“Canh Trường Thanh chút rõ lý do, định lên tiếng, nhưng nhấc tay lên liền bàng hoàng phát hiện bàn tay của .
Nhìn nó trẻ trung hơn, các khớp xương rõ ràng, trông mạnh mẽ và đầy lực lượng hơn hẳn.”
Canh Trường Thanh nén xuống sự kinh hãi trong lòng, ba câu bảy lời đuổi những , đó mới vội vàng tìm một nơi gương để quan sát bản .
Người trong gương tuy rằng bảy tám phần giống với ông lúc trẻ, nhưng tuyệt đối là ông.
Hơn nữa, môi trường nơi chỗ nào cũng lộ vẻ quỷ dị.
Dẫu “tử bất ngữ quái lực loạn thần", là một lớn lên lá cờ đỏ, ông nên tin những thứ .
, dường như ông thực sự gặp sự kiện tâm linh nào đó.
Canh Trường Thanh dù cũng chìm nổi trong quan trường bao nhiêu năm, tâm cơ tự nhiên tầm thường, chỉ trong vài ngày nắm bắt tình hình hòm hòm.
Ông dường như tới một thời quỹ đạo khác biệt với nơi ông từng ở, hơn nữa còn là tới nhiều năm về , nhập cơ thể một thanh niên cũng tên là Canh Thanh.
Nơi dường như bùng phát một loại virus nào đó, khiến nhiều biến thành quái vật ăn thịt gọi là “tang thi", những may mắn sống sót một bộ phận sở hữu siêu năng lực gọi là “dị năng".
Canh Thanh mà ông nhập xác kim hệ dị năng, dường như còn khá lợi hại, là đội trưởng của một đội dị năng nào đó.
Sở dĩ Canh Thanh thương là vì khi chi viện cho một căn cứ lân cận sắp tiêu diệt, cứu một .
Theo lời đồng đội, lúc cứu về thì bản cũng chỉ còn một tàn.
Dị năng giả hệ trị liệu trong đội chữa trị cho mấy ngày, đưa khoang trị liệu của căn cứ một tuần, mới tỉnh .
Sau khi nắm rõ tình hình, ông gặp mà cứu về, trực giác của ông mách bảo, đó lẽ là một mấu chốt quan trọng.
Sau đó ông đồng đội cho , đó đến nay vẫn tỉnh.
Chỉ là bọn họ cũng quen nọ, tự nhiên thể bỏ tinh hạch cho cô khoang trị liệu, chỉ để dị năng giả trị liệu sơ qua cho cô ném phòng bệnh thường của bệnh viện.
Canh Trường Thanh sự dẫn dắt của đồng đội tới phòng bệnh đó, khi thấy giường, ông thực sự giật kinh hãi.
Người nọ mà tám phần tương đồng với Tiểu Mạt, chỉ là gầy hơn Tiểu Mạt ít, sắc mặt cũng vàng vọt, trắng trẻo như Tiểu Mạt.
Canh Trường Thanh đưa cô về đội, để dị năng giả trong đội trị liệu cho cô, mơ hồ cảm thấy, trong miệng cô dường như câu trả lời mà ông mong .
Canh Trường Thanh canh giữ bên cô vài ngày, cuối cùng một buổi hoàng hôn nọ, chờ cô tỉnh .
Người nọ khi mở mắt, đầu tiên là mờ mịt quanh bốn phía, đợi khi thấy Canh Trường Thanh, cô sững sờ trong thoáng chốc, đó bật dậy, bĩu cái môi nhỏ, đầu sang một bên hỏi:
“Sao tới đây?"
Canh Trường Thanh ngẩn , ngay đó trào dâng một niềm cuồng hỷ thể tin nổi, giọng run rẩy hỏi:
“Tiểu Mạt?"
Người nọ đầu lườm ông một cái, dáng vẻ kiêu kỳ đó giống hệt như trong ký ức của ông.
Canh Trường Thanh nháy mắt hiểu , khi ý thức biến mất, câu “ cô " của Tô Mạt nghĩa là gì.
Hóa , Tô Mạt bên Tô Mạt , Tô Mạt ở nơi đó sớm lõi, còn Tô Mạt ở nơi mới là cô gái nhỏ của ông, là Tiểu Mạt của ông.
Hóa , cô gái nhỏ của ông từng thực sự buông bỏ ông.
