“Lý Nguyệt Nga thấy chăn đệm giường sưởi đều trải , Tô Mạt buồn ngủ, đợi cô đáp lời tiếp.”
“Con ngủ , cũng chẳng việc gì, chỉ là qua thăm thôi."
Nói xong vội vã về.
Tô Mạt cũng tính cách của Lý Nguyệt Nga, bảo bà thong thả xong liền xuống chợp mắt một lát.
Lý Nguyệt Nga khi về nhà đem tình hình xác thực với Lục Thanh An một hồi.
Sau đó chút lo lắng :
“Mạt Mạt tháng là lên công xã , đang mang trong giọt m-áu thế , ngày mưa tuyết mà xe đạp là thật sự yên tâm."
“Hay là thế , ông mượn đại đội cái xe lừa, mùa đông sáng sớm ông đưa , buổi tối đón về."
Lý Nguyệt Nga .
Lục Thanh An:
...
Làm gì đạo lý con dâu m.a.n.g t.h.a.i mà bố chồng ngày ngày đưa đón ?
“Cái ... cái e là lắm ?
Hay là bảo lão Nhị cho nhờ một đoạn, dù lão Nhị ngày nào cũng mà."
Lý Nguyệt Nga suy nghĩ một chút, cảm thấy , “Đi xe đạp nguy hiểm, ngộ nhỡ ngã thì ?
Vẫn là xe lừa cho chắc chắn."
“ là bố chồng, ngày ngày đưa đón con dâu thì cái thể thống gì?
Tránh để mấy kẻ mồm mép lẻo lự xì xào bàn tán."
Nếu là con gái thì còn chẳng .
Nghỉ đông đều chẳng việc gì , mà hễ rảnh rỗi là nhăng cuội, đặt điều .
Lý Nguyệt Nga nghĩ cũng thấy đúng là cái lý đó, những kẻ tâm địa dơ bẩn thì ít .
“Vậy thế , ông tìm hôm nào đó dạy cách đ.á.n.h xe lừa , học đưa."
Lý Nguyệt Nga .
Xe lừa tuy bà từng đ.á.n.h bao giờ nhưng nhiều , ít nhiều cũng hiểu một chút, học một chút cũng là để cho chắc chắn hơn.
Lục Thanh An nghĩ thấy cũng .
Hai vợ chồng thảo luận xong, Lục Thanh An sang phòng Lục Bá Minh, đem tin kể cho ông .
Cuối cùng cũng một chuyện ông bố .
Ông giống họ, chuyện gì cũng thích giấu giếm.
Chuyện thì nên chia sẻ mới đúng!
Lục Chấn Chinh về đến đơn vị Sư đoàn trưởng gọi văn phòng.
Gặp Lục Chấn Chinh, Sư đoàn trưởng cũng vòng vo, thẳng vấn đề hỏi:
“Chấn Chinh, lệnh điều động của xem , thật sự quyết định ?"
“Vâng."
Lục Chấn Chinh thẳng , lớn tiếng đáp.
Sư đoàn trưởng chằm chằm Lục Chấn Chinh, hồi lâu mới :
“Lục Chấn Chinh, thích hợp với đơn vị hậu cần ."
Cái tuy là một Trung đoàn trưởng nhưng cái trung đoàn đó là một trung đoàn bảo đảm hậu cần.
Loại tinh thần xông pha, tiềm năng như Lục Chấn Chinh, ông thật sự để qua đó.
Anh nên ở tuyến đầu, tuy lẽ thể thăng tiến nhanh như ngay lập tức nhưng tiền đồ chắc chắn hơn qua trung đoàn đó nhiều.
Qua trung đoàn đó, lẽ sẽ dừng ở chức Trung đoàn trưởng thôi.
nếu ở vị trí hiện tại, với năng lực của Lục Chấn Chinh, ông tin chắc sớm muộn gì cũng leo lên vị trí hiện tại của ông, thậm chí thể xa hơn ông nữa.
Sư đoàn trưởng thở dài, :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ket-hon-chop-nhoang-voi-si-quan-vat-hy-sinh-nguoc-dong-o-thap-nien-70/chuong-179.html.]
“Ngồi xuống , chuyện với ."
Đợi Lục Chấn Chinh định chỗ, Sư đoàn trưởng từ trong ngăn kéo lấy một tập tài liệu đưa cho Lục Chấn Chinh.
