“Cái bếp của cô là loại đặc biệt thời mạt thế, chắc chắn bền bỉ, thuận tiện mang theo, đặc biệt thích hợp cho đội dị năng nhiệm vụ bên ngoài và những độc như cô dùng.”
Ăn cơm xong, Tô Mạt thu cái bếp nhỏ nguội lạnh trở gian, nồi đất rửa sạch xong cũng cất .
Thắp đèn dầu lên, bắt đầu đun nước tắm rửa, khi thu dọn xong xuôi, Tô Mạt về phòng, đóng c.h.ặ.t cửa sổ, treo rèm cửa, bật đèn bàn, tiếp tục sáng tác văn học của .
Viết mãi cho đến hơn mười giờ đêm, Tô Mạt mới tắt đèn ngủ.
Ngày hôm , Tô Mạt dậy sớm, tiên vườn rau, thúc đẩy hạt giống ở mấy ô đất lên trạng thái nảy mầm.
Tô Mạt phát hiện , dựa đất đai ở đây để thúc đẩy thực vật sinh trưởng thực tiết kiệm dị năng.
Ở thời mạt thế, vì trong đất đều chứa virus zombie, cho nên đất trồng trọt nông sản đều dựa dị năng hệ Thổ cung cấp.
đất do dị năng hệ Thổ tạo chứa các thành phần khoáng chất cần thiết cho thực vật sinh trưởng, vô cùng nghèo nàn.
Thấy dựa đất đai cũng chẳng khác gì trực tiếp thúc đẩy sinh trưởng, nhiều dị năng hệ Mộc đều thích trực tiếp thúc đẩy sinh trưởng, Tô Mạt cũng là loại .
Phát hiện thực sự là một niềm vui bất ngờ.
Như mùa đông, cô tìm mấy cái khung gỗ, đựng ít đất đặt trong phòng chính, thể ngày nào cũng thúc đẩy rau xanh sinh trưởng, thể giả vờ như đang nghiên cứu.
Đến lúc đó, những loại rau giống mới của cô cũng xuất xứ.
Bữa sáng, Tô Mạt chiên hai quả trứng gà, ăn thêm một cái bánh bao.
Vừa ăn xong, liền thấy ngoài sân dường như đang gọi cô.
“Thím Ba, thím Ba, thím nhà ?”
Tô Mạt khỏi nhà một cái, thấy là Lục Phượng Cần, đang đeo một cái gùi, ngoài cổng sân nghé đầu trong .
Cả nhà họ Lục đều lùn, Lục Phượng Cần cũng di truyền ưu thế về chiều cao, 9 tuổi mà chiều cao cũng 130cm.
Chỉ là thời buổi gì ăn nên gầy, đôi mắt to tròn, thắt hai cái b.í.m tóc, là một cô bé khá thanh tú.
Thấy Tô Mạt , Lục Phượng Cần vội vàng :
“Thím Ba, bà nội bảo cháu đưa thím thu hoạch mùa thu ạ.”
“Phượng Cần , con một lát , thím bộ quần áo .”
Tô Mạt chào hỏi Phượng Cần nhà, Phượng Cần lúc mới đẩy cổng sân .
Tô Mạt đưa Phượng Cần gian phòng chính, giả vờ lấy từ l.ồ.ng hấp một cái bánh bao:
“Này, ăn cái bánh bao con.”
Phượng Cần thấy bánh bao, mắt sáng lên:
“Thím Ba, đây là bánh bao hẹ ạ?”
Hôm qua Lý Nguyệt Nga mang 6 cái bánh bao về, đó lấy hai cái chia cho đám trẻ nhà cả hai ăn.
Phượng Cần ăn xong liền ghi nhớ sâu sắc, đó chắc chắn là cái bánh bao ngon nhất mà cô bé từng ăn .
“Phải, bánh bao hẹ, nhưng chỉ còn đúng cái thôi, con tự ăn , đừng ngoài nhé.”
Tô Mạt .
Nhà cả hai đông con, thỉnh thoảng cho ít đồ ngon thì , cho nhiều cô cũng cho nổi, hơn nữa đạo lý “giúp lúc khó chứ giúp lúc nghèo” (nguyên văn:
thăng mễ ân đấu mễ cừu) cô vẫn hiểu.
Phượng Cần đang định mang về nhà chia cho các em, Tô Mạt thì thôi, c.ắ.n ba miếng ăn hết cái bánh bao.
Không cô bé chị cả mà điều, là thím Ba ngoài, nên cô bé mới tự ăn thôi.
