Kết hôn nhầm chồng, vui sống đời viên mãn - Chương 97

Cập nhật lúc: 2024-12-09 09:17:17
Lượt xem: 117

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đến lần thứ ba chạm mặt nhau trên đường hẹp, đối phương còn chưa kịp mở miệng, Lâm Kiều đã làm bộ muốn xông tới, mấy đứa trẻ nghịch ngợm lập tức chạy tán loạn.

Cố Thiếu Trân hoàn toàn ngây người, trước đây đều là cô bé tránh mặt chúng, từ bao giờ lại thấy chúng tránh mặt người khác chứ.

Khi thấy cô bé mở to đôi mắt, Lâm Kiều cố tình làm mặt nghiêm túc, "Trẻ con không nghe lời thì chỉ cần đánh một trận là xong. Một trận không đủ, thì đánh hai trận."

Có lẽ cô không biết khi nói những lời này mình trông đáng yêu đến mức nào. Nói đến trẻ con, ai có thể trẻ con hơn cô?

Cố Thiếu Trân không nhịn được phải nén miệng cười, nhưng cười xong lại có chút lo lắng, "Em như vậy, sẽ không làm phiền anh Quý Đạc chứ?"

Có lúc cô bé quá hiểu chuyện, lại nhút nhát và tự ti, nên dù có bị ức h.i.ế.p cũng không dám nói ra.

Nhưng việc bị ức hiếp, càng nhịn thì người khác càng thấy bạn như một quả hồng mềm dễ bị bóp nát, ngược lại những người cứng cáp có gai sẽ không ai muốn đụng vào.

"À." Lâm Kiều quyết định nói thẳng: "Nếu em bị bắt nạt, thì anh Quý Đạc cũng sẽ đau lòng mà."

Đây là một góc nhìn mà Cố Thiếu Trân chưa từng nghĩ tới, nghe vậy liền ngẩn người.

Lâm Kiều giơ một ngón tay lên, "Không chỉ có anh Quý Đạc, mà ông bà nội và anh Đại Vĩ cũng sẽ đau lòng."

Cô đếm thật sự khá lộn xộn, nhưng cô chỉ muốn cho Cố Thiếu Trân nghe, "Bây giờ thì tốt rồi, họ không dám nữa, sau này anh Quý Đạc, ông bà nội và anh Đại Vĩ không cần phải đau lòng vì em nữa."

Năm sau sẽ là bắt đầu của mười năm u ám, nói thật, Lâm Kiều có chút sợ.

Cô không biết mình có thể ở đây bao lâu, có thể làm gì để thay đổi số phận của Cố Thiếu Bình và Cố Thiếu Trân, chỉ có thể nghĩ cách dạy Cố Thiếu Trân không nên im lặng mà chịu đựng.

Đừng im lặng, đừng để người khác nghĩ ngay đến bạn như một quả hồng mềm, muốn làm gì thì làm.

Đừng im lặng, Cố Thiếu Bình sẵn sàng đứng ra vì cô, Quý Đạc và Tô Chính cũng sẵn lòng.

Nếu ai dám ra tay thì sẽ bị đau trước, xem đối phương còn dám làm gì cô bé không.

Lâm Kiều không biết Cố Thiếu Trân có hiểu hay không, nhưng ít nhất chỉ cần cô còn ở đây, không ai có thể bắt nạt cô bé, không ai có thể lấy được lợi ích từ tay cô.

Lâm Kiều lắc lắc sợi dây, nói, "Nếu lần sau họ lại đến mà anh Quý Đạc không có ở đây, chị giúp em đánh họ nhé!"

Đôi mắt của cô sáng rực đầy niềm tin, Cố Thiếu Trân bị nhìn như vậy, bỗng cảm thấy một trách nhiệm không rõ ràng, "Được, được."

Kết quả không biết có phải do Lâm Kiều miệng quạ đen hay không, mà vừa nói xong vài ngày, Quý Đạc đã bệnh.

