Năm 1965, bóng rổ, bóng đá ở trong nước tuyệt đối là đồ hiếm, ở quê đều là lấy giấy báo cuộn lại thành quả bóng để đá. Cả đám đi một đoạn mới tìm được một sân bóng rổ ngoài trời.
Nói là sân bóng rổ, thực ra cũng chỉ có hai cái rổ, trên rổ còn không có lưới, trên mặt đất chỉ dùng vôi trắng vẽ sơ sài vài đường.
Tuy nhiên vì bóng hiếm, nên sân bóng cũng không có ai tranh giành, Quý Đạc đặt Lâm Kiều xuống bên sân, nghĩ nghĩ lại bế cô lên bằng cách kẹp nách, di chuyển ra xa hơn một chút.
Nói ra thì hai người cũng chỉ cách nhau chín tuổi, trước đây Lâm Kiều ở chung với anh, chưa bao giờ cảm thấy hai người chênh lệch nhiều như vậy.
Nhưng Lâm Kiều mười tám tuổi và Quý Đạc hai mươi bảy tuổi, chỉ khác nhau một chút về độ trưởng thành. Lâm Kiều ba tuổi rưỡi đứng trước Quý Đạc mười hai tuổi, giống như một cô bé nhỏ xíu.
Quý Đạc chỉ cần nhấc cô lên, thậm chí không tốn nhiều sức lực, "Cháu cứ chơi ở đây, không được chạy lung tung."
Nói xong mới nhớ ra, "Biết vậy đã mang theo vài quả bóng."
Lâm Kiều không phải là đứa trẻ ba tuổi rưỡi, làm sao có thể chạy lung tung, chỉ gật đầu, "Em sẽ ở đây."
Thiếu niên vẫn không yên tâm, "Cũng không được đi vào sân bóng, nếu bị ai va vào hoặc bị bóng rơi trúng thì sẽ khóc đấy."
Lâm Kiều không nhúc nhích, liên tục gật đầu, thậm chí còn tìm một tảng đá lớn ngồi lên, biểu thị rằng mình sẽ ngồi ở đó.
"Hay để em ấy chơi với em nhé?" Có người thấp giọng đề nghị.
Khi thấy Lâm Kiều nhìn về phía mình, cô bé có chút e dè, nhưng vẫn lặp lại, "Để em ấy chơi với em đi."
Lâm Kiều nhìn sang, phát hiện đó là Cố Thiếu Trân, đang ôm sợi dây cùng con quay.
"Được." Quý Đạc khá quen với em gái của bạn, nghe vậy liền nới lỏng vẻ mặt đang nhíu lại.
Vừa lúc đó, Tô Chính gọi Quý Đạc, "Cậu có chơi hay không?" Thiếu niên lạnh lùng đáp lời, vội vàng quay lại sân.
Hiện tại chỉ còn lại hai bé gái. Cố Thiếu Trân nhìn Lâm Kiều nhưng không dám nói nhiều. Lâm Kiều thì lại rất thoải mái, đôi mắt to dừng lại trên đồ vật trong tay cô bé, "Chị có biết quay không?"
"Ừm." Cố Thiếu Trân gật đầu, nghĩ một chút rồi đưa đồ ra cho Lâm Kiều, "Cho em chơi."
Cô bé thật sự rất hào phóng, dù chỉ gặp mặt lần đầu nhưng vẫn sẵn lòng chia sẻ đồ chơi của mình.
Lâm Kiều cũng hào phóng nhận lấy, phát hiện con quay được làm bằng gỗ, bên dưới hình như có gắn bi thép, cầm hơi nặng tay. Sợi dây được bện bằng dây nylon, đầu to đuôi nhỏ, độ dài vừa vặn với chiều cao của Cố Thiếu Trân, đến tay cô thì hơi dài.
Kiếp trước đồ chơi có rất nhiều, cô thật sự chưa từng chơi cái này, thử đặt con quay xuống đất, lấy dây nhỏ quất quất.
Quất hai cái đều không trúng, cái thứ ba cuối cùng cũng trúng, con quay gỗ lăn lăn vài vòng, căn bản không quay được.
"Nhìn nè."
"Em phải quấn con quay trước đã, mới quay được." Cố Thiếu Trân đứng bên cạnh vừa làm động tác vừa nhắc nhở.
Lâm Kiều thấy Cố Thiếu Trân chỉ dám làm động tác chỉ cho cô mà không dám tới gần, cô bèn đưa sợi dây trả lại cho cô bé, "Chị quất đi, em nhìn."
Mặt Cố Thiếu Trân lập tức đỏ bừng, "Chị... chị không phải..."
Lâm Kiều dứt khoát nhét vào tay cô bé, đôi mắt phượng cong cong, "Chị quất cho em xem."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/ket-hon-nham-chong-vui-song-doi-vien-man/chuong-94.html.]
