“Hải Thị, nhà