Kết hôn nhầm chồng, vui sống đời viên mãn - Chương 100

Cập nhật lúc: 2024-12-09 09:17:21
Lượt xem: 113

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/zeYfgHVqjJ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mùa đông trời lạnh, sau khi Lâm Kiều chuyển vào phòng Quý Đạc, cô không nhắc, Quý Đạc không nhắc, hai ông bà cũng không bảo cô chuyển ra, mặc dù bệnh thủy đậu của cô đã khỏi từ lâu.

Khen xong đẹp rồi, Từ Lệ còn lấy một dải lụa đỏ rộng hai ngón tay buộc tóc cho cô thành búi củ tỏi, thắt một chiếc nơ bướm xinh xắn.

Cuối cùng chấm một chấm đỏ lên giữa trán, bế cô đến trước gương, giống như bức tranh tết dán trên tường.

Lâm Kiều đột nhiên nhớ đến bức ảnh trong thùng giấy của Quý Đạc, bức ảnh được cất cùng với di thư trong văn phòng của anh.

Không ngờ Từ Lệ sau khi trang điểm cho cô xong, lại thật sự bế cô ra cửa chính, chụp cho cô một bức ảnh.

Cách ăn mặc giống hệt bức ảnh cô giữ lúc trước, nhưng phông nền lại giống hệt bức ảnh của Quý Trạch, chỉ khác là cô không phải chụp một mình, bên cạnh còn có Quý Đạc.

Bức ảnh đầu tiên, cô đứng phía trước, Quý Đạc chân tay dài ngoằng nửa ngồi xổm phía sau cô.

Bức ảnh thứ hai, Quý Đạc dứt khoát bế cô lên, cô thì đưa tay nhỏ ra, sờ vào tua rua của chiếc đèn lồng đỏ treo ở cửa.

Cô bé mắt phượng cong cong, khuôn mặt được ánh đèn lồng chiếu lên đỏ bừng, mang sắc thái vui mừng hân hoan. Còn chàng thiếu niên, tuy lông mày và ánh mắt lạnh lùng nhưng khóe môi lại nhếch lên, cho dù là trên tấm ảnh đen trắng, vẫn có thể nhìn ra tâm trạng tốt.

Lần này không có hiểu lầm, cũng không cần trao đổi ảnh, bức ảnh đầu tiên họ lưu lại cho nhau chính là ảnh chụp chung.

Lâm Kiều lắc lắc đôi chân ngắn, "Rửa ảnh ra rồi có thể cho Kiều Kiều một tấm không ạ?"

"Ừ, cho Kiều Kiều, gửi cho mẹ Kiều Kiều với ông bà nội một tấm nữa." Từ Lệ nhịn không được hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé.

"Còn cháu nữa, còn cháu nữa." Quý Trạch đi theo bố mẹ về ăn Tết cũng nhảy lên giơ bàn tay nhỏ, "Chụp cho cháu với Kiều Kiều một tấm nữa ạ."

Vừa dứt lời, Quý Đạc và Lâm Kiều đồng loạt nhìn sang.

Lâm Kiều thật sự không biết phải nói sao với cháu trai lớn này, lúc nào cũng thử thách giới hạn sắp bị đánh, Quý Đạc cũng cảm thấy cháu trai hơi thích xen vào chuyện của người khác.

Nhưng Quý Trạch qua năm mới cũng chỉ bảy tuổi, là lúc sùng bái những đứa trẻ lớn hơn, chỉ cảm thấy Quý Đạc đã chụp rồi, vậy thì cậu ta cũng phải chụp một tấm.

Nhưng cậu ta không biết hôn ước này vốn là định cho cậu ta, Diệp Mẫn Thục sao có thể không biết được chứ?

Chưa kịp để Từ Lệ nói gì, bà ta đã bước nhanh đến, vội vàng dắt con trai đi, "Bình thường con chụp còn ít sao?"

Đương nhiên bức ảnh này cuối cùng vẫn được chụp, ông cụ Quý lên tiếng, cả nhà cùng chụp chung.

Ngày hôm sau, Lâm Kiều đi theo Quý Đạc đến nhà họ Cố chúc Tết, lại chụp chung một tấm với anh chị em nhà họ Cố và Tô Chính.

Chụp xong, Cố Thiếu Trân cho Lâm Kiều xem sợi dây mới mà anh trai tết cho cô bé, hai cô bé tay trong tay, còn chạy ra ngoài chơi một lúc.

Kết quả vừa ra khỏi cửa đã gặp phải đám trẻ con nghịch ngợm trước đó, cầm hương, đốt pháo tép và pháo đại trên nền tuyết.

Đám con cháu đại viện này từ nhỏ đã được hưởng điều kiện vật chất tốt hơn người khác, đá bóng được, chơi bóng rổ được, được mặc áo len và vải dạ mà người bình thường không mua nổi, tự nhiên cũng ít sợ hãi hơn người khác. Vậy mà lại dám đốt pháo, ném xuống chân người đi đường.

Có người giật mình, cũng có người tức giận trừng mắt, chúng lại cười ha hả hoàn toàn không coi ai ra gì.

Cố Thiếu Trân lại nắm chặt sợi dây nhỏ trong tay, kéo lấy Lâm Kiều cứ thế đi ngang qua bọn chúng.

