“Mặt hàng từ Hải Thị là hàng hiếm.
Đáng lẽ ba chiếc, nhưng nhân viên cửa hàng cung ứng của họ giữ một chiếc .”
“Nếu em thực sự thì nhanh tay lên, nếu vài ngày nữa thể sẽ hết đấy."
“Được ạ, em lấy một chiếc của nam."
Lục Trường Chinh Tô Mạt mua đồng hồ nam thì ngay là mua cho , nhưng cũng từ chối.
Chiếc đồng hồ của khi nhiệm vụ rơi hỏng, khi sửa xong cảm thấy chạy chuẩn lắm, cũng đang định một chiếc mới.
Vừa ở đây còn một chiếc của nữ, thì mua luôn cả hai chiếc để hai dùng thành một cặp.
“Chiếc của nữ cũng lấy luôn."
Lục Trường Chinh lên tiếng.
“Mua cho em ạ?"
Tô Mạt hỏi.
“Ừm!"
Lục Trường Chinh gật đầu.
“Em đồng hồ , cần mua ."
Tô Mạt đưa cổ tay cho xem chiếc đồng hồ của .
Chiếc đồng hồ là nguyên chủ mới mua năm ngoái, vẫn còn mới.
Nguyên chủ vốn dĩ một chiếc Rolex, nhưng đeo thì quá phô trương nên mới đổi sang một chiếc hiệu Thượng Hải.
Tuy nhiên, Tô Mạt tìm thấy chiếc Rolex đó trong hành lý của nguyên chủ, chắc là vẫn còn ở ngôi nhà tại Hải Thị, ai lấy mất .
Lúc mua chiếc đó tốn hơn 500 tệ cơ đấy.
“Không .
Bây giờ kết hôn đều chuộng ba món đồ lớn, khác gì thì em cũng cái đó."
Tô Mạt suy nghĩ khô khan của Lục Trường Chinh cho bật , lườm một cái:
“Em đăng ký kết hôn với , còn quan tâm đến những thứ ?
Vì em đồng hồ nên cần mua nữa , đừng tốn kém tiền bạc việc ."
Đại tỷ Lưu vẫn luôn lắng , lúc cũng xen :
“Em gái Tô đúng đấy, thì cần mua nữa.
Thời buổi sống cũng nên tính toán kỹ lưỡng một chút, tiền để dành mua những thứ khác cũng thôi."
Thấy cả hai đều , Lục Trường Chinh cũng khăng khăng nữa, chỉ chút hối hận vì đưa sính lễ cho vợ ít quá.
lúc , đồng nghiệp của đại tỷ Lưu cũng mang đồng hồ .
“Em gái Tô, chiếc là loại vỏ thép bộ 19 chân kính, giá 125 tệ và một tờ phiếu đồng hồ."
Đại tỷ Lưu .
Lục Trường Chinh định lấy tiền và phiếu thì Tô Mạt ngăn .
Tô Mạt lấy tiền và phiếu chuẩn sẵn từ trong túi xách của đưa qua.
“Đây là món quà em mua cho , để em trả tiền."
Đại tỷ Lưu tươi nhận lấy tiền và phiếu, khi kiểm đếm chính xác sai sót gì thì đưa chiếc đồng hồ cho Tô Mạt.
Tô Mạt đeo ngay cho Lục Trường Chinh, ngắm nghía :
“Đẹp quá, hợp với ."
Bàn tay đàn ông tuy thô ráp nhưng thon dài cân đối rõ khớp xương, đeo chiếc đồng hồ vỏ thép quả thực .
Được vợ khen ngợi, Lục Trường Chinh hiếm khi đỏ cả vành tai, khẽ ho một tiếng :
“Của em cũng ."
Đại tỷ Lưu đôi vợ chồng trẻ mới cưới đang tình tứ mắt, thầm cảm thán trong lòng, trẻ tuổi đúng là thật.