Hôm đó, Yến Đô vừa mới có một trận tuyết rơi, mái nhà và ngọn cây đều phủ một lớp trắng muốt. Vì thế Lâm Kiều phải đeo một đôi găng tay dày, cộng thêm áo bông, khăn quàng và mũ, khi đi theo Quý Đạc ra ngoài, cả người cô như quả cầu, gần như không thể leo lên lưng anh.

"Em có ổn không vậy?" Quý Đạc thấy cô nhảy hai lần mà không ôm được, nên quay đầu lại bế cô lên.

Thực sự là bế, bế dưới nách, Lâm Kiều ngỡ ngàng mất vài giây mới nhớ ra phải đạp chân, "Anh thả em xuống!"

Từ Lệ thấy vậy cũng không nhịn được phải nói với con trai, "Đừng làm Kiều Kiều ngã."

"Biết rồi." Quý Đạc vừa bế vừa đi ra khỏi sân, nhưng vẫn không cẩn thận trượt chân.

Lúc đó Lâm Kiều vẫn chưa nhận ra điều gì không đúng, nhưng khi đi chưa được bao xa, thì Quý Đạc cũng bắt đầu trượt tay bế cô.

Cảm giác như mình đang rơi xuống, Lâm Kiều theo phản xạ ôm chặt cổ anh, má nhỏ dựa vào mặt anh, mới phát hiện mặt anh có hơi nóng.

Sợ rằng mình cảm giác sai, cô kéo găng tay xuống, trực tiếp nhét bàn tay nhỏ vào cổ Quý Đạc.

Thiếu niên phản ứng chậm hơn bình thường nửa nhịp, "Em làm gì vậy?" "Anh bị ốm rồi," Lâm Kiều nói, "Anh đang sốt."

"Là do tay em lạnh thôi." Quý Đạc vẫn không tin, Lâm Kiều liền quay đầu gọi

Cố Thiếu Bình, "Anh Thiếu Bình, anh mau lại xem, anh ấy có phải bị ốm không?"

Cố Thiếu Bình đến sờ thử, Quý Đạc thật sự đang sốt, hơn nữa mắt anh ấy tinh, còn nhìn thấy mụn nước mới nổi trên cổ Quý Đạc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/ket-hon-nham-chong-vui-song-doi-vien-man/chuong-97.html.]

Thế là không chơi được nữa, mấy người quay trở về, Từ Lệ vừa nhìn đã nhíu mày, "Bị thủy đậu rồi."

Thời này không giống mấy chục năm sau, bị thủy đậu không có cách chữa trị tốt nào, chỉ có thể chờ nó tự khỏi.

Vì Lâm Kiều còn nhỏ, đúng là lúc dễ lây nhiễm nhất, lại chưa từng bị thủy đậu nên phải cách ly với Quý Đạc.

Quý Đạc một mình nằm trên giường trong phòng, bỗng nhiên cảm thấy căn phòng hơi trống trải.

Cũng không phải Lâm Kiều ồn ào, cô bé phần lớn thời gian đều rất yên tĩnh, yên tĩnh ăn vặt, yên tĩnh ngủ, yên tĩnh chơi bi bên cạnh anh. Trước đây anh làm bài tập trong phòng, chỉ cần ngẩng đầu lên luôn có thể nhìn thấy cô bé nhỏ nhắn ngoan ngoãn ngồi đó.

Điều này khiến anh hơi không quen, cầm truyện tranh cuộn tròn trong chăn xem, chưa được bao lâu lại nhịn không được ngẩng đầu tìm kiếm bóng dáng nhỏ bé ấy.

Kết quả vừa ngẩng đầu, liền thấy bên bệ cửa sổ lộ ra nửa khuôn mặt nhỏ nhắn quen thuộc.

Anh nhịn không được trừng mắt nhìn, "Bên ngoài không lạnh sao? Em cứ tỳ ở cửa sổ làm gì?"

Bên ngoài đương nhiên lạnh rồi, Lâm Kiều nhỏ con, còn phải kiễng chân mới có thể nhìn thấy tình hình trong phòng.

Nhưng cô có chút lo lắng cho anh, dù sao lúc cô quen Quý Đạc, Quý Đạc đã rất mạnh mẽ, dường như chưa bao giờ ốm, Quý Đạc bây giờ lại chỉ là một thiếu niên bị thủy đậu.

