Mạc Ngọc Dung bước , đưa tay :
“Đồng chí , chúng chỉ hai cái hũ gốm để nấu đồ thôi, cẩn thận một chút, đừng vỡ của chúng .”
Lục Chân Chinh gượng một tiếng, gian bếp lụp xụp bằng tranh thực sự đến cái nồi cũng , chỉ hai cái hũ gốm để nấu nướng tạm bợ.
Thấy Mạc Ngọc Dung đưa tay , Lục Chân Chinh đưa hũ gốm cho bà.
Mạc Ngọc Dung giả vờ như đón vững, hũ gốm rơi xuống, va đúng cạnh bếp, vỡ tan tành.
“Ôi chao, thế , vỡ mất !”
Mạc Ngọc Dung kêu lên kinh hãi.
Lục Chân Chinh:
“...”
Mẹ vợ kính yêu ơi, diễn xuất của thực sự là thể giả hơn nữa đấy ạ?
Những khác cũng ngờ Mạc Ngọc Dung gan đến , dám vỡ cả hũ gốm.
Sợ Lục Chân Chinh nổi cơn thịnh nộ ngay tại chỗ, Tô Đình Khiêm vội vàng bước lên, kéo Mạc Ngọc Dung lưng .
Cơn thịnh nộ như dự đoán hề xảy , Lục Chân Chinh chỉ bận tâm, xua tay :
“Xin bác gái, là do tay cháu trơn, cháu sẽ đền cái mới cho hai bác ạ.”
Trước sự đổi thái độ của Lục Chân Chinh, mấy họ nhất thời hiểu chuyện gì đang xảy , cứ nghĩ đang bày mưu tính kế gì đó nên càng thêm cảnh giác.
Lục Chân Chinh suy nghĩ một lát bước khỏi bếp, đúng là chuồng bò xem một cái thật.
trong đầu thì đang nghĩ xem nên thế nào để bày tỏ phận với bố vợ, để họ tin tưởng mà thật với .
Bố vợ thì kính trọng, nhưng công việc thì vẫn thành.
“Bác trai, bác gái, cháu thể chuyện riêng với hai bác một chút ạ?”
Lục Chân Chinh tươi hớn hở, thái độ thể hơn, đến cả cách xưng hô cũng đổi luôn.
Tô Đình Khiêm Lục Chân Chinh đang định giở trò gì, nhất thời quyết định , lén Trương Chấn một cái.
Tô Đình Khiêm sinh là thiếu gia nhà giàu, cha và trai che chắn phía , nửa đời đầu thể là thuận buồm xuôi gió, kinh nghiệm từng trải vẫn còn ít.
Việc gán tội hạ phóng coi như là hoạn nạn lớn nhất trong đời ông .
Trương Chấn khẽ gật đầu, :
“Vậy hai bếp chuyện .”
Nói xong, ông cùng những khác rời , lui về phía phòng ngủ.
Người thanh niên tuy hành sự chút phóng túng nhưng ánh mắt trông vẫn chính trực, chắc hạng đại gian đại ác gì .
Ba trong bếp, khi định thần, Lục Chân Chinh lập tức chào họ theo nghi thức quân đội.
“Bố, , con là Lục Chân Chinh đây ạ, Tô Mạt là vợ con.
Vừa con nhận hai , gì đắc tội xin hai lượng thứ cho con.”
Lục Chân Chinh hạ thấp giọng .
Tô Đình Khiêm:
“...”
Hóa tại đột nhiên thái độ thế, thì là định giả danh thằng con rể hờ của ông đây mà.
Thằng con rể hờ của ông chẳng vẫn đang ở bộ đội , lúc Mạt Mạt đến tối qua là nó về .
Muốn mạo danh thì cũng ngóng cho kỹ chứ.
Hừ!
“Đừng nhận bố bừa bãi, thằng con lớn thế .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ket-hon-chop-nhoang-voi-si-quan-vat-hy-sinh-nguoc-dong-o-thap-nien-70/chuong-136.html.]
Ai là Tô Mạt?
.”
Muốn lôi kéo quan hệ để moi tin từ chỗ bọn ông , đời nào nhé.
“Không ạ, bố ơi, Tô Mạt thực sự là vợ con mà, con là Lục Chân Chinh đây.”
Lục Chân Chinh gãi đầu, chuyện gay go , bố vợ chịu nhận, chắc là coi là kẻ , mà giấy tờ mang theo .
“Hai tin con , con thật mà.”
“Được, bọn tin , Tô Mạt là vợ , nhưng bọn thực sự Tô Mạt là ai cả.”
Mạc Ngọc Dung tiếp lời.
Lục Chân Chinh:
“...”
Hai vợ chồng họ tin lời Lục Chân Chinh , nhà họ cũng quân nhân, Lục Chân Chinh trông thực sự giống một sĩ quan, ngược cứ chút vẻ bất cần đời.
Bây giờ họ chút nghi ngờ, khi là một tên tay sai khác do phía Hải Thị phái tới.
Đầu tiên là đe dọa đó để lấy lòng, chiếm lòng tin của họ để moi tin từ miệng họ đây mà.
Dù mặc kệ từ tới, đều thừa nhận mối quan hệ với Mạt Mạt.
Lục Chân Chinh thực sự thấy chút đau đầu:
“Thế ạ, con về bảo Mạt Mạt một phong thư mang đến chứng minh cho hai xem.”
Tim đôi vợ chồng thắt một cái, xem Mạt Mạt chúng khống chế , đến cả việc bắt thư cũng .
Sự lo lắng và căm hận trong mắt hai sắp che giấu nổi nữa .
Lục Chân Chinh thấy gì đó lạ, nhưng cũng lúc mà còn ở thì chỉ hỏi thông tin cần thiết mà còn l..m t.ì.n.h hình tệ hơn.
“Bố, , con xin phép ạ, hai cứ yên tâm, con sẽ phái âm thầm bảo vệ hai .”
Lục Chân Chinh , sợ đêm nay gián điệp sẽ đến hại họ, nhanh ch.óng về phái đến canh chừng mới .
Hai nghẹn họng, đây là công khai định giám sát họ ?
Vốn dĩ họ còn định nhờ báo tin cho Canh Trường Thanh xem tình hình Tô Mạt thế nào.
Sau khi Lục Chân Chinh rời , nhanh ch.óng hội quân với đồng đội, đó phái hai đến canh gác gần chuồng bò Lý gia ao.
Dặn họ trông cho kỹ, nếu kẻ nào định đến chuồng bò gây hấn thì lập tức khống chế ngay.
Còn bản thì về nhà.
Bây giờ gián điệp cũng đ.á.n.h động , cần thiết rà soát bí mật nữa.
Thực hiện song song hai kế hoạch:
công khai ráo riết truy lùng, và âm thầm tiếp tục rà soát.
Lúc Lục Chân Chinh về đến nhà, Tô Mạt đang trồng rau trong phòng.
Nghe thấy tiếng Lục Chân Chinh gọi , cô còn tưởng giữa ban ngày ban mặt mà gặp ảo giác .
Đợi Lục Chân Chinh gọi thêm hai tiếng nữa, Tô Mạt chắc chắn nhầm mới vội vàng ngoài.
Thấy Lục Chân Chinh đang ngoài cổng viện, cô vô cùng kinh ngạc.
Tô Mạt mở cửa hỏi:
“Sao về thế?”
Lục Chân Chinh thấy vợ vẻ cũng vui mừng lắm thì chút hụt hẫng:
“Ở đây nhiệm vụ nên về thôi.”