Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Sĩ Quan, Vật Hy Sinh Ngược Dòng Ở Thập Niên 70 - Chương 546
Cập nhật lúc: 2026-05-01 21:11:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chẳng còn những việc khác ?
Hoặc là giống như bố với cụ, bán bánh bao cũng mà."
Trước đây Lục Thanh An và Lục Bá Minh giúp bán hàng tại cửa hàng thực phẩm nhà họ Tô, Tô Đình Khiêm tự nhiên để họ chịu thiệt, cũng trả lương cho họ.
Hai tính cả lương cơ bản và hoa hồng, mỗi tháng cũng lãnh một trăm năm sáu chục tệ.
Sau khi họ về nhà kể , Lục Hành Quân và đều rõ.
“Trước khi chúng về, cửa hàng bánh bao đó tuyển đủ .
Hơn nữa, chúng tiếng Quảng Đông, ở cửa hàng sẽ ảnh hưởng đến việc kinh doanh đấy."
Lục Thanh An .
“Vả , vật giá ở Quảng Châu cao lắm, các con đừng thấy nhận lương một trăm năm sáu chục tệ mỗi tháng, trừ chi phí ăn mặc ở thì tiền dư khéo còn chẳng bằng các con tích góp ở quê ."
Lục Thanh An tính một bài toán cho họ, tiền thuê nhà, điện nước chất đốt, cộng thêm chi phí ăn uống, tính thực sự bằng họ tích góp ở quê.
Ở nhà, mất tiền thuê nhà, lương thực và rau củ tự trồng mua, nước và củi cũng tốn tiền, chi tiêu chẳng qua chỉ là tiền điện và thỉnh thoảng mua thịt, mua đồ dùng sinh hoạt hàng ngày, tốn bao nhiêu tiền.
“Bố các con đúng đấy."
Lục Bá Minh cũng lên tiếng, “Lương ở Quảng Đông tuy cao nhưng dù cũng là cho tư nhân, định bằng.
Các con công việc chính thức thì cứ vững vàng mà .
Nhà nước bây giờ chính sách hưu trí , công việc của các con đến tuổi nghỉ hưu là lương hưu để lãnh."
“Nếu cảm thấy lương thấp thì tự tìm thêm việc phụ mà để kiếm thêm.
Huyện Thanh Khê chúng tuy bì với Quảng Đông nhưng những năm qua là phát triển, thực sự ý tưởng thì vẫn thể kiếm tiền, cần thiết đến nơi xa xôi như ."
Nếu thực sự năng lực, Lục Bá Minh cũng sẵn lòng để họ xông pha, dù ở các thành phố lớn cũng nhiều từ các đơn vị nhà nước nghỉ việc ngoài khởi nghiệp.
năng lực của cháu trai lớn và cháu trai thứ bình thường, tâm tính cũng coi là kiên định, ở quê gì đó thì lẽ , chứ nếu Quảng Châu, chừng sẽ sự phồn hoa bên đó mờ mắt, đến lúc đó nhiễm thói hư tật gì gây rắc rối cho em ba thì .
“ thấy vợ thằng hai mấy đứa nó cũng đấy, bao nhiêu năm qua cũng ngô khoai.
Các con tự tìm tòi xem nên thêm việc phụ gì, hoặc hỏi ý kiến Tô Mạt, lời khuyên của con bé xem ."
Lục Quế Hoa Lục Bá Minh nhắc đến thì chút thụ sủng nhược kinh, vội :
“Vâng, hai năm nay thích mua đồ ăn sẵn bên ngoài nhiều hơn nên việc kinh doanh thực sự hơn nhiều ạ."
Việc kinh doanh đồ ăn của ba chị em Lục Quế Hoa mấy năm nay phát triển khá , năm ngoái mở cửa hàng huyện, bình thường Lục Quế Hoa và Lục Mai Hoa trông cửa hàng, Lục Phúc Bảo vẫn đạp xe rong ruổi khắp phố phường như cũ.
Mấy năm kinh doanh lắm nhưng ba chị em mỗi mỗi tháng cũng chia sáu bảy chục tệ, kém gì công ăn lương.
Từ năm ngoái kinh doanh khởi sắc, mỗi tháng chia mỗi hơn một trăm tệ.
Mấy tháng gần đây tăng lên, xấp xỉ mỗi gần hai trăm tệ .
Chỉ là trong nhà như Triệu Cửu Hương, ba chị em cũng dám kiếm bao nhiêu tiền, ngoài chỉ là đủ sống qua ngày thôi.
