Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Sĩ Quan, Vật Hy Sinh Ngược Dòng Ở Thập Niên 70 - Chương 358

Cập nhật lúc: 2026-05-01 21:02:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tô Mạt dắt hai đứa nhỏ tránh sang một bên, đợi nhà cô mới khỏi sân.”

 

Đã ngoài nên cô định góp vui nữa, đợi ăn cơm trưa xong mới qua xem tình hình thế nào.

 

cô đoán chừng những chắc hẳn là đến để cảm ơn Lục Bá Minh.

 

Sự việc cũng đúng như Tô Mạt suy đoán, ba vị cán bộ già là đến để cảm ơn Lục Bá Minh.

 

Trong đó một vị chính là mà Lục Bá Minh dùng hơn nửa củ nhân sâm rừng để cứu mạng.

 

Những vị cán bộ già đều sáu mươi mấy tuổi, tuổi cao nên nổi bao nhiêu việc nữa, điểm công chẳng bao nhiêu, lương thực chia căn bản đủ ăn.

 

Cũng may nhờ sự giúp đỡ của Lục Bá Minh, cộng thêm ở chuồng bò còn hai trẻ tuổi hơn hỗ trợ nên ngày tháng mới miễn cưỡng cầm cự qua ngày.

 

Họ Lục Bá Minh bệnh nặng từ lâu nhưng dám đến thăm vì sợ sẽ gây rắc rối cho ông, trong lòng lo lắng khôn nguôi.

 

Lần giải oan , khi trở về vẫn tình hình thế nào, nhưng chắc chắn một điều là trong thời gian ngắn sẽ thời gian đây thăm nữa.

 

Ba bàn bạc một hồi, vẫn quyết định khi sẽ thăm Lục Bá Minh một chuyến.

 

Họ sợ bây giờ thăm, đợi đến lúc họ với một phận khác thì ân nhân còn thế gian nữa .

 

Lục Thanh An đưa phòng Lục Bá Minh, ba thấy Lục Bá Minh tuy trông gầy nhưng sắc mặt vẫn nên đều thầm thở phào nhẹ nhõm.

 

“Lão Lục, chúng đến để từ biệt đây, chúng sắp về .”

 

Đại gia kiến trúc lão Chu lên tiếng đầu tiên:

 

“Ơn cứu mạng của sẽ ghi nhớ trong lòng, đợi định nhất định đến thủ đô nhé, chúng hội ngộ.”

 

Hà lão đây việc ở Bộ Ngoại giao cũng lên tiếng bày tỏ:

 

, lão Lục, chúng đều ở thủ đô cả, đợi chúng định sẽ phái đến đón , nhất định đến đấy nhé.”

 

Khương lão nguyên Bí thư thủ đô cũng :

 

“Lão Lục, hãy giữ gìn sức khỏe cho , chúng chờ ở thủ đô.”

 

“Được , đợi định xong sẽ qua phiền một chuyến.”

 

Lục Bá Minh :

 

“Mau , đừng để chờ lâu.

 

Chúc mừng , cuối cùng cũng thấy mây tan trăng sáng .”

 

Họ thể giải oan, Lục Bá Minh thực sự mừng cho họ.

 

Đồng thời cũng mừng cho đất nước, những tài thể chứng tỏ cấp nhận vấn đề , đất nước sẽ ngày càng hơn.

 

“Lão Lục, nếu thì chúng đợi đến ngày hôm nay .”

 

Lão Chu .

 

Lục Bá Minh xua tay:

 

chẳng qua cũng chỉ việc theo lương tâm mà thôi, đừng cứ để mãi trong lòng, chủ yếu cũng là nhờ các con ủng hộ nữa.”

 

Lúc Lục Bá Minh mang lương thực qua với họ là lương thực do gia đình cháu trai thứ ba và cháu dâu thứ ba đưa cho.

 

“Lão Lục, phiền chuyển lời cảm ơn của chúng đến họ.”

 

Lão Khương .

 

Ba cùng Lục Thanh An gửi lời cảm ơn, Lục Thanh An ngượng ngùng đáp lời.

 

Ông cũng thực sự hóa cha to gan lớn mật như , dám chuồng bò giúp đỡ những .

 

Lục Thanh An là khá quy củ, ông sẽ hành hạ những ở chuồng bò nhưng cũng sẽ giúp đỡ họ.

 

Ba vốn dĩ chỉ là đến thăm Lục Bá Minh một lát, thấy sức khỏe ông chuyển biến hơn nên cũng thở phào, nán lâu mà chuẩn rời ngay.

