Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Sĩ Quan, Vật Hy Sinh Ngược Dòng Ở Thập Niên 70 - Chương 548

Cập nhật lúc: 2026-05-01 21:11:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Về mặt kinh tế, khi việc cô sẽ hỗ trợ một cách thích hợp.

 

Làm ăn đến mức cô cũng thiếu tiền, tiêu một ít tiền mà đổi sự hòa thuận trong gia đình thì cô vẫn sẵn lòng.”

 

Sau khi suy nghĩ thấu đáo, Tô Mạt bắt đầu sắp xếp việc.

 

Trước hết là gặp chính quyền xã đàm phán việc thu mua xưởng gỗ.

 

Nhờ hai bản thỏa thuận đó, chính quyền xã ấn tượng cực với Tô Mạt, việc thu mua nhanh ch.óng thỏa thuận xong.

 

Xưởng gỗ do đích Canh Trường Thanh thành lập khi còn đương chức, bản các phương diện đều , hai năm nay hiệu quả kém cũng là do ban lãnh đạo theo kịp tư duy cải cách mở cửa, khi tiếp quản chỉ cần chỉnh đốn một chút là hiệu quả sẽ tăng trở ngay.

 

Hơn nữa cùng với việc nhà cửa xây dựng ngày càng nhiều, nhu cầu về gỗ xây dựng và nội thất cũng sẽ tăng vọt, lượng gỗ tiêu thụ ngày càng nhiều, nhiều nơi rừng đều c.h.ặ.t trọc lóc hết cả.

 

Việc thu mua xưởng gỗ cũng mang lợi ích to lớn cho việc kinh doanh của nhà họ Tô.

 

Sau khi xưởng gỗ thu mua xong, Tô Mạt trực tiếp đề bạt Lục Vệ Quốc lên Giám đốc xưởng, lương bổng cũng tăng gấp đôi.

 

Cô giao cho những chiến lược chỉnh đốn mà vạch , bảo cứ thế mà thực hiện, đó còn dẫn ký kết mấy hợp đồng với các lâm trường xung quanh.

 

Đối với xưởng gỗ, mấy năm đầu Tô Mạt yêu cầu tạo bao nhiêu lợi nhuận, chỉ cầu tích trữ nhiều gỗ, đợi khi giá gỗ tăng vọt mới tính tiếp.

 

Chỉ là duy trì thôi nên năng lực của Lục Vệ Quốc thể đảm đương .

 

Hơn nữa Tô Mạt cũng phó mặc cho quản lý, định kỳ cô cũng sẽ cử trợ lý qua kiểm tra.

 

Bỗng chốc trở thành Giám đốc xưởng, Lục Vệ Quốc vui mừng xiết, những ngày đó đều như gió chân.

 

Chuyện của Lục Vệ Quốc giải quyết xong, Tô Mạt chuyện với lãnh đạo trạm tín dụng huyện, điều chuyển Lục Hành Quân từ trạm tín dụng xã lên thẳng trạm tín dụng huyện, cấp bậc thăng lên, lương bổng cũng cao hơn nhiều.

 

Quan trọng nhất là đủ thể diện, bởi vì như trở thành nhân viên chính thức của ngân hàng .

 

Như Lục Hành Quân cũng hài lòng.

 

Bên phía trạm tín dụng sở dĩ nể mặt Tô Mạt, một là vì những năm qua Tô Mạt ít việc thiện nguyện ở huyện Thanh Khê, hai là vì Tô Mạt hứa bộ dòng tiền của xưởng gỗ và xưởng d.ư.ợ.c liệu thu mua đều sẽ qua trạm tín dụng của họ.

 

Ngân hàng mong điều gì?

 

Chẳng là tiền .

 

Số tiền lớn như chính là thành tích cực lớn, chỉ là thăng chức cho một nhân viên thôi mà, lãnh đạo trạm tín dụng tự nhiên đồng ý ngay.

 

Chuyện của Lục Hành Quân xong, chuyện của Lưu Ngọc Chi bên hợp tác xã cung tiêu thì càng dễ dàng hơn.

 

Vừa vặn Chủ nhiệm hợp tác xã cung tiêu xã sắp nghỉ hưu, Tô Mạt trực tiếp dùng quan hệ để đưa Lưu Ngọc Chi lên vị trí Chủ nhiệm.

 

Còn về Lục Quế Hoa, Tô Mạt cũng giúp ba chị em họ chỉnh đốn việc kinh doanh quán ăn nhỏ, đưa ít lời khuyên cho họ.

 

Thậm chí cô còn chỉ cho họ một con đường kiếm tiền khác, từ việc rong ruổi khắp phố phường huyện đây chuyển sang về các làng xã để bán đồ dùng hàng ngày.

 

Huyện Thanh Khê đất rộng thưa, nhiều ngôi làng cách xa công xã, mua sắm đồ đạc bất tiện, nếu chở những thứ đó về tận làng để bán lẻ thì chắc chắn đó là một vụ ăn kiếm ít tiền.

 

Sau khi ba chị em bàn bạc quyết định theo lời khuyên của Tô Mạt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ket-hon-chop-nhoang-voi-si-quan-vat-hy-sinh-nguoc-dong-o-thap-nien-70/chuong-548.html.]