“Các con cứ quan sát nhiều , ở nhà cũng thể tìm sinh kế mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ket-hon-chop-nhoang-voi-si-quan-vat-hy-sinh-nguoc-dong-o-thap-nien-70/chuong-546.html.]
Nhà vẫn còn ruộng đất đấy, nếu các con đều chạy ngoài hết thì ruộng đất ai ."
Lục Thanh An cũng thêm.
Lương ở nhà tuy cao nhưng công việc nhàn hạ, lỡ việc đồng áng còn gì.
Lục Hành Quân và Lục Vệ Quốc vốn dĩ cũng chỉ d.a.o động chứ hạ quyết tâm, nay bố và cụ đều , thấy cũng lý nên cũng dẹp bỏ ý định.
Lương của họ tuy so với bên ngoài thì cao nhưng ở quê nhà thì cũng coi là khá .
Đến lúc đó xem thêm việc phụ gì kiếm thêm một chút, trong nhà vẫn trồng trọt, tính cũng kém bên ngoài bao nhiêu.
Lưu Ngọc Chi tuy lòng đến xưởng may nhưng thấy Lục Hành Quân dẹp ý định nên cô cũng nhắc nữa.
Sau khi chốt xong danh sách , Tô Mạt nhờ Mã Tiểu Quyên mua giúp vé tàu hỏa thống nhất Quảng Châu.
Đào Bồi Thắng ở cục đường sắt nên việc mua vé tương đối dễ dàng.
Mấy năm nay kinh tế Quảng Đông phát triển, đặc biệt là ngành bán buôn quần áo bước đầu quy mô, phần lớn các tỉnh lỵ đều các chuyến tàu chạy thẳng đến Quảng Đông.
Từ thành phố Cáp đến Quảng Châu cũng tàu chạy thẳng, cần trung chuyển qua Bắc Kinh nữa.
Chỉ là ai kiếm tiền đều đổ xô về Quảng Đông, dẫn đến vé tàu Quảng Châu cực kỳ khó mua, cộng thêm chế độ thiện, một nghề đầu cơ vé tàu hỏa, khiến vé tàu Quảng Châu càng thêm một vé khó tìm.
Người dân bình thường Quảng Châu, nếu bỏ giá cao mua vé của “phe vé", tự xếp hàng mua thì ít nhất cũng xếp hàng mấy ngày mới mua .
Do đó, tại các cửa sổ bán vé ở ga tàu hỏa, mỗi ngày đều một đám tay xách nách mang hành lý chờ đợi mua vé để nam tiến.
Nhóm làng Lục gia nếu dựa sức để mua vé, ước chừng mười lăm ngày nửa tháng cũng chắc hết .
Vì , Tô Mạt nhờ Mã Tiểu Quyên giúp đỡ mua vé thống nhất, còn mua loại giường .
Còn tiền vé tàu rõ là sẽ khấu trừ dần lương.
Đến ngày khởi hành, Lục Quốc Bình trưởng đoàn, dẫn theo một nhóm thanh niên nam nữ, tiên xe máy cày của làng lên huyện, từ huyện bắt xe khách lên thành phố, đó mới đến ga tàu hỏa bắt tàu thành phố Cáp.
Khi cả nhóm đến thành phố Cáp là hơn mười giờ đêm.
Mã Tiểu Quyên đón , đưa họ đến nhà khách mà cô đặt để nghỉ một đêm.
Mã Tiểu Quyên đây từng thanh niên tri thức ở làng Lục gia, những cô đều mặt, mấy thậm chí còn là học trò cũ của cô.
Những đều từng xa nhà, Mã Tiểu Quyên dặn dò họ những điều cần chú ý khi tàu hỏa.
Mấy năm nay tàu hỏa kẻ móc túi, l.ừ.a đ.ả.o ngày càng nhiều, sơ sảy một chút là thể mất cắp, đặc biệt là các cô gái trẻ dễ lừa bán những con đường lầm lạc.
Ngày hôm , cả nhóm bước lên đoàn tàu về phía Nam.
Khi ngang qua đám mang theo chăn chiếu la liệt đất xếp hàng mua vé tàu, họ mới may mắn đến nhường nào, chịu cái khổ của việc mua vé, còn giường .
Lên tàu, Lục Quốc Bình theo lời khuyên của Mã Tiểu Quyên, sắp xếp cho đám thanh niên luân phiên trực canh giữ hành lý tài sản của cả đoàn.
Các cô gái vệ sinh cũng ít nhất theo nhóm hai trở lên.
Lần những chọn đều là những thật thà bản lĩnh, đều theo sự sắp xếp của Lục Quốc Bình, do đó dọc đường xảy chuyện gì ngoài ý , mấy ngày thuận lợi đến Quảng Châu.