“Đây là mệnh lệnh do các lãnh đạo cấp ban xuống, tuyển chọn nhân tài trong quân đội của chúng để thành lập một tiểu tổ nhiệm vụ đặc biệt linh hoạt tinh nhuệ, trang hiện đại, cơ động nhanh, huấn luyện bài bản, sức chiến đấu mạnh, chuyên thực hiện các nhiệm vụ đặc biệt."
“Những năm qua, nhiệm vụ nào cũng thành vô cùng xuất sắc, là một mũi nhọn binh vương hiếm trong quân đội của chúng .
Vốn dĩ định đề cử với cấp để dẫn đầu thành lập và huấn luyện tiểu tổ nhiệm vụ đặc biệt .
Đáng tiếc là thư đề cử của còn kịp gửi thì lệnh điều động của ban xuống ."
Lục Chấn Chinh siết c.h.ặ.t hai nắm đ.ấ.m, tận sâu trong xương tủy, chính là một dã tính, thích chấp nhận thử thách.
Nếu là , thành lập một tiểu tổ như , chắc chắn sẽ là đầu tiên đăng ký.
bây giờ... những áp lực mà vợ đang gánh vác, cũng hứa với cô , sẽ cùng cô đối mặt.
Đã hứa với cô thì thể nuốt lời.
Sư đoàn trưởng thấy Lục Chấn Chinh lên tiếng liền tiếp:
“Nhiệm vụ thành , công phát hiện mỏ vàng, nếu tiếp tục ở đơn vị tuyến đầu, thể dàn xếp cho thăng lên cấp Phó trung đoàn."
“Tuy cao bằng chức Trung đoàn trưởng chính thức hiện tại nhưng nên tiền đồ của đơn vị tuyến đầu thì đơn vị hậu cần thể nào so bì ."
Lục Chấn Chinh cảm kích sự coi trọng của Sư đoàn trưởng dành cho , cũng ơn Sư đoàn trưởng lo nghĩ cho tiền đồ của nhưng vẫn c.ắ.n răng :
“Sư đoàn trưởng, cháu quyết định ạ."
Sư đoàn trưởng chút giận dữ, “Lục Chấn Chinh, chẳng thích b-ắn s-úng nhất ?
Cậu vất vả luyện tập s-úng pháp như chẳng lẽ là để một ngày nào đó chỉ huy đào mỏ?"
Lục Chấn Chinh Sư đoàn trưởng đến mức vành mắt chút đỏ lên, nhắm mắt , c.ắ.n răng :
“Sư đoàn trưởng, vợ cháu t.h.a.i ạ."
Những lời Sư đoàn trưởng định khoảnh khắc liền nghẹn nơi cổ họng, hồi lâu mới chán nản buông tay xuống :
“ , ."
Đơn vị tuyến đầu thì huy hoàng, những lính m-áu nóng cũng đều tới đây.
ở đây quả thực là nguy hiểm, chẳng ai dám đảm bảo nào cũng thể bình an vô sự trở về.
Biết một ngày nào đó vì quốc vong .
Vì vợ m.a.n.g t.h.a.i nên thôi cứ để định một chút .
Quả nhiên là, “Anh hùng khó qua ải mỹ nhân" mà!
Lục Chấn Chinh nén vị đắng trong lòng, dậy, trịnh trọng chào Sư đoàn trưởng theo nghi thức quân đội.
Sau đó , sải bước .
Lúc Lục Chấn Chinh đóng cửa, Sư đoàn trưởng gọi .
“Nếu một ngày nào đó thì hãy gọi điện thoại cho ."
Nói xong, Sư đoàn trưởng liền xua tay cho .
Từ chỗ Sư đoàn trưởng , Lục Chấn Chinh Lữ đoàn trưởng và Trung đoàn trưởng gọi qua.
Lữ đoàn trưởng cũng giống như Sư đoàn trưởng, chút hiểu nổi quyết định của nhưng cũng tôn trọng lựa chọn của .
Ngược là Trung đoàn trưởng vốn thiết với nhất thì chút hiểu cho , vỗ vỗ vai :
“Là vì vợ ?"
“Cho nên đôi khi con thật sự là khó khăn.
Khi lý tưởng và gia đình xung đột thì thật sự là chọn cái nào cũng đều khó chịu cả."
Trung đoàn trưởng cũng đang chuyện gia đình phiền lòng.
Lục Chấn Chinh nhếch môi :
“Vợ em t.h.a.i , em cứ định vài năm , đừng để cô lo lắng.
Còn thế nào thì tính ."