Kết hôn nhầm chồng, vui sống đời viên mãn - Chương 93

Cập nhật lúc: 2024-12-09 09:17:11
Lượt xem: 113

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thiếu niên đang tuổi lớn gầy gầy cao cao, dáng người mảnh khảnh, chưa có bờ vai rộng và cơ bụng săn chắc như sau này.

Nhưng khi anh cúi người xuống, nhìn có vẻ hơi thiếu kiên nhẫn, Lâm Kiều vẫn cong mày cười, cảm thấy anh thật sự quá đáng yêu.

Ai có thể ngờ rằng Quý Đạc nghiêm nghị, tự chủ như vậy, hồi nhỏ lại có dáng vẻ như này chứ?

Cô chẳng khách sáo chút nào, chạy vài bước tới, nhón chân lên, vòng tay ôm lấy cổ thiếu niên.

Nói ra thì đây là lần đầu tiên Quý Đạc cõng con gái, thậm chí là lần đầu tiên cõng trẻ con.

Quý Trạch chỉ nhỏ hơn anh sáu tuổi, lại là con trai, lúc nào cũng chạy theo sau anh. Lâm Kiều thì khác, người nhỏ con, chân ngắn, lại là cháu gái của chiến hữu bố anh, nhỡ đâu chạy bị ngã, chắc chắn sẽ khóc nhè làm người ta phát bực.

Vừa nghĩ vậy, cổ đã bị người ta ôm lấy, trên lưng cũng bị đè xuống một thân hình nhỏ nhắn, vừa nhẹ vừa mềm.

Chỉ là quá nhẹ quá mềm, anh không nhịn được đưa tay đỡ lấy cô bé, nâng lên một chút, "Ôm chặt vào."

"Ừm." Lâm Kiều dùng hai cánh tay ngắn cố sức ôm chặt.

Biết đối phương sợ làm rơi mình, cô cong mày cười, lại "chụt" một cái hôn lên má thiếu niên.

Quý Đạc đang định đứng dậy, cảm giác bị thứ gì đó ẩm ướt mềm mại chạm vào, cả người cứng đờ, suýt nữa thì không đứng vững.

"Cháu, cháu làm gì đấy? Còn cựa quậy nữa thì xuống cho chú!" Anh quay đầu lại trừng mắt.

Buổi sáng đầu đông nắng ấm chan hòa, Lâm Kiều rõ ràng nhìn thấy dưới khuôn mặt lạnh lùng của thiếu niên, dái tai bị nắng ấm chiếu đỏ ửng.

Thật sự là quá đáng yêu, còn dễ trêu chọc hơn cả lão cán bộ sau này.

Lâm Kiều lắc lắc đôi chân ngắn đang được anh nâng lên, không trả lời mà hỏi ngược lại: "Anh không ra ngoài chơi nữa sao?"

"Vậy thì cháu không được cựa quậy." Giọng điệu Quý Đạc vẫn hung dữ, nhưng người đã đẩy cửa sân, bước qua ngưỡng cửa một cách vững vàng.

Thiếu niên dáng người cao, bước chân dài, rất nhanh đã đến đầu ngõ, quả nhiên như Tô Chính đã nói, đã có mấy thiếu niên đang đợi ở đó.

Thời đại này nhà nhà đều có nhiều con, anh chị em lớn dắt theo em nhỏ là chuyện thường, nhưng Quý Đạc xuất hiện với hình ảnh này, vẫn khiến không ít người chú ý.

"Mẹ cậu khi nào lại sinh cho cậu thêm đứa em gái nữa vậy?" Có người không nhịn được hỏi Quý Đạc.

Lâm Kiều thò đầu ra từ phía sau lưng anh, còn chưa kịp nói gì thì Tô Chính đã không nhịn được cười, "Đó là vợ nhỏ của cậu ấy đấy."

Không ai ngờ được rằng dặn đi dặn lại, Lâm Kiều không nói lung tung, Tô Chính lại là cái loa phát thanh.

"Đã nói là cháu gái của chiến hữu bố tôi rồi mà." Quý Đạc còn chưa đặt người xuống đã đá một cước qua.

Lần này Tô Chính có chỗ để chạy bèn xoay người bỏ chạy, "Vợ nhỏ của cậu còn đang trên lưng cậu kìa, cậu không sợ làm rơi con bé sao!"

Quý Đạc khựng lại

Lâm Kiều nhận ra, bàn tay nhỏ bé đang ôm cổ anh càng thêm dùng sức, "Em mới không sợ, anh đuổi theo đi!"

Quý Đạc nghe vậy càng bực, nhưng động tác lại theo bản năng dừng lại một chút, tay đang đỡ Lâm Kiều cũng siết chặt hơn.