Lâm Kiều theo bản năng nhìn Cố Thiếu Trân bên cạnh, sợ cô bé lại bị dọa.

Lâm Kiều hơi ngạc nhiên, ngẩng đầu nhìn, cô bé cứ thế đi thẳng cho đến khi không còn nghe thấy tiếng cười phía sau nữa, mới chậm lại thở phào nhẹ nhõm.

Dáng vẻ này thật sự quá đáng yêu, khiến Lâm Kiều cong mắt cười, "Chị không sợ nữa à?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/ket-hon-nham-chong-vui-song-doi-vien-man/chuong-100.html.]

Không ngờ Cố Thiếu Trân nghe vậy lại đỏ mặt, "Hôm trước bọn nó dọa chị, chị, chị cũng ngồi xuống."

"Chị cũng ngồi xuống?" Lần này Lâm Kiều thật sự bất ngờ, còn có chút vui mừng.

Cố Thiếu Trân ngượng ngùng gật đầu, "Học theo em, bọn nó ném pháo xuống chân chị, chị, chị liền ngồi xuống, giả vờ khóc."

Thật ra lúc đầu cô bé cũng sợ, nhưng nghĩ đến Kiều Kiều cũng không sợ, dù sao cô bé cũng là chị...

Kết quả là cô bé ngồi phịch xuống đất, đối phương ngẩn người ra, còn hỏi: "Mày cũng định học cái thói ăn vạ kia à?"

Cố Thiếu Trân nào dám nói gì, chỉ há miệng ra làm bộ muốn khóc, đối phương vậy mà lủi thủi bỏ đi.

Hôm đó cô bé ngồi trên đất rất lâu, mãi cho đến khi bọn chúng đi hết, mới đứng dậy, phủi tuyết và bụi trên người, đột nhiên cảm thấy những kẻ suốt ngày vây quanh bắt nạt cô bé, hình như cũng chẳng phải cái gì cũng không sợ.

Lâm Kiều nắm lấy tay cô bé, "Chị giỏi lắm, cái gì cũng có thể học được."

Vẫn là giọng nói trẻ con mềm mại đó, vẫn là ánh mắt sùng bái đó, Cố Thiếu Trân nghe vậy, mặt càng đỏ hơn.

Sau khi Lâm Kiều quay lại, tâm trạng rất tốt, nhìn thấy Quý Đạc liền nhào tới ôm lấy chân anh, "Anh Quý Đạc ơi!"

Quý Đạc đã hình thành phản xạ có điều kiện, "Khát nước, đói bụng, hay là muốn về nhà?"

"Chậc chậc, người có vợ nuôi từ bé quả nhiên khác biệt." Tô Chính ở bên cạnh nháy mắt trêu chọc anh.

Quý Đạc trừng mắt nhìn sang, Lâm Kiều cũng thò đầu ra từ phía sau chân anh, "Sao anh cứ nói chuyện này mãi vậy? Có phải ghen tị với anh Quý Đạc có, còn anh thì không đúng không?"

"Anh ghen tị với cậu ta làm gì? Ai thèm có vợ nuôi từ bé chứ?" Tô Chính xù lông cãi.

"Anh!"

"Cậu!"

Lâm Kiều và Quý Đạc đồng thanh phản pháo lại.

Điều này còn tức giận hơn một người nói, Tô Chính lập tức càng xù lông hơn.

Cố Thiếu Bình thì vẫn luôn mỉm cười ôn hoà ở bên cạnh, còn có Cố Thiếu Trân mím môi cười toe toét.

Trên đường về, Lâm Kiều nằm ở trên lưng Quý Đạc ngân nga bài hát "Tuổi thơ".

Cô thật sự rất vui vẻ, sự thay đổi của Cố Thiếu Trân đã cho cô thấy một khả năng khác, một khả năng xoay chuyển vận mệnh, bi kịch không lặp lại.

"Em đang hát gì vậy?" Tiếng bước chân giẫm lên tuyết phát ra tiếng ken két, Quý Đạc không nghe rõ.

Lâm Kiều đương nhiên cũng sẽ không nói, thấy anh bước vào nhà họ Quý, đưa tay nhỏ mũm mĩm chỉ vào góc mái hiên, "Anh Quý Đạc, em muốn nghe tiếng chuông."

"Sao hỏi một đằng em trả lời một nẻo vậy?" Giọng điệu của Quý Đạc không được tốt lắm.

Nhưng bây giờ Lâm Kiều đã hiểu anh phần nào, quả nhiên nói thì nói vậy, anh vẫn đặt Lâm Kiều xuống đất, sau đó tìm đúng góc độ chạy lấy đà, lấy chân đạp lên tường, giống như lần Lâm Kiều nhìn thấy.

Kết quả là mùa đông mặc nhiều quần áo, đế giày còn dính tuyết, anh bị trượt chân nên không với tới.

Không những không với tới, thiếu niên còn ngã xuống đất với tư thế không được đẹp mắt cho lắm, sắc mặt lập tức cứng đờ, nhìn về phía cô.

Lâm Kiều rõ ràng đọc được từ ánh mắt của anh "Chắc là cô không nhìn thấy đâu", nhịn không được, bật cười thành tiếng.

Loading...