Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Sĩ Quan, Vật Hy Sinh Ngược Dòng Ở Thập Niên 70 - Chương 88

Cập nhật lúc: 2026-05-01 20:37:38
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mã Tiểu Quyên cũng hiểu chuyện, cô chủ động yêu cầu xuống nông thôn, gia đình thấy với cô nên đưa tiền sảng khoái.

 

nhà cô đông con, đưa thời gian dài thì các chị em khác ít nhiều sẽ ý kiến.”

 

“Ừm.

 

Sang năm chúng cùng xem thử cơ hội việc nào nhé."

 

Tô Mạt , cô tự tính toán cho .

 

Hai đạp xe dạo trong huyện một lát, xem phong cảnh huyện lỵ đạp xe về.

 

Đi ngang qua tòa nhà văn phòng công xã, Tô Mạt thấy bóng lưng Canh Trường Thanh đang vội vã .

 

Nghĩ đến lúc kết hôn nhận của bao nhiêu tiền mừng, bản cũng nhặt ít đồ rừng, cô quyết định ngày mai sẽ mang theo ít đồ rừng qua thăm hỏi một chút.

 

Về đến nhà ba giờ chiều, Tô Mạt theo thói quen chăm sóc vườn rau một lát, tưới nước, thu chỗ nấm hương và cỏ dại phơi khô bao tải trong nhà.

 

Nấm hương và rau dại chỉ cần phơi khô , phơi khô quá sẽ ảnh hưởng đến mùi vị.

 

Làm xong, Tô Mạt về phòng, lấy len mua lúc , chuẩn bắt đầu đan áo len cho Lục Trường Chinh.

 

Lấy từ trong gian một đống sách tạp nham, Tô Mạt tìm thấy quyển sách tên là “100 cách đan áo len", khi cất những quyển khác gian, Tô Mạt cầm sách bắt đầu nghiên cứu nghiêm túc.

 

Cuối cùng cô quyết định đan kiểu hoa văn hình thoi đơn giản trang nhã, kiểu hoa văn quá cầu kỳ lòe loẹt, hơn kiểu đan phẳng đơn thuần, cũng khó, phù hợp với một mới bắt đầu như cô.

 

Tô Mạt dựa theo gợi ý trong sách, theo vóc dáng của Lục Trường Chinh, ước chừng bắt đầu gầy 280 mũi, đan một đoạn nhỏ, định chiều tối sẽ tìm cả Lục vóc dáng tương đương với Lục Trường Chinh để ướm thử.

 

Nhân lúc còn thời gian, Tô Mạt lấy một cái gùi qua, soạn những thứ chuẩn gửi cho bố hai ngày tới .

 

Bột ngô lấy 5 cân, bột mì đựng 2 cân, gạo trắng cũng đựng 2 cân.

 

Gạo và bột mì đều là loại Lục Trường Chinh chuẩn sẵn, loại trong gian của cô so với loại bây giờ thì trắng hơn quá nhiều, hiện tại tình hình ở chuồng bò rõ ràng, cứ nên dùng đồ nội địa .

 

Sau đó đóng thêm một bánh xà phòng, một cuộn khăn giấy, một tuýp kem đ.á.n.h răng, một bao diêm, hai cái bàn chải đ.á.n.h răng.

 

Dầu ăn cũng lấy một cái chai nhỏ, đựng 1 cân, muối cũng gói nửa cân mang theo.

 

Nước tương kho rau thơm lắm, tạm thời đưa, để xem tình hình thế nào tính.

 

Sắp xếp đồ đạc gọn gàng trong gùi, bên phủ thêm bộ quần áo bông của Tô Đình Khiêm, kéo một miếng vải thô màu đất đậy lên, Tô Mạt liền cất gùi gian.

 

Đợi đến lúc , gần đến chuồng bò mới lấy đeo lên lưng là .

 

Làm xong xuôi, Tô Mạt thấy trời cũng còn sớm nữa, ước chừng Lục Hành Quân cũng về nhà .

 

Cô liền bốc một nắm kẹo, cầm theo mẫu áo len đan xong, định qua đó ướm thử.

 

Lúc Tô Mạt đến, Lưu Ngọc Chi đang nấu cơm, Tô Mạt ló đầu hỏi:

 

“Chị dâu, đang nấu cơm ạ?"

 

Lưu Ngọc Chi thấy là Tô Mạt thì chút ngạc nhiên:

 

“Em dâu ba, em đến đây?

 

Mau trong ."

 

Cách cục nhà cửa bên của họ cũng tương tự như chỗ Tô Mạt, đều là sảnh ở giữa, kiểu phòng bếp kết hợp phòng khách.

 

“Mấy đứa nhỏ ạ?"

 

Tô Mạt , thấy bọn trẻ nên hỏi.

