“Buổi đấu giá bắt đầu lúc hai rưỡi, tổ chức ngay tại sảnh yến tiệc của khách sạn , lúc hai em qua ít đến .”
Tống Cẩm Chi cũng mặt, thấy em nhà họ Tô tới liền dẫn họ giới thiệu với vài bạn quen .
Tô Mạt cũng gặp một thương nhân nước ngoài mà cô từng quen khi ở hội chợ đây, bà Jones, chính là mang socola cho Tô Mạt .
Bà Jones thấy Tô Mạt, mắt suýt nữa thì lồi :
“Trời đất ơi, Keira, là cháu đấy ?”
“Vâng ạ, là cháu đây, lâu gặp, bà Jones.”
“Năm ngoái dự hội chợ nhưng họ cháu học đại học .
Ta cứ tưởng là học ở trong nước các cháu, ngờ là ở Anh.”
Bà Jones vô cùng phấn khích, đưa cho Tô Mạt một tấm danh , bảo cô lúc nào rảnh thì đến tìm bà.
“Bà Jones, ạ, cháu đang ở Đức...”
Tô Mạt đơn giản giải thích chuyện sang Đức sinh viên trao đổi.
Bà Jones cảm thấy vô cùng đáng tiếc:
“Sao cháu Đức, đến Anh , trường học ở Anh chúng hơn ở Đức nhiều...”
Tô Mạt mỉm lắng , trả lời.
Lúc đầu cô chọn tiếng Đức cũng chọn bừa.
Trong vòng 30 năm khi cải cách mở cửa, quốc gia viện trợ kinh tế cho Hoa Quốc nhiều nhất, ngoài Nhật Bản thì chính là Đức.
Mấy chục năm tới, mối liên hệ giữa Đức và Hoa Quốc trong lĩnh vực công nghiệp sẽ vô cùng c.h.ặ.t chẽ.
Hơn nữa, Đức là cường quốc công nghiệp, là tiêu chuẩn của ngành chế tạo, các ngành công nghiệp nặng như điện t.ử, hàng , ô tô, máy móc chính xác, chế tạo thiết , quân sự đều phát triển.
Cô tích lũy mạng lưới quan hệ , tìm hiểu kỹ càng, đợi đến khi thời cơ chín muồi, nhà họ Tô thể thâm nhập phương diện .
Bà Jones hồi lâu mới phản ứng :
“Nếu cháu ở Đức thì đến đây?”
“Cháu cùng họ cháu ạ.”
Tô Mạt chuyện cùng Tô Cảnh tới để mở mang tầm mắt, gọi Tô Cảnh qua giới thiệu với bà Jones.
Mấy cũng trò chuyện bao lâu, buổi đấu giá sắp bắt đầu nên ai nấy đều trở về chỗ .
Tống Cẩm Chi nhỏ với Tô Cảnh:
“Bà Jones đó xuất quý tộc, chồng bà cũng là quý tộc, vì rảnh rỗi quá mới ngoài kinh doanh cho vui thôi.”
“Đừng việc kinh doanh của bà lớn, mạng lưới quan hệ trong tay bà rộng, quen nhiều , nếu bà kết nối thì nhiều việc thể tiết kiệm ít công sức.
Nếu dự định phát triển ở châu Âu thì thể tạo quan hệ với bà .”
Đồng thời trong lòng cũng thầm nghĩ, Tô Mạt đúng là , ở trong nước mà cũng kết giao với bà Jones.
Tô Cảnh gật đầu, quan hệ đương nhiên kết giao, nhưng thực chất càng mở rộng về trong nước hơn, chỉ là tìm cách thuyết phục ông cụ.
Nói cũng , bà Jones đó cũng là một đặc biệt và thú vị.
Gia sản của bà vô cùng phong phú, kinh doanh chỉ để giải khuây, xưa nay luôn theo ý thích, hễ là bà chướng mắt thì bao giờ khách khí, còn bà thích thì dù giúp đỡ bao nhiêu cũng hề chớp mắt.
Bà Jones đặc biệt tán thưởng những phụ nữ độc lập và năng lực, cho nên mới ấn tượng đặc biệt với Tô Mạt.
Sau khi buổi đấu giá bắt đầu, Tô Mạt liền chăm chú quan sát, trong lòng cũng đại khái ước tính giá trị đống vật phẩm cất giữ trong gian.
