Tô Dịch Viễn thở phào nhẹ nhõm:
“Vậy thì quá."
Tô Đình Đức bộ dạng đó của , trong nháy mắt cũng gì cho , một nghẹn ở l.ồ.ng ng-ực lên xuống , tức giận “hừ" một tiếng, sập cửa thư phòng.
Tô Đình Đức , Tô Dịch Sâm tiến tới vỗ vai Tô Dịch Viễn, :
“Dù bận rộn đến , tính cảnh giác cần cũng thiếu."
“Tình hình nhà chúng bây giờ vẫn cho phép chú thả lỏng .
Điểm , chú thật sự nên học tập Tiểu Mạt."
Tính cảnh giác của con bé đó thật sự là cao bình thường, chỉ một chút manh mối nhỏ cũng thể phát hiện điều bất thường.
“Vâng, em ."
Tô Dịch Viễn chút nản lòng xuống.
Nhìn bộ dạng đó của em trai, tuy Tô Dịch Sâm trong lòng nỡ, nhưng vẫn thêm gì nữa.
Những năm , nó sống quá thuận lợi , chuyện nó nhất định ghi nhớ bài học.
Những năm qua, những mũi tên lén lút nhắm nhà họ Tô bao giờ thiếu.
Nếu nó còn đại ý nữa, lẽ thật sự sẽ mất mạng.
Tin tức Tô Dịch Viễn suýt chút nữa gặp chuyện, Tô Đình Đức thông báo cho bọn Tô Mạt.
Là Tô Dịch Viễn theo đoàn giao dịch đến tham gia hội chợ mùa thu, gặp Tô Mạt, khi chuyện với cô mới kể .
Tô Mạt xong cũng thấy hãi hùng, tuy những đó chắc lấy mạng ngay lập tức, nhưng một phen t.r.a t.ấ.n, ép cung tin tức là thể thiếu.
Thậm chí thể vì câu trả lời ý từ bác cả mà tay g-iết diệt khẩu.
Tô Mạt cũng dặn dò Tô Dịch Viễn một hồi, Tô Dịch Viễn cũng nhất nhất lời.
Tô Mạt thể cảm nhận , chuyện , Tô Dịch Viễn dường như chín chắn hơn nhiều.
Tại hội chợ giao dịch, Tô Mạt một nữa thấy Tô Cảnh, bên cạnh còn một đàn ông trung niên cùng.
“Keira, chúng gặp ."
Tô Cảnh vẫn hào hoa phong nhã, đó giới thiệu với Tô Mạt đàn ông trung niên bên cạnh:
“Vị là bác cả của , Lucas·Su."
Nói xong, còn nháy mắt với Tô Mạt.
Tô Mạt hiểu ý, đưa tay bắt tay với Tô Đình Bang:
“Chào bác!
Thưa ông Lucas, hoan nghênh ông về nước."
Ánh mắt Tô Đình Bang Tô Mạt đầy vẻ dò xét.
Tô Mạt thích lắm, cảm giác như đang hàng hóa .
Tô Cảnh vẫn nhờ Tô Mạt dẫn bọn họ tham quan các sản phẩm trưng bày, suốt cả chặng đường tham quan , vẻ chê bai mặt Tô Đình Bang gần như sắp tràn ngoài.
Dáng vẻ cao cao tại thượng, suốt chặng đường đều chỉ trích, lời vô cùng độc địa.
Những thương nhân nước ngoài khác tuy cũng chê bai, nhưng tiếng nước ngoài, nhân viên nghiệp vụ của các nhà máy đa hiểu.
Tô Đình Bang là tiếng phổ thông, đều thể hiểu, nếu nể ông là thương nhân nước ngoài, ước chừng xông lên đ.á.n.h ch-ết từ lâu .
Tô Cảnh vô cùng lúng túng, Tô Mạt cũng cạn lời, đúng là nhà nào cũng sẽ một vài con sâu rầu nồi canh.
“Keira, sorry!
Tính cách bác cả là , chỉ dám hống hách mặt nhà thôi."
Tô Cảnh xin Tô Mạt, Tô Đình Bang theo mục đích gì, ít nhiều cũng đoán .
Tô Mạt gật đầu tỏ ý hiểu, mặt nước ngoài thì cháu chắt, mặt thì ông nội .
Sau khi chê bai xong, Tô Đình Bang bắt đầu một hồi dìm giá, cứ như đồ đạc trong nước tốn tiền mua .
Nhìn sắc mặt Tô Mạt và các nhân viên nghiệp vụ khác càng lúc càng đen, Tô Cảnh liền mạnh tay kéo Tô Đình Bang .