 

Tuy nhiên việc về các làng bằng xe đạp thuận tiện lắm, Tô Mạt bèn nhờ quan hệ mua giúp họ một chiếc xe máy, tìm mối cho họ liên lạc với các nhà bán buôn.

 

Sắp xếp một hồi như , tất cả trong nhà đều vui mừng hớn hở, ai nấy đều hận thể cung phụng Tô Mạt lên như thần thánh.

 

Sau một loạt các biện pháp phối hợp của Tô Mạt, gia đình định, chỉ trong vài năm cuộc sống của nông dân xã Hồng Kỳ cũng khấm khá hẳn lên, nhà nhà đều bắt đầu xây nhà gạch ngói.

 

Có tấm gương của xã Hồng Kỳ, lãnh đạo huyện Thanh Khê cũng tìm đến Tô Mạt, hy vọng cô cũng thể giúp đỡ các xã khác.

 

Qua nhiều năm phát triển, doanh nghiệp d.ư.ợ.c phẩm của nhà họ Tô cũng quỹ đạo, nhu cầu về các loại d.ư.ợ.c liệu cũng lớn, đặc biệt là nhân sâm và thiên ma – những loại phù hợp trồng ở vùng cao khí hậu lạnh.

 

Có nhu cầu nên Tô Mạt tự nhiên đồng ý, nhanh đó ký kết thỏa thuận với huyện Thanh Khê, còn nhận danh hiệu nhà doanh nghiệp tiên tiến.

 

Sau đó Tô Mạt quyên góp tiền giúp huyện Thanh Khê đường xây cầu, tiền bất chính lấy từ chỗ La Viễn thể dùng cho huyện Thanh Khê gấp bội .

 

Và cũng nhờ hàng loạt những hành động thiện nguyện của Tô Mạt, khi các nông trường và lâm trường của huyện Thanh Khê cải tổ , nhà họ Tô lợi thế cực lớn để mua vài nông trường và lâm trường, còn lo lắng về vấn đề định nguồn nguyên liệu nữa.

 

Dương Tố Vân dạo gần đây thực sự là tâm lực tiều tụy, cảm thấy sắp phát điên đến nơi .

 

Cô càng hướng tới những viễn cảnh trong giấc mơ thì càng chẳng nên chuyện gì.

 

Ông trời đối với cô thực sự quá bất công!

 

Nếu định sẵn cả đời cô chỉ là một bình thường thì tại còn để cô mơ thấy những điều như ?

 

Đã để cô mơ thấy thì tại cho cô thêm một chút may mắn nữa để cô thể sống như trong mơ.

 

Cái cảm giác thể trở thành bề nhưng đủ thứ chuyện đột xuất kéo ghì trong vũng bùn dày vò cô đến mức suýt chút nữa là phát cuồng.

 

Năm đó khi Dương Tố Vân lấy tiền từ tay Dương Tố Hồng, cô bắt tay việc thuê một căn phòng gần trường học để cải tạo thành cửa hàng.

 

Trong giấc mơ đó của Dương Tố Vân, cô khởi nghiệp bằng nghề mở nhà hàng, sự hiểu ít về các món ăn ngon .

 

Dương Tố Vân dựa theo giấc mơ của để mày mò vài món, đó thuê một phụ nữ nấu ăn giỏi để khai trương cửa hàng.

 

Cửa hàng đồ ăn vặt của Dương Tố Vân bán những thứ như gà viên chiên, đùi gà rán, khoai tây chiên, đậu phụ thiết bản – những món ăn vặt thường thấy ở các chợ đêm đời , đều là những thứ vốn cao mà đối với thời đại mới lạ và ngon miệng.

 

Giá cả cũng tính là đắt, đầu tiên thấy những thứ như nên đều sẵn lòng mua về ăn thử, vì việc kinh doanh khá .

 

Dương Tố Vân kinh doanh nhiều năm trong giấc mơ nên cũng một chiêu trò tiếp thị, cô tung một hình thức bán hàng theo combo, cửa hàng đồ ăn vặt cũng mỗi tháng một món mới, giữ chân khách hàng ở khu vực , thậm chí còn từ nơi khác mộ danh tìm đến.

 

Chỉ trong vòng hai ba tháng Dương Tố Vân trả một nghìn tệ mượn của Dương Tố Hồng.

 

Tuy nhiên Dương Tố Hồng nhận, đây là khoản bồi thường mà như dành cho cô.

 

Dương Tố Vân nghĩ đến việc đây Dương Tố Hồng tiêu tốn bao nhiêu tiền của gia đình nên cũng yên tâm nhận lấy.

 

Nào ngờ niềm vui ngắn chẳng tày gang.

 

Sở dĩ cửa hàng đồ ăn vặt của Dương Tố Vân thể kiếm tiền chủ yếu là nhờ đ.á.n.h sự chênh lệch thời gian.

 

Khi đó vẫn còn giữ thái độ quan sát đối với việc hộ cá thể, đợi đến khi phát hiện chính phủ thực sự đ.á.n.h phá nữa thì một bắt đầu hành động.

 

 

Loading...