Kết hôn nhầm chồng, vui sống đời viên mãn - Chương 96

Cập nhật lúc: 2024-12-09 09:17:15
Lượt xem: 126

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không chỉ cậu nhóc đang đưa tay ra, mà ngay cả Cố Thiếu Trân đứng cạnh cũng ngẩn người.

Thấy Lâm Kiều xảy ra xung đột với đối phương, cô bed lấy hết can đảm định đứng ra che chắn cho Lâm Kiều, nhưng vừa mới nhấc chân lên, Lâm Kiều đã ngã xuống rồi.

Cái chân nhỏ đang giơ lên giữa không trung của cô bé chẳng biết nên hạ xuống hay không, thậm chí còn nghi ngờ rằng mình có phải đã nhìn nhầm không.

Rõ ràng còn cách một đoạn ngắn mà, đáng lẽ ra không thể chạm vào mới đúng...

Cậu nhóc muốn đẩy người kia thì càng ngơ ngác hơn, hơn nữa Lâm Kiều vừa khóc vừa làm ầm ĩ, xung quanh đã có không ít người tan làm tan học nhìn về phía bên này.

Cậu ta theo bản năng rụt tay ra sau lưng, "Mày, mày đừng có giả vờ ăn vạ..."

Lời còn chưa dứt, đã bị một người từ phía sau đẩy mạnh một cái, "Con bé mới bao nhiêu tuổi, mày đã bắt nạt nó?"

Thiếu niên Quý Đạc sắc mặt lạnh như băng, hoàn toàn không ngờ rằng mình chỉ đi học về, đã nhìn thấy cảnh tượng như thế này.

Quý Đạc cao lớn, sức lực mạnh, cậu nhóc kia còn chưa kịp phản ứng đã ngã sấp mặt xuống đất, sau đó vừa mở miệng, một chiếc răng cửa lẫn m.á.u rơi ra, đúng là chiếc răng mà vừa rồi Lâm Kiều dùng con quay đánh trúng, đau đến mức cậu ta "oa" một tiếng cũng khóc òa lên, "Tôi, tôi căn bản không hề chạm vào nó!"

Đi cùng với cậu ta có cả anh trai cậu ta, trông chừng mười ba mười bốn tuổi, mấy người vừa thấy vậy, lập tức vây quanh Quý Đạc, "Cậu làm gì vậy? Nhìn rõ chưa mà đã đánh người?"

"Nó không chạm vào, chẳng lẽ Kiều Kiều tự ngã à?" Quý Đạc không tin, càng không sợ những thiếu niên còn chưa cao bằng mình này.

Sau đó, Cố Thiếu Trân trơ mắt nhìn Quý Đạc một mình đuổi đánh mấy người, đánh cho bọn họ chạy tán loạn.

Đặc biệt là cậu nhóc kia, lúc chạy về còn vừa khóc vừa hở mồm, "Tôi sẽ mách người lớn, anh, anh bắt nạt người khác!"

"Lần sau mày còn dám bắt nạt con bé, tao lại đánh mày." Quý Đạc lạnh lùng buông một câu, rồi mới ngồi xổm xuống kiểm tra cô nhóc đang ngồi dưới đất, "Kiều Kiều, không sao chứ?"

"Em không sao." Lâm Kiều đã sớm nín khóc, nghe vậy liền ngồi dậy, bỏ bàn tay nhỏ đang che mặt xuống.

Quý Đạc còn muốn an ủi cô thêm hai câu, vừa nhìn lại ngẩn người, khuôn mặt nhỏ nhắn sạch sẽ, đừng nói là nước mắt, ngay cả quầng mắt cũng không hề đỏ lên chút nào.

Chuyện này... chẳng lẽ vừa rồi con bé cứ thế khóc toáng lên thôi sao?

Tâm trạng Quý Đạc không khỏi gián đoạn, dừng một lát mới hạ giọng, "Không sao thật chứ?"

Lâm Kiều gật đầu, đôi mắt to còn vô tội chớp chớp hai cái.

Điều này khiến biểu cảm của Quý Đạc càng thêm kỳ quái, "Vậy vừa rồi nó có đánh em không?"

Lâm Kiều không nói gì, cứ thế ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn anh, có chút tò mò xem anh sẽ phản ứng thế nào.