Thế là Tô Chính chưa chạy được bao xa, đã bị Quý Đạc đột ngột tăng tốc đuổi kịp, một cước đá vào mông.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/ket-hon-nham-chong-vui-song-doi-vien-man/chuong-93.html.]

"Cậu thật sự không sợ làm rơi con bé sao?" Tô Chính loạng choạng suýt ngã, vội vàng núp sau lưng người khác, không thể tin nổi nhìn hai người.

Sau đó bị Quý Đạc giả vờ lừa một cái, lại bị đá thêm một cước nữa.

Tên nhóc này chắc là loại gà mờ mà thích ra vẻ, rõ ràng ở vị trí thấp nhất trong chuỗi thức ăn, còn cứ thích khiêu khích gây chuyện, bị đập một cái là ngoan ngay.

Lâm Kiều cười nhìn anh ta nhe răng nhếch mép, "Anh có cõng ai đâu, chẳng phải cũng chạy không lại à."

Giọng nói trẻ con non nớt đúng là đang chế nhạo, khiến mọi người xung quanh đều bật cười.

Tô Chính liền giơ nắm đ.ấ.m lên, cố ý làm ra vẻ hung dữ, "Coi chừng Quý Đạc không có ở đây, anh sẽ đánh em đấy!"

Nói về dọa người, ai có thể hơn Quý Đạc nhà cô chứ?

Lâm Kiều chẳng sợ chút nào, còn từ trên cao nhìn xuống Tô Chính, "Anh với không tới."

Tô Chính quả thực dậy thì khá muộn, cho dù sau này trưởng thành cũng thấp hơn Quý Đạc gần một cái đầu, vừa nghe vậy liền xù lông, làm bộ muốn xắn tay áo, "Con bé này, thật sự tưởng anh đánh không được em chắc? "

Lâm Kiều rụt đầu lại, trực tiếp trốn ra sau lưng Quý Đạc, "Anh Quý Đạc cứu em!"

Quý Đạc xoay người một cái, che cô lại.

"Là anh em thì bỏ con bé xuống!" Tô Chính vẫn muốn xông lên, bị người ta kéo lại từ phía sau, "Cậu chưa bao giờ đánh thắng cậu ấy, còn cứ chọc cậu ấy làm gì."

Lâm Kiều thò đầu ra, liền nhìn thấy một khuôn mặt hiền lành, nụ cười ôn hòa sảng khoái.

Một khuôn mặt mà cô vô cùng quen thuộc, nhưng chưa từng thực sự gặp mặt.

Tô Chính cũng chỉ làm bộ làm tịch, bị người ta kéo một cái, lập tức quay đầu hỏi người vừa đến: "Thiếu Bình sao giờ mới đến?"

Cố Thiếu Bình bằng xương bằng thịt năm nay cũng mới mười ba tuổi, ôm trong tay một quả bóng rổ, quay đầu nhìn ra phía sau, "Thiếu Trân không tìm thấy con quay, tôi giúp nó tìm."

Đôi lông mày và đôi mắt sinh động, không giống như trong bức ảnh đen trắng, mãi mãi bị đóng khung trong khoảnh khắc đó.

Lâm Kiều thuận theo ánh mắt của anh ấy, còn nhìn thấy phía sau có một bé gái sáu bảy tuổi. Trông có vẻ thấp hơn so với tuổi thật, ôm trong tay sợi dây nhỏ và con quay, đôi lông mày rất anh khí nhưng thần sắc lại rụt rè.

Thấy Lâm Kiều nhìn qua, cô bé theo bản năng đứng ra sau lưng anh trai, Cố Thiếu Bình biết em gái nhát gan, cũng đưa tay che chở.

Che chở xong, lại có chút ngại ngùng cười với Lâm Kiều, "Em ấy hơi nhát người."

Không biết có phải vì cơ thể nhỏ lại nên cảm xúc cũng dễ bị ảnh hưởng hơn hay không, Lâm Kiều nhìn hai anh em, hốc mắt lại có chút cay cay.

Cô cảm thấy thật tốt, Cố Thiếu Bình lúc này vẫn còn sống, Cố Thiếu Trân cũng chưa bị lạc mất.

Mọi người lúc này đều vẫn còn trẻ trung tràn đầy sức sống, không ai rời đi, cũng không ai mang theo tâm sự và nỗi đau, gánh trên vai suốt mười bốn năm.

Cô cố gắng chớp chớp mắt, nở nụ cười thật tươi với đối phương, "Không sao đâu, anh trai chào anh."

Đôi mắt phượng to tròn sáng ngời cong cong, đuôi mắt còn có một nốt ruồi duyên dáng, khiến Tô Chính ngẩn người, hỏi Quý Đạc: "Vợ nhỏ của cậu sao không gọi tôi là anh trai?"

Quý Đạc không nói gì, lấy quả bóng rổ trong tay Cố Thiếu Bình, trực tiếp ném về phía cậu ta.

Loading...