Bà và đàn ông nhà hồi mới cưới cũng như thế ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ket-hon-chop-nhoang-voi-si-quan-vat-hy-sinh-nguoc-dong-o-thap-nien-70/chuong-39.html.]
“Đồng chí quân nhân, còn mua hai món đồ lớn còn ?"
Đại tỷ Lưu chắc chắn sẽ bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để mang lợi nhuận cho cửa hàng cung ứng.
“Vâng.
Có xe đạp và máy khâu ạ?"
“Xe đạp thì hiệu Phi Cáp, máy khâu thì , lên cửa hàng cung ứng thành phố xem thử."
Đại tỷ Lưu .
“Xe đạp hiệu Vĩnh Cửu ạ?"
Lục Trường Chinh nhíu mày, kết hôn thì vẫn nên mua hiệu Vĩnh Cửu cho ý nghĩa hơn một chút.
“Ôi dào, đồng chí quân nhân ơi, hàng từ Hải Thị thì ở huyện chúng hiếm lắm.
nếu lên thành phố mua máy khâu thì cũng thể lên đó thử vận may xem , đấy."
Đại tỷ Lưu gợi ý.
“Được ạ."
Lục Trường Chinh gật đầu.
Nếu thì chợ đen hỏi thử, vẫn nên mua hiệu Vĩnh Cửu thì hơn.
Xe đạp và máy khâu đều là những thứ Tô Mạt cần, nên cô cũng là cần mua.
“Em gái Tô, em còn cần thêm món đồ gì nữa ?"
Tô Mạt nghĩ bụng, lát nữa còn cần khâu vỏ chăn nên mua 5 hào tiền chỉ bông, một cuộn khá lớn, chắc là đủ dùng cho nhiều khâu vá.
Mua chỉ bông cũng cần phiếu công nghiệp, 5 hào tiền chỉ bông tốn mất 0,1 tờ phiếu.
Từ cửa hàng cung ứng , Tô Mạt đến bưu điện mua vài tờ báo, hết thảy 3 hào tiền.
Thời bấy giờ, đa báo chí giá 4 xu một tờ, tờ “Nhân dân Nhật báo" thì đắt hơn một chút, giá 5 xu.
Lục Trường Chinh thấy Tô Mạt mua nhiều báo như liền hỏi:
“Mua về để dán tường em?"
Thường thì dán tường trạm thu mua phế liệu mua báo cũ chứ?
Chẳng lẽ vợ yêu sạch sẽ nên mua báo mới?
thực cần thiết , tường trong phòng đều quét vôi trắng , sạch sẽ lắm, cần dán báo.
“Không ạ.
Em định gửi bài cho tòa soạn báo, nên mua báo về để học hỏi và nghiên cứu phong cách văn ."
Tô Mạt nghĩ một lúc, vẫn với Lục Trường Chinh chuyện nguyên chủ thẻ “phóng viên tự do", thể nhận nhuận b-út.
Dù cô tự tin bản , nhưng ngộ nhỡ bài cô chọn thì ?
Thôi cứ đợi đến khi thực sự nhận tiền nhuận b-út mới với .
“Vợ giỏi quá mất."
Lục Trường Chinh lập tức khen ngợi ngay.
“Em còn mà, em giỏi ?"
Tô Mạt lườm một cái.
“Vợ báo còn vấp lên vấp xuống, vợ chỉ trôi chảy mà còn chuẩn cầm b-út bài nữa.
Thế mà giỏi thì cái gì mới gọi là giỏi chứ."
“Chỉ cái dẻo mồm."
“Vợ ơi, còn dạo nữa ?"
Lúc cũng 3 giờ chiều , nếu nữa thì về thôi.
Anh đưa vợ về nhà xem qua, để cô quen dần với môi trường .
“Hay là chúng chợ tự phát xem thử nhé?"
Tô Mạt với giọng ngập ngừng, vì Lục Trường Chinh vẫn đang mặc nguyên bộ quân phục.