Thế là hai người nhìn nhau, cuối cùng Quý Đạc bế cô lên, áp khuôn mặt nhỏ nhắn vào lòng mình, "Kiều Kiều đừng sợ, anh trai đã đánh bọn nó chạy hết rồi."

Vừa nói vừa giúp cô phủi bụi trên người, cố ý cao giọng, "Xem sau này còn ai dám bắt nạt em nữa!"

Tốt lắm, lão cán bộ nhỏ quả nhiên cũng không phải người thành thật gì, không chỉ tiếp thu rất nhanh, mà còn diễn cùng với cô.

Lâm Kiều cười toe toét, bàn tay nhỏ lại ôm chặt cổ thiếu niên, ra vẻ rất sợ hãi vùi đầu vào cổ anh gật đầu lia lịa.

Cố Thiếu Trân đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ quá trình, cái miệng nhỏ há hốc đến mức không khép lại được.

Không ngờ điều khiến tâm hồn cô gái nhỏ càng thêm chấn động còn ở phía sau, hai người một lớn một nhỏ, một đứa giả vờ ăn vạ, một đứa đánh người, về nhà lại còn chủ động đi mách tội.

Quý Đạc vừa vào cửa, đã ôm Lâm Kiều đứng vào chỗ mình thường bị phạt, sắc mặt lạnh tanh.

Đừng hỏi, chính là lát nữa có khả năng sẽ có người đến nhà mách tội, anh tự phạt trước, nhưng muốn anh xin lỗi, đừng hòng!

Còn Lâm Kiều, vẫn luôn ôm chặt cổ anh không chịu buông, ai dỗ dành cũng không xuống. Vừa rồi con bé khóc lóc quả thực long trời lở đất, cho dù không nghe thấy, chỉ cần hơi hỏi thăm một chút cũng có thể biết được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/ket-hon-nham-chong-vui-song-doi-vien-man/chuong-96.html.]

Không còn cách nào khác, Từ Lệ chỉ có thể dịu giọng hỏi Cố Thiếu Trân, vừa rồi Lâm Kiều có phải bị bắt nạt không.

Cố Thiếu Trân theo bản năng nhìn hai người Quý Đạc và Lâm Kiều, một đôi mắt đen láy, một đôi mắt sáng ngời, cũng đồng loạt nhìn cô bé.

Cô bé kéo kéo vạt áo, cuối cùng vẫn sợ hai người sẽ bị phạt nên cúi đầu gật gật. Dù sao nếu không phải vì mình, hôm nay căn bản sẽ không xảy ra chuyện này.

Thế là không lâu sau, phụ huynh của cậu nhóc bị rụng răng cửa tìm đến cửa, yêu cầu Từ Lệ cho họ một lời giải thích, Từ Lệ là người rất biết lý lẽ, hiếm khi có thái độ cứng rắn như vậy, hỏi đối phương tại sao lại đánh cả một đứa trẻ ba tuổi.

Đứa trẻ ba tuổi?

Phụ huynh đối phương nghi ngờ nhìn Lâm Kiều đang nằm gọn trong lòng Quý Đạc, cô bé mím môi, vẻ mặt rụt rè quay đầu ôm chặt thiếu niên.

Một đứa là đứa trẻ ba tuổi ngoan ngoãn mềm mại, một đứa là thằng con trai nghịch ngợm phá phách nhà mình, phụ huynh đối phương không chiếm được lợi lộc gì, ra khỏi cửa liền lấy ngón tay chọc trán con trai, "Nhìn mày kìa, có bản lĩnh bắt nạt con nhà người ta, thì có bản lĩnh đừng về nhà khóc lóc."

"Con thật sự không đánh nó!"

Cậu nhóc ủy khuất muốn chết, nhưng không ai tin cậu ta, "Mày không đánh, nó làm sao mà khóc dữ dội như vậy?"

Trên đường về nhà, cậu nhóc bị mắng suốt dọc đường, nghĩ đến vết thương trên người và chiếc răng cửa đã mất, cậu ta không nhịn được lại khóc.

Còn Quý Đạc, bởi vì lần này ra tay có lý do chính đáng, nên ngay cả phạt đứng cũng không cần.

Từ Lệ xót Lâm Kiều, còn ôm cô bé qua vỗ về, đặt trên đùi mình bóc hạt dẻ cho cô bé ăn.