Cố Thiếu Trân từ khi sinh ra vẫn luôn được anh trai chăm sóc, đi theo anh trai, rất ít khi có cô em gái nhỏ mềm mại đáng yêu như vậy gọi cô bé là chị.
Bị đôi mắt to kia nhìn với vẻ tin tưởng, dù căng thẳng nhưng cô bé vẫn nắm chặt sợi dây nhỏ, nhặt con quay từ dưới đất lên, tỉ mỉ quấn vài vòng, làm việc cũng rất chuyên tâm, rất nhanh đã gạt hết những suy nghĩ khác ra sau đầu.
Dây vừa vung lên, con quay rơi xuống đất, chỉ nhảy lên một cái là đã quay tít tít.
Cố Thiếu Trân rõ ràng chơi cái này rất thành thạo, mắt nhìn chằm chằm con quay, luôn có thể bổ sung một roi vào đúng lúc, để con quay cứ thế quay mãi, vẻ mặt cũng không còn rụt rè như vừa rồi nữa.
Quất liên tiếp mấy cái, cô bé mới nhớ ra bên cạnh còn có Lâm Kiều, bèn ngượng ngùng dừng lại, "Chơi như vậy đó."
Lâm Kiều không hề tỏ ra thiếu kiên nhẫn, vỗ tay bốp bốp, "Chị giỏi quá!"
Tiếng vỗ tay rất to, ánh mắt cũng đặc biệt chân thành, thấy khuôn mặt Cố Thiếu Trân đỏ bừng, nhưng đôi mắt lại sáng long lanh.
Trẻ nhút nhát cần nhất là sự khích lệ, Lâm Kiều vỗ tay xong còn ra hiệu cho cô bé tiếp tục, "Chị quất nữa đi."
Cố Thiếu Trân ngay cả vành tai cũng đỏ ửng, "Chị... chị dạy em nhé." "Được ạ." Lâm Kiều nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ.
Sau đó không lâu, trên sân bóng lại vang lên giọng nói sùng bái của đứa trẻ, "Giỏi quá! Còn có thể như vậy nữa sao?"
"Cậu nhìn gì thế?" Tô Chính từ bên cạnh lao ra cướp bóng của Quý Đạc, vừa dẫn bóng vừa quay đầu cười anh.
Quý Đạc liếc mắt một cái, liền thấy cô nhóc đang mở to mắt phượng, bàn tay nhỏ thì vỗ đến đỏ bừng.
Quý Đạc không nói gì, nhân lúc đối phương định ném bóng liền nhảy lên, một phát chụp lấy quả bóng rổ. Tiếp đó dẫn bóng qua người, một mạch ném bóng vào rổ.
"Bóng hay!" Cố Thiếu Bình vừa chạy vừa khen một câu.
Quý Đạc lập tức nhớ tới câu "Giỏi quá!" vừa rồi cũng rất giống, vừa đi về vừa dùng ánh mắt liếc nhìn bên sân.
Cô nhóc căn bản không nhìn anh, "Chị là chị gái giỏi nhất mà em từng gặp!"
Đợi đến khi trận đấu kết thúc, hai cô bé đã nắm tay nhau, hoàn toàn không nhìn ra lúc mới gặp Cố Thiếu Trân còn rụt rè.
Thấy Quý Đạc đi xuống sân, Lâm Kiều buông tay Cố Thiếu Trân ra, chạy về phía thiếu niên, trước khi đi còn không quên vẫy tay với Cố Thiếu Trân, "Chị gái, lần sau lại dạy em nhé."
Mặt Cố Thiếu Trân đỏ bừng, rõ ràng là ngại ngùng nhưng vẫn nhỏ giọng đáp:
"Ừ".
Trên đường về, Cố Thiếu Trân kéo kéo vạt áo anh trai từ phía sau, "Sợi dây ngắn hơn của em trước đây, anh còn tìm được không?"
"Em tìm cái đó làm gì?" Cố Thiếu Bình vừa lau mồ hôi vừa hỏi, ban đầu còn chưa kịp phản ứng.
"Cho Kiều Kiều ạ," Cố Thiếu Trân nắm chặt sợi dây trong tay, nhỏ giọng nói, "Kiều Kiều nhỏ, không dùng được dây dài như vậy."
"Em nói đứa bé gái được Quý Đạc mang về nuôi ấy hả?" Cố Thiếu Bình cuối cùng cũng hiểu ra.
"Em ấy tên là Kiều Kiều." Cố Thiếu Trân nhỏ giọng sửa lại.
"Ừ, Kiều Kiều." Cố Thiếu Bình nghe lời sửa theo, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của em gái hiếm khi mang theo vẻ mong đợi, "Thiếu Trân rất thích Kiều Kiều sao?"