Sau khi khỏi khu triển lãm, Tô Cảnh mới buông tay Tô Đình Bang , hỏi:
“Bác cả là để gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ket-hon-chop-nhoang-voi-si-quan-vat-hy-sinh-nguoc-dong-o-thap-nien-70/chuong-345.html.]
Ra khỏi khu triển lãm, Tô Đình Bang cũng khôi phục bình thường, :
“Cháu hiểu , giá cả trong nước thấp, những thứ đều thể ép giá thêm một chút nữa."
“Vậy ?"
Gương mặt Tô Cảnh vẫn thanh nhã, nhưng trong mắt lóe lên tia nguy hiểm.
Vẻ mặt Tô Đình Bang cũng như , ông chính là đến để xả giận và phá đám đấy, thì ?
Thằng nhóc vốn ông già coi trọng, nếu còn để nó tạo dựng quan hệ với trong nước, ngộ nhỡ một ngày thể về nước ăn, chẳng là thiên hạ của thằng nhóc ?
Ông là con cả, kế nghiệp là ông , gì chuyện vượt qua các bậc trưởng bối như bọn họ mà truyền cho thằng ranh con ?
Sau khi trở về phòng khách sạn, Tô Đình Bang tự rót cho một ly rượu, thong thả ghế sofa.
“A Cảnh, cần quá để tâm, hôm nay đàm phán thành, hai ngày nữa đàm phán tiếp cũng thôi.
Đất nước đang thiếu tiền, chỉ cần g-iết cha bọn họ, lời lẽ khó đến mấy bọn họ cũng thể chịu đựng ."
Tô Cảnh nhạt:
“Bác cả, bác ở bên đó lâu quá nên quên mất chúng cũng là Hoa ?"
Trong mắt Tô Đình Bang thoáng qua tia hận ý:
“Lúc nước ngoài, cháu còn nhỏ, cháu , chúng là đuổi như những con ch.ó mất nhà ."
Tô Cảnh gì.
“A Cảnh, lời bác tuy chút khó , nhưng bác cái lý của bác.
Bác ép giá, cũng là nhà họ Tô chúng trút giận."
“Cháu còn nhỏ, hiểu !
Năm xưa nhà họ Tô chúng bỏ bao nhiêu thứ, cháu xem nhận kết quả gì ?
Thời cổ đại phò tá hoàng đế lên ngôi còn công tòng long.
Vậy mà một khi đắc thế là vắt chanh bỏ vỏ... hừ!"
“Chỉ chú công của cháu là ngu thôi!"
Tô Cảnh mỉm , :
“Bác cả, đừng lấy sự hẹp hòi của bác mà áp đặt tầm vóc của chú công.
Chú vì nghĩa, chứ vì tòng long."
Hồi nhỏ thường Tô Trọng Thanh nhắc đến Tô Trọng Lê, đối với vị chú công vô cùng ngưỡng mộ.
Anh cho rằng chú là thông minh nhất trong mấy thế hệ nhà họ Tô, đáng tiếc là mất sớm quá.
“Cháu thì hiểu cái gì."
Tô Đình Bang lạnh lùng giễu cợt.
Tô Cảnh nhếch môi, thêm gì nữa.
Trong mắt bác cả, bao giờ gì khác ngoài lợi ích, trong mắt ông ngay cả tình cũng , huống hồ là đại ái?
Phải luôn gánh chịu khổ đau mới thể đổi lấy ánh sáng.
Không ?
Sau khi đóng cửa khu triển lãm, tất cả các nhân viên giao dịch đều báo cáo xong tình hình, Tô Dịch Viễn tìm đến Tô Mạt, thấp giọng hỏi:
“Hai cái thằng cha hâm hấp đó là bên ?"
Tô Mạt gật đầu, Tô Dịch Viễn vô cùng căm phẫn.
Ban đầu cô định giới thiệu hai họ với Tô Dịch Viễn, nhưng bộ dạng của Tô Đình Bang, cô liền dập tắt ý định đó.
Vì màn thao tác thần thánh của Tô Đình Bang, Tô Dịch Viễn thành kiến cực lớn với hai họ.
Cảm thấy cùng một tổ tiên với bọn họ đúng là đen đủi tám đời.
“Em xem, nhà họ Tô chúng thể hạng như .
Quên cả tổ tiên, điều.
Ăn mấy năm cơm nước ngoài là cội nguồn của ở luôn ?
Điển hình của loại sói mắt trắng."