Canh Trường Thanh thực sự vô cùng cảm tạ thượng đế, để ông thể tới đây, đoàn tụ với cô gái nhỏ của một nữa.
Lần , ông tuyệt đối sẽ kẻ đào ngũ nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ket-hon-chop-nhoang-voi-si-quan-vat-hy-sinh-nguoc-dong-o-thap-nien-70/chuong-552.html.]
Ông sẽ ôm cô gái nhỏ lòng, yêu thương và bảo vệ cô, cho đến khi sinh mệnh lụi tàn, ý thức còn.
Tô Mạt dáng vẻ lúc vui lúc buồn lúc như trút gánh nặng của Canh Trường Thanh, chút khó hiểu:
“Anh cái vẻ mặt kỳ quái đó gì thế?
Anh đang mặc bộ đồ gì ?
Là đồ bảo hộ lao động bên ?"
“Đây là ?
Nhìn vẻ cao cấp nha.
Anh đưa em hả?"
Nghe giọng dịu dàng quen thuộc, dáng vẻ tâm ý tin tưởng của cô gái nhỏ, Canh Trường Thanh khẽ thành tiếng, bước tới ôm Tô Mạt lòng.
“Tiểu Mạt, em đừng sợ, lát nữa sẽ giải thích cho em từng chút một.
Sau sẽ rời nữa, sẽ mãi mãi ở bên cạnh em."
Dẫu nơi là mạt thế ăn thịt , nhưng em, chính là thiên đường của Canh Trường Thanh !
Đêm đó, trong rừng sâu núi thẳm, mấy gã đàn ông đang mượn ánh trăng để lên đường.
Những đàn ông đều đeo ba lô, thì vẻ bước chân vội vã, nhưng thực chất vô cùng thận trọng.
Gã đàn ông dẫn đầu ánh mắt sắc bén, cảnh giác quét phía , chỉ sợ phía kẻ địch ẩn nấp hoặc cạm bẫy.
Gã cuối cùng thỉnh thoảng xóa sạch dấu vết bọn họ qua, lo sợ khác truy tung.
Mấy chỉ mải chú ý chân mà nhận , một cái cây đại thụ cách đó xa phía , một đôi mắt lạnh lùng đang chằm chằm bọn họ.
Lục Hòa Nhan đang tiến hành huấn luyện băng rừng và sinh tồn, liên tục đường mấy ngày , tối nay tới đây, định nghỉ ngơi vài tiếng để phục hồi thể lực nên tìm một cái cây lớn trèo lên nghỉ ngơi.
Nơi rừng sâu nước độc , mặt đất nhiều muỗi kiến độc trùng, cây sẽ an hơn một chút.
Kết quả, mới chợp mắt một lát gặp đám .
Lục Hòa Nhan thầm mắng một câu xui xẻo, xem tối nay nghỉ ngơi .
Đêm nay trăng sáng, Lục Hòa Nhan ở cây thể thấy rõ ràng, cộng thêm cô là dị năng giả nên càng thêm rõ nét.
Mấy mặt mũi hung ác, qua hạng lành gì, nhớ tới lời dặn dò của ông bố nhà khi xuất phát, Lục Hòa Nhan suy đoán bọn họ khả năng là những tên tội phạm m-a t-úy trốn thoát.
Cô thấy ba lô của mấy đều căng phồng, giống như đang chạy trốn, trái chút giống như đang đưa nhu yếu phẩm tới nơi nào đó.
Đã tình cờ bắt gặp như thì lý do gì để bỏ qua.
Đợi mấy đó qua, Lục Hòa Nhan từ cây trượt xuống, lặng lẽ bám theo bọn họ.
Cô xem thử bọn họ , còn thể phát hiện một sào huyệt khác của bọn tội phạm m-a t-úy.
Những năm nay kinh tế trong nước phát triển nhanh ch.óng, các hoạt động tội phạm cũng theo đó mà nảy sinh, quốc gia tuy những năm vẫn luôn tăng cường lực lượng cảnh sát, nhưng luôn những nơi quản tới , một thị trấn biên giới khi nhận vấn đề nghiêm trọng thì phát triển thành thiên đường của bọn tội phạm.
Những nơi đó dường như trở thành “vùng đất ngoài vòng pháp luật" của quốc gia.
Người ở đó hộ khẩu và chứng minh thư, thực hiện chính sách kế hoạch hóa gia đình, trồng trọt nộp lương thực, kinh doanh nộp thuế, mua ô tô treo biển .