Buổi đấu giá khá lớn, đến đông, vật phẩm đấu giá tranh danh họa và châu báu của châu Âu, cũng vài món đồ từ Hoa Quốc đưa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ket-hon-chop-nhoang-voi-si-quan-vat-hy-sinh-nguoc-dong-o-thap-nien-70/chuong-503.html.]
Trong đó, một bức họa của danh gia Hoa Quốc đấu giá với mức giá 30 vạn bảng Anh.
Có một chuỗi hạt phỉ thúy băng chủng từ mỏ Mộc Na gồm 41 hạt đấu giá với mức giá cao ngất ngưởng 55 vạn bảng Anh; còn một đôi vòng tay băng chủng cao cấp màu xanh dương đấu với giá 13 vạn bảng Anh.
Tô Mạt thầm đ.á.n.h giá trong lòng, tranh của danh gia cô tổng cộng 32 bức trong gian.
Loại chuỗi hạt phỉ thúy đó hình như 2 chuỗi, nhưng những chuỗi hạt chủng loại khác cũng ít.
Vòng tay thì càng nhiều hơn, loại theo cặp lẻ loi cộng chắc cũng hai ba mươi chiếc.
Theo mức giá , tùy tiện mang đấu giá cũng kiếm hàng nghìn vạn thành vấn đề.
Cứ giữ đó, đợi ngày nào đó cần dùng tiền lớn thì lấy một ít để đấu giá.
Tô Cảnh thấy Tô Mạt chăm chú, khẽ :
“Có ưng món nào ?
Nếu ưng thì đấu giá tặng em.”
Tô Mạt nghĩ ngợi :
“Không cần ạ, mấy thứ nhà em cũng , em chỉ xem thử chúng đáng giá bao nhiêu thôi.”
Chuyện đấu giá, chừng còn nhờ Tô Cảnh giúp đỡ, cần thiết giấu giếm.
Tô Cảnh:
...
, cùng chung một nguồn cội, những thứ nhà thì nhà chú ông thể .
“Em mang đồ đấu giá ?”
Tô Cảnh hạ thấp giọng hỏi.
“Em ý định như , kinh doanh thì vốn liếng, đến lúc đó sẽ bán một món nước ngọc lắm.”
Tô Mạt hề chấp nhất với đồ cổ, đồ cổ chỉ là thứ để chơi bời lúc thái bình, đến thời loạn lạc thì thứ đáng tiền nhất chính là chúng, ước chừng còn quý bằng một bao gạo.
“Anh ông nội , lúc chúng , chú ông bảo mang theo một ít đồ ngoài, cần về giúp xử lý đổi thành tiền ?”
Mắt Tô Mạt sáng lên:
“Vậy thì phiền họ thứ hai quá.”
Sắp cải cách mở cửa , mở nhà máy thì chỉ vài vạn tệ là xong chuyện .
Sau khi buổi đấu giá kết thúc, Tô Mạt trò chuyện với bà Jones một lúc nữa mới cùng Tô Cảnh rời .
Đến buổi tối, hai em liền cùng Tống Cẩm Chi tham gia yến tiệc.
Hai em nhà họ Tô tướng mạo và khí chất xuất chúng, lời cử chỉ bất phàm, đối với phương hướng phát triển hiện tại cũng kiến giải độc đáo của riêng , nhanh ch.óng hòa nhập với .
Hai em đều ăn ý Tô Mạt là từ trong nước , liền tưởng rằng Tô Mạt cũng giống như Tô Cảnh, là từ phía Mỹ sang đây.
Tống Cẩm Chi quan sát ở một bên, luôn cảm thấy gì đó , buổi tối khi trở về khách sạn tìm Tô Cảnh.
Tống Cẩm Chi là nắm quyền thế hệ mới của gia tộc, gia tộc trong khu vực xám, đối mặt với bao nhiêu nguy hiểm?
Không cho phép đa nghi, nếu ch-ết sống hàng trăm .
“A Cảnh, chắc em họ phận khác ?”
Tuy họ lăn lộn ở bên ngoài địa vị nhất định nhưng tình cảnh cũng như tưởng tượng, hễ chuyện gì thì hạn chế đầu tiên chính là nhóm như họ.
Nếu còn dẫn theo một nhân vật nguy hiểm lung tung, chẳng là tìm đường ch-ết ?