 

Phải về sớm để lấy những gì mất thì mới thể bàn đến chuyện báo ơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ket-hon-chop-nhoang-voi-si-quan-vat-hy-sinh-nguoc-dong-o-thap-nien-70/chuong-358.html.]

 

“Lão Lục, bảo trọng nhé, chúng đây.”

 

Lục Thanh An vội vàng theo tiễn ngoài, tiễn đến tận trụ sở đại đội, đưa mắt lên xe rời .

 

Đợi khi khuất, Lục Bảo Quốc mới lau mồ hôi hột trán:

 

“May mà chúng gì họ, nếu thì mệt đấy.”

 

Ủy ban Cách mạng thành phố phái hẳn hai chiếc xe con đến đón, lai lịch đúng là nhỏ chút nào.

 

Mấy vị cán bộ già đều là những xuống đây từ những năm 67, lúc đó tình hình còn nghiêm trọng, khắp nơi đều đang cách mạng, Lục Bảo Quốc lúc đó cũng định hùa theo đám đông, lôi đấu tố một trận.

 

Chính Lục Thanh An ngăn ông , đây đều là những cán bộ lớn, ngộ nhỡ họ thì chắc chắn sẽ trả thù chúng .

 

Lục Bảo Quốc lúc đó mới dẹp bỏ ý định.

 

Sau đó Bí thư Canh đến, phong trào đấu tố của công xã Hồng Kỳ đều dẹp xuống, chỉ bắt họ tham gia lao động là .

 

mà hai cha con Lục Thanh An cũng thật tinh ranh, lén lút hành động, bây giờ mấy vị quan lớn đều ghi nhớ công ơn gia đình họ, con cháu nếu thể ngoài thì sẽ ít quý nhân giúp đỡ.

 

Hơn nữa, ông còn hai đứa con nhà thằng ba Lục Thanh An còn nhận đại thủ trưởng quân đội ông nội nuôi nữa.

 

Nhà họ Lục đúng là gặp vận may gì , chắc hẳn mộ tổ tiên đang bốc khói xanh .

 

Lục Thanh An xòa ứng phó vài câu với Lục Bảo Quốc vội vàng về nhà, ông về hỏi cho rõ ràng mới .

 

“Cha, cha bắt đầu giúp đỡ họ từ khi nào thế?”

 

Lục Thanh An hạ thấp giọng hỏi.

 

“Cũng mới mấy năm gần đây thôi.”

 

Lục Bá Minh quá chi tiết.

 

Thực ngay từ năm thứ hai họ xuống đây ông bắt đầu thỉnh thoảng giúp đỡ họ .

 

Lúc đó sức khỏe ông còn , còn thể công, thỉnh thoảng dắt bò về thấy những lấy một hạt lương thực, chỉ thể ăn rau dại rễ cỏ để lót , thực sự đành lòng.

 

Ông sẽ lén đưa cho ít khoai lang và ngô hạt.

 

Lúc đầu đưa nhiều, khi quen với những đó, trò chuyện cởi mở mới dần dần đưa nhiều hơn một chút.

 

“Vậy lương thực cha lấy ở ?”

 

“Nhà thằng ba đưa cho, thỉnh thoảng lấy một ít ở nhà.”

 

Thảo nào lúc nhà thằng ba còn dư nhiều lương thực như thế mà đó hết sạch, ông còn tưởng là vợ mang về nhà đẻ ăn chứ.

 

“Cha ơi, cha những việc như thế cha với con một tiếng.

 

Nếu thật sự xảy chuyện gì thì con còn đường mà che đậy giúp cha.”

 

Lục Bá Minh xua tay:

 

“Cha chừng mực mà, con cứ yên tâm .”

 

Lục Thanh An cũng nghẹn lời vô cùng, cha chuyện gì cũng với ông, mà nhà thằng ba đều cả.

 

Lục Thanh An ngoài thì thấy Lý Nguyệt Nga và Lục Tiểu Lan đổi tương về, liền vẫy tay gọi bà:

 

“Bà nó, qua đây, chuyện hỏi bà.”

 

Lý Nguyệt Nga thấy ông vẻ bí mật liền đưa đồ cho Lục Tiểu Lan, bảo cô mang đồ bếp cùng Lục Thanh An phòng.

 

“Cha lấy lương thực trong nhà , chuyện ?”

 

Lục Thanh An hạ thấp giọng hỏi.

 

“Biết chứ.”

 

Bà là quản gia, trong nhà bao nhiêu lương thực chắc chắn bà nắm rõ.

 

 

Loading...