ngồi bệt với dáng vẻ hình chữ bát, cúi đầu ném bi vào trong hộp bút.
Một lúc sau nhìn lại, Quý Đạc thấy quyển vở bài tập cũ anh đưa cho cô đã bị gấp thành máy bay giấy.
Lại một lúc sau nữa, máy bay giấy, hộp bút đều bị vứt sang một bên, cái m.ô.n.g nhỏ mặc quần bông dày cộp chổng lên, người đã ngủ say.
"Cũng chẳng thấy lạnh." Anh bước tới lấy đi bộ bài trong tay cô, vỗ một cái vào cái m.ô.n.g nhỏ..
Vỗ thì vỗ, nhưng vẫn kéo chăn đắp kín mít cho cô.
Vừa đắp xong, ngoài sân có động tĩnh, là ông cụ Lâm xuất viện, cùng Lưu Ngọc Lan đến chào tạm biệt bọn họ để về nhà.
Lúc đó Quý Đạc vừa cầm bút lên, thân thể đột nhiên cứng đờ, môi cũng dần mím lại.
Đó là lần đầu tiên anh ý thức được, cô em gái nhỏ trên giường này có khả năng sẽ rời đi.
Nhưng thời gian ông cụ Lâm xuất viện không đúng lúc, Lâm Kiều bị ốm không tiện theo mẹ và ông nội về quê. Sắp Tết rồi, ông cụ Lâm cũng không thể không về, cuối cùng hai nhà bàn bạc, quyết định để Lâm Kiều ở lại, chuyện còn lại để qua Tết rồi tính.
Lâm Kiều cũng không biết là không hiểu chuyện, hay là do bị ốm nên phản ứng chậm chạp, lúc được Quý Đạc cõng đi tiễn người, cũng không khóc lóc đòi mẹ.
Lưu Ngọc Lan biết rõ lần này mình đi rồi, sau này chỉ càng ngày càng xa cách đứa con gái này, ôm con bé thật lâu cũng không muốn buông tay.
Cuối cùng vẫn là ông cụ Lâm xoa đầu cháu gái, "Kiều Kiều vẫn còn sốt, về thôi, đừng để con bé bị lạnh."
Lâm Kiều giơ bàn tay nhỏ bé lên, sờ lên mu bàn tay khô gầy của ông, "Ông nội cũng phải giữ gìn sức khỏe nhé."