 

“Con bé lớn con bé hai rửa rau , thằng ba thì chơi ở , vẫn thấy về."

 

Tô Mạt móc từ túi áo một nắm kẹo, đưa cho Lưu Ngọc Chi:

 

“Chị dâu, chỗ kẹo đưa cho mấy đứa nhỏ ăn cho ngọt miệng ạ."

 

Lưu Ngọc Chi nhận lấy:

 

“Em sang chơi là , mang kẹo gì, đừng chiều hư bọn trẻ, mang nữa nhé."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ket-hon-chop-nhoang-voi-si-quan-vat-hy-sinh-nguoc-dong-o-thap-nien-70/chuong-88.html.]

 

“Ủa?

 

Anh cả ạ?

 

Cũng về chị?"

 

“Mấy ngày nay đang bận xử lý việc nộp lương thực công, chắc là về muộn một chút.

 

Sao thế?

 

Tìm việc gì ?"

 

“Vâng.

 

Em định đan cho Trường Chinh cái áo len, nhưng em sợ đan chật, nghĩ vóc dáng hai cũng tương đương , nên tìm cả ướm thử ạ."

 

“Len loại gì?

 

Em gầy bao nhiêu mũi?"

 

“Len sợi trung, em gầy 280 mũi ạ."

 

Tô Mạt .

 

“Thế thì đủ , hai năm chị mới đan cho cả em một cái, cũng là len sợi trung, gầy 270 mũi.

 

Trường Chinh vạm vỡ hơn cả em một chút, 280 mũi là .

 

Phần thì lo, chủ yếu là vị trí vai và cổ tay áo thôi, lúc nào đan đến chỗ đó em qua tìm cả em mà ướm thử."

 

Lưu Ngọc Chi .

 

“Vâng, cảm ơn chị dâu nhé."

 

Vấn đề giải quyết dễ dàng, Tô Mạt cũng vui mừng.

 

“Cảm ơn cái gì chứ, chị em dâu với , chẳng qua chỉ là một câu hỏi thôi mà, em còn mang bao nhiêu kẹo sang đây."

 

“Kẹo là mang cho mấy đứa nhỏ mà chị."

 

Tô Mạt xua tay, “Vậy chị dâu bận nhé, em cũng về nấu cơm đây ạ."

 

Nói xong cô liền về.

 

Vì buổi trưa ăn đại tiệc nên buổi tối Tô Mạt cũng nấu cơm nữa, lấy từ trong gian hai cái bánh bao ăn bữa tối.

 

Lại rửa một chùm nho hoa quả tráng miệng, những loại hoa quả quý hiếm và dễ vận chuyển thì chỉ thể tự ăn thôi.

 

Dọn dẹp xong xuôi, Tô Mạt theo lệ cũ đóng c.h.ặ.t cửa sổ, bắt đầu sự nghiệp đan áo len của .

 

Đan áo len là một việc tỉ mỉ, theo như sách , nếu cô đan cả sáng lẫn tối thì ước chừng một tuần là xong, còn nếu chỉ đan buổi tối thì chắc mất nửa tháng hoặc lâu hơn.

 

Tô Mạt dự định sẽ đan chăm chỉ một chút, nhanh ch.óng đan xong áo len để gửi cho Lục Trường Chinh khi tuyết rơi.

 

thời gian lên núi thu hoạch mùa thu đông lắm, cô cũng định lên núi lúc , đợi qua đợt tính .

 

Ắc quy của cô còn một nửa điện lượng, theo cách cô dùng hiện tại thì chắc còn trụ một tháng, nhưng cũng nhất định nạp đầy ắc quy khi tuyết rơi, cố gắng đảm bảo vấn đề dùng điện trong mùa đông.

 

Đan đến thời gian nhất định, Tô Mạt liền ngủ.

 

Sáng hôm , cô vẫn dậy thật sớm, chăm sóc vườn rau một lát.

 

Lúc Tô Mạt gieo hạt là rắc trực tiếp, vì những chỗ rau mọc dày.

 

Tô Mạt giảm tải cho mảnh đất trồng củ cải , nhổ bớt một mầm củ cải ở những chỗ mọc dày, để những mầm củ cải năng lượng sung mãn hơn, đảm bảo những mầm củ cải còn đủ gian để kết thành củ cải lớn.

 

Nhổ như mà nhổ đầy một giỏ tre mầm củ cải.

 

Mầm củ cải non ăn ngon, dùng để nấu canh thịt hoặc canh trứng là tuyệt nhất, cho dù là xào thanh đạm cũng tồi, tự nhiên là thể lãng phí.

 

Tô Mạt thu một phần gian, chỗ còn chia hai phần, một phần trưa nay tự ăn, một phần định trưa nay mang cho Lý Nguyệt Nga.

 

 

Loading...