Mà cô lại phải cách ly, thậm chí đứng ở cửa sổ một lúc, chân cũng không kiễng được nữa mà hạ xuống.

Lâm Kiều nghỉ ngơi một chút, kiễng chân định nhìn lại, thì tay thiếu niên gõ lên cửa kính, "Mau trở vào nhà cho anh."

Gõ mạnh như vậy, xem ra chắc là không có vấn đề gì, Lâm Kiều yên tâm rời đi. Chưa đến hai ngày, cô cũng bị dính chưởng.

Buổi sáng vừa thức dậy, liền cảm thấy đầu nặng chân nhẹ, người còn ngứa ngáy, mặc dù mặc quần áo rồi vẫn gãi không được.

Lâm Kiều là linh hồn của người trưởng thành, lập tức nhận ra, tám phần là mình cũng bị thủy đậu.

Sau đó cô nghĩ nghĩ, tranh thủ lúc Quý Đạc đến ăn sáng liền kéo Quý Đạc nói: "Nói cho anh một tin tốt, chúng ta không cần cách ly nữa rồi."

Lâm Kiều dám đảm bảo, lúc đó biểu cảm của thiếu niên nhất định là ngẩn ra, sau đó mặt hoàn toàn đen lại.

Lâm Kiều cũng bị thủy đậu, buổi tối nên chăm sóc thế nào lại thành vấn đề.

Vì là linh hồn của người trưởng thành, nên từ khi dọn đến cô đã kiên trì ngủ một mình một phòng, không ngủ cùng Từ Lệ và ông cụ Quý.

Bây giờ người bệnh rồi, nếu đêm vẫn ngủ một mình, Từ Lệ và ông cụ Quý chắc chắn sẽ không yên tâm. Nhưng cùng ngủ với ông bà cụ, Lâm Kiều lại không muốn.

"Để con bé ngủ ở phòng con đi, dù sao con cũng gần khỏi rồi." Cuối cùng Quý Đạc mở miệng.

Từ Lệ và ông cụ còn định phản đối, nhưng thiếu niên đã ôm gối và chăn nhỏ của Lâm Kiều sang phòng mình.

Tối hôm đó trước khi đi ngủ, anh thậm chí đã chuẩn bị một chậu nước ấm, ôm cô ngồi bên giường rửa chân cho cô.

Đó là lần đầu tiên Lâm Kiều bị anh nắm lấy mắt cá chân trong tình huống như thế.

Dù chân cô nhỏ, bắp chân ngắn, nhưng cảm giác Quý Đạc đang kéo đôi tất nhỏ của cô, cô vẫn theo phản xạ co chân lại.

Lúc này tay Quý Đạc còn dài và thon, không có sức mạnh như sau này, nhưng nắm lấy cô vẫn đủ sức, thậm chí còn nhìn cô với vẻ không kiên nhẫn, "Đừng động đậy."

Hoàn toàn không giống như đối xử với Niệm Niệm, dù có bị đạp, anh vẫn vô cùng kiên nhẫn, còn hôn hít đôi chân của Niệm Niệm.

Nhưng anh như vậy, có phải cũng đang thực hiện câu nói của chính mình, coi cô như con gái?

Lâm Kiều không còn cử động nữa, để cho thiếu niên đặt chân mình vào chậu nước, anh còn nhăn mặt lại, "Sao lại hôi vậy?"

Lâm Kiều không chịu thua, "Chẳng phải chân anh cũng hôi sao?"

Quý Đạc suy nghĩ một chút, thật sự không dám nói chân mình không hôi.

Cuối cùng anh cũng không nói gì nữa, rửa sạch chân cho Lâm Kiều vài cái, rồi để cô nằm vào chăn.

Tuy cô chỉ bị bệnh nhẹ nhưng giữa đêm Lâm Kiều bắt đầu thấy nóng, theo phản xạ tìm kiếm nguồn nhiệt, tuy ngoài miệng nói cô thật phiền phức, nhưng vẫn không chút do dự ôm Lâm Kiều vào lòng mình.

Loading...