Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Sĩ Quan, Vật Hy Sinh Ngược Dòng Ở Thập Niên 70 - Chương 551
Cập nhật lúc: 2026-05-01 21:11:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đợi đến khi gia đình Khiêm minh oan trở về thành phố, ông mới cuối cùng dám chuyện của Tô Mạt.
Mọi vô cùng đau buồn, vợ chồng Khiêm càng chịu nổi cú sốc nên ngã bệnh luôn, chẳng mấy năm thì lượt qua đời.”
Còn ông do bao nhiêu năm việc quá tải và tốn bao tâm tư mưu tính trả thù những kẻ hại nhà họ Tô, vì Tô Mạt mà tâm sầu ý muộn nên đầy 40 tuổi sức cùng lực kiệt sớm qua đời...
Canh Trường Thanh bỗng nhiên giật tỉnh giấc giấc mộng, tay ôm lấy l.ồ.ng ng-ực đang đau âm ỉ, nhất thời chút phân biệt là mộng là thực.
Sau khi tỉnh táo Canh Trường Thanh nghĩ thấy thật nực , vô duyên vô cớ một giấc mơ kỳ lạ như .
Tô Mạt vẫn đang sống , chỉ sự nghiệp thành đạt mà gia đình còn mỹ mãn.
Thiếu sót duy nhất là chồng và con đều ở trong quân đội, đang thực hiện những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, bình thường tránh khỏi việc lo lắng hãi hùng.
Còn nhà họ Tô cũng hề yếu thế như trong giấc mơ, hiện giờ đang xu hướng khôi phục vinh quang thời kỳ đỉnh cao.
Canh Trường Thanh mỉm , tỉnh nên ông ngủ tiếp nữa mà phòng sách xem tài liệu một lát.
Vừa xem ông khỏi nghĩ đến giấc mơ đó.
Trong giấc mơ ông mỗi ngày đều hối hận vì gặp Tô Mạt sớm hơn để sắp xếp thỏa chuyện cho cô.
Khiến cô tuổi còn trẻ vì bệnh mà ngã xuống nước qua đời.
Vậy còn trong thực tế thì ?
Canh Trường Thanh trong thực tế hối hận ?
Nếu ông sớm sắp xếp thỏa cho Tô Mạt thì cô sẽ bệnh ngã xuống nước, cũng sẽ Lục Trường Chinh cứu, như thì sẽ gả cho Lục Trường Chinh.
Vậy liệu ông và Tô Mạt thể khả năng ?
Canh Trường Thanh nhếch môi nở một nụ cay đắng.
E là cũng khả năng .
Khi ông gặp Tô Mạt ở làng Lục gia ánh mắt cô ông còn giống như nữa .
Cô chắc hẳn sớm thoát khỏi sự si mê nhất thời của tuổi mới lớn và chỉ còn sự kính trọng yêu mến dành cho tiền bối đối với ông mà thôi.
Hơn nữa ông còn là một kẻ hèn nhát dám đối mặt với tình cảm của chính .
Cho dù cô gái nhỏ đổi thì e là ông cũng dám thừa nhận.
Ông sợ ông là kẻ vong ơn bội nghĩa, chú Trọng Lê cứu ông, nuôi dạy ông như con đẻ mà ông mưu đồ chiếm đoạt cháu gái của .
Ông cũng sợ ông bất chấp luân thường đạo lý, cả nhà họ Tô đều coi ông là mà ông yêu đứa cháu gái kém nhiều tuổi như .
Ông cũng sợ đối mặt với ánh mắt thất vọng thậm chí là chán ghét của Đức và Khiêm.
Thậm chí hơn thế nữa ông sợ cô gái nhỏ đối với chỉ là sự si mê nhất thời, đợi đến khi tỉnh táo nếu cô rời bỏ ông thì ông chỉ mất yêu mà ngay cả cũng còn nữa.
Vì năm đó khi cô gái nhỏ mang theo sự nhiệt tình chân thành nhất rõ lòng với ông thì ông mới trốn chạy như một kẻ hèn nhát.
Người đều Canh Trường Thanh ông là bậc hùng tài đại lược, tầm xa trông rộng, việc gì cũng tự tin nắm chắc trong tay, là một nhân vật lãnh đạo bẩm sinh.
thực ông cũng chỉ là một kẻ đào ngũ mà thôi.
, một hèn nhát như ông xứng đáng với sự yêu thích chân thành như của cô.
Cũng may năm đó ông chạy trốn nên giờ đây vẫn thể chung sống hòa thuận như trong gia đình.