Cô nhóc ngoan ngoãn ngồi đó, hạt dẻ được đút vào miệng còn biết ngọt ngào nói cảm ơn, hoàn toàn không nhìn ra vừa rồi giả vờ khóc nhiệt tình đến mức nào.

Quý Đạc đang bưng cốc men uống nước, nhìn thấy vậy không nhịn được khịt mũi một tiếng.

Lâm Kiều ngẩng mặt lên, ánh mắt nhìn thấu không nói toạc ra của anh chạm phải ánh mắt của cô, cô suy nghĩ một chút rồi trượt xuống khỏi đầu gối Từ Lệ, cũng cầm một hạt dẻ trong tay.

Thấy cô dùng răng sữa nhỏ gặm, Từ Lệ bật cười, "Kiều Kiều chưa ăn đủ à? Chưa ăn đủ bà nội bóc thêm cho."

Lâm Kiều cũng không nói gì, cố sức cắn vỡ vỏ hạt dẻ, rồi dùng ngón út móc lớp vỏ lụa màu đỏ ra

Đợi đến khi Từ Lệ lại đút cho cô thêm mấy hạt, sợ ảnh hưởng đến bữa trưa của cô nên không đút nữa, sau đó cô mới cầm những hạt dẻ được bóc xong chạy đi tìm Quý Đạc.

Từ Lệ nhìn sang, cô đã xòe tay ra trước mặt thiếu niên, "Cho anh trai ăn." "Thì ra là bóc cho anh trai." Bà không nhịn được mỉm cười nhìn con trai.

Quý Đạc lúc đó bị nhìn đến có chút không được tự nhiên, liếc mắt nhìn hạt dẻ trên tay Lâm Kiều, càng thêm ghét bỏ, "Em dùng miệng cắn đấy à?"

Lâm Kiều bóc vụn quá, bề mặt cũng không bằng phẳng, chỗ này khuyết một miếng chỗ kia thiếu một miếng.

Nhưng hiện tại sức lực của cô còn nhỏ, ngón tay cũng chưa đủ linh hoạt, chỉ có thể bóc thành như vậy. Lâm Kiều cầm về xem, bản thân cũng cảm thấy có chút xấu hổ, đang định thôi thì tự mình ăn vậy, thiếu niên đưa tay ra lấy hạt dẻ từ tay cô, "Chỉ lần này thôi đấy."

Chỉ lần này thôi mới là lạ, ngày hôm sau Lâm Kiều cầm kẹo hồ lô ông nội mua về bảo anh nếm thử giúp mình, anh cứ lạnh mặt nhưng cuối cùng vẫn cắn.

Bởi vì trận khóc lóc hôm đó, Lâm Kiều quả thực bị đám trẻ nghịch ngợm kia đặt cho một biệt danh là "ăn vạ".

Ban đầu cậu nhóc kia biết cô sống ở nhà họ Quý, chỉ chơi với Quý Đạc và đám bạn của anh, lần này không ít người biết chuyện, cũng biết cô là con dâu nuôi từ bé của Quý Đạc.

Bên phía Quý Đạc thế nào Lâm Kiều không biết, chắc là ai dám nói trước mặt Quý Đạc, nhất định sẽ bị đánh.

Còn bản thân cô, bình thường Quý Đạc đi học, cô sẽ chơi cùng Cố Thiếu Trân, lại gặp phải đám trẻ kia mấy lần.

Trẻ con chưa chắc đã hiểu "con dâu nuôi từ bé" là gì, nhưng điều này không ảnh hưởng đến việc chúng lấy đó ra để trêu chọc Lâm Kiều. Đặc biệt là cậu nhóc hôm đó, nói chuyện hở cả mồm, cứ luôn miệng "con dâu nuôi từ bé", "ăn vạ".

Lâm Kiều cảm thấy có lẽ cậu ta vẫn bị đánh ít quá, chưa nhớ đời.

Lần này còn chưa đợi đối phương xông tới, cô đã tự mình "tạch tạch tạch" chạy qua, canh đúng thời cơ ngã xuống đất, "Anh Quý Đạc ơi, nó lại đánh em!"

Thật sự, đám trẻ này dù nghịch ngợm đến đâu, chắc cũng không ngờ rằng cô còn có thể chủ động ăn vạ.

Sau đó không nằm ngoài dự đoán, chúng lại bị Quý Đạc đánh cho một trận tơi bời...

Loading...