Tô Mạt bộ đồ công nhân, đôi giày giải phóng, mang theo gùi, cùng Phượng Cần ngoài.
Trong lòng Tô Mạt chút phấn khích, lên núi thu hoạch mùa thu, hấp thụ năng lượng, tìm nhân sâm núi đây!
Hai lên núi theo con đường nhỏ gần đó, Phượng Cần dẫn đường phía , Tô Mạt theo phía .
Ngọn núi ở đây thuộc một đoạn của dãy núi Hoàn Đan, gọi là núi Bố Khai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ket-hon-chop-nhoang-voi-si-quan-vat-hy-sinh-nguoc-dong-o-thap-nien-70/chuong-70.html.]
Đại đội sản xuất thôn Lục gia dọc theo chân núi Bố Khai theo chiều ngang.
Từ đầu thôn đến cuối thôn mấy con đường nhỏ lên núi, cho nên dọc đường cũng gặp ai khác.
Tô Mạt trò chuyện với Phượng Cần:
“Phượng Cần, con học ?”
“Đi học ạ, con học lớp hai .”
Phượng Cần , chút tự hào.
Rất nhiều bé gái trong đại đội đều học, mà cô bé học.
Đám trẻ thời học đều muộn, đa là tám chín tuổi mới đưa học.
Lúc , tiểu học hệ năm năm, trung học cơ sở hệ hai năm, trung học phổ thông hệ hai năm.
“Vậy hôm nay con học?”
Nếu vì đưa cô thu hoạch mùa thu mà trốn học thì cô thật quá.
“Hiện tại vẫn đang trong kỳ nghỉ thu hoạch mùa thu ạ, hai ngày nữa mới học .”
Phượng Cần .
Giáo d.ụ.c thời khá tùy ý, các trường học ở vùng nông thôn hễ đến mùa thu hoạch đều sẽ cho nghỉ một thời gian khá dài.
“Ồ, các con học hết bao nhiêu tiền học phí thế?”
Tô Mạt chút tò mò.
“Tiền học phí một học kỳ một tệ, tiền sách vở năm hào, một học kỳ là một tệ năm hào ạ.”
Phượng Cần .
Tô Mạt gật đầu, thì thực sự đắt.
Phải rằng ở hậu thế, nhiều trường quý tộc giá trời, mẫu giáo cũng đắt đỏ lắm, dân còn đùa gọi là “sinh viên đại học mẫu giáo”, ý học phí mẫu giáo một năm còn đắt hơn cả sinh viên đại học.
“Vậy các em của con học ?”
“Em gái thứ hai , sang năm mới , em trai lớn năm nay ạ.”
Em gái thứ hai mà Phượng Cần là em gái Lục Ái Cần của cô bé, em trai lớn là con trai lớn Lục Quốc Đống của Lục Vệ Quốc.
Hai đứa nhỏ cùng 7 tuổi, bé trai thì học sớm hơn bé gái một năm, nhà họ Lục tuy trọng nam khinh nữ nhưng trong bầu khí chung vẫn thiên về con trai nhiều hơn một chút.
“Vậy bọn nhỏ ?
Sao cùng thu hoạch mùa thu?”
“Em gái thứ hai và em trai lớn cắt cỏ lợn ạ.”
Phượng Cần , cô bé nếu đưa thím Ba thu hoạch mùa thu thì cũng cắt cỏ lợn để kiếm điểm công.
Tô Mạt đổ mồ hôi hột, xem là cô lỡ việc cắt cỏ lợn của Phượng Cần .
“ , cỏ lợn các con cắt là thứ gì thế?
Có là một loại cỏ nhất định ?”
Lúc Tô Mạt tiểu thuyết tò mò hết sức , quyển tiểu thuyết nào cũng cắt cỏ lợn, cỏ lợn rốt cuộc là cái gì?
Phượng Cần mím môi trộm, thím Ba đúng là từ thành phố lớn tới, đến cỏ lợn cũng .
“Cỏ lợn là nhiều loại cỏ, chỉ cần lợn ăn là đều hết ạ.
Chúng con thường tìm cỏ phồn lâu, rau sam, rau diếp cá, rau khổ mãi, cỏ lúa mạch đen, những loại rau tề thái già ăn nữa cũng thể nhổ về cỏ lợn ạ.”
Phượng Cần vẫn kiên nhẫn giải đáp.
Tô Mạt ngượng ngùng :
“Thím thấy mấy thứ bao giờ, chút tò mò.”