Như ông càng nên giữ đúng bổn phận của một chú, ở bên cạnh cô với tư cách là , thầm lặng ủng hộ mỗi khi cô cần giúp đỡ.
Như là !
Cuộc sống vẫn tiếp diễn như thường lệ, giấc mơ ngày hôm đó, những suy tư sâu sắc ngày hôm đó dường như cũng chỉ như một hạt cát nhỏ giữa đại dương hề gợn lên bất kỳ con sóng nào trong dòng chảy của thời gian.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ket-hon-chop-nhoang-voi-si-quan-vat-hy-sinh-nguoc-dong-o-thap-nien-70/chuong-551.html.]
Canh Trường Thanh vốn định cả đời giữ vững danh phận chú, chôn c.h.ặ.t tâm tư của để bất kỳ ai phát hiện nhưng định mệnh trêu đùa với ông một vố, đúng hơn là mang đến cho ông một bước ngoặt đầy bất ngờ.
Mọi chuyện xảy đột ngột như ai ngờ tới nơi như thế đặt thu-ốc nổ .
Vào khoảnh khắc nguy hiểm xảy Canh Trường Thanh theo bản năng che chở cho Tô Mạt ở bên cạnh, đỡ cho cô phần lớn sức ép từ vụ nổ.
Đợi đến khi tiếng nổ kinh hoàng dứt hẳn Canh Trường Thanh chỉ cảm thấy ngũ tạng lục phủ đau đớn tột cùng, mới định mở miệng thì trong miệng trào một dòng chất lỏng nồng nặc mùi sắt.
Linh tính mách bảo ông rằng sự sống của ông đang trôi nhanh.
Lúc ông che chở cũng bò dậy.
Vừa thấy ông trong mắt cô trào dâng sự bi thương nồng đậm, mặt lộ rõ vẻ thể tin nổi, đôi mắt xinh nhanh ch.óng ngập nước nước mắt lã chã rơi xuống.
Canh Trường Thanh giơ tay lên lau nước mắt cho cô nhưng dù dốc hết sức bình sinh cũng chỉ thể nhích tay một chút xíu, chỉ thể khó khăn mở miệng:
“Tô...
Mạt, ... , đừng...
đừng ."
Canh Trường Thanh sống nổi nữa, xiềng xích trong lòng tháo dỡ, tình cảm kìm nén bấy lâu nay trào dâng mãnh liệt, đầu tiên ông mặt một cách tham lam như .
Dường như nhận ánh mắt khác lạ của ông cô gái nhỏ càng dữ dội hơn.
Canh Trường Thanh trong lòng lo lắng lên tiếng an ủi nhưng chất lỏng trong miệng trào càng nhanh hơn, và dường như ông cũng bắt đầu rõ hình dáng của cô nữa .
“Đừng nữa, sẽ , hãy cố gắng lên."
Cô gái nhỏ gần ông, đôi bàn tay dường như đặt ông, ông cảm thấy cơn đau dữ dội dường như dịu trong nháy mắt.
Chỉ là mặt thỉnh thoảng những giọt chất lỏng ấm nóng rơi xuống là nước mắt của cô , đáng tiếc mắt ông chỉ còn một màu đỏ đen nên còn rõ nữa.
“Tô Mạt, nế... nếu... tô... ... lú... lúc đầu... khôn... bỏ chạy... th... thì ... biế... mấy."
Canh Trường Thanh dùng hết sức lực đầu tiên thổ lộ sự hối hận của .
Cô gái nhỏ trả lời chỉ thấy nước mắt dường như rơi càng nhiều hơn.
“Đừng...
đừng , xi... xin , là... là ... xứng."
Dường như chờ đợi lâu khoảnh khắc ông chìm bóng tối ông thấy cô gái nhỏ khẽ khàng trả lời.
Cô :
“Chú Canh, em là cô , cô gái của chú bao giờ buông bỏ chú."
Chưa bao giờ buông bỏ ?
Thật !
chút nào!
Ông bao giờ bày tỏ tình cảm tương đương mặt cô gái nhỏ, bao nhiêu năm qua cô gái của ông chắc hẳn đau lòng lắm...
Tiếc là...
ông còn thời gian nữa ...
Canh Trường Thanh tỉnh trong một bệnh viện, chỉ là bệnh viện chút kỳ lạ, dường như cũ nhưng các thiết vẻ tiên tiến, giống những buồng ngủ đông trong các bộ phim khoa học viễn tưởng nước ngoài.
Canh Trường Thanh mới dậy thì thấy ngoài cửa mấy , thấy ông tỉnh họ , miệng còn hò hét:
“Đội trưởng, cuối cùng cũng tỉnh , dọa c.h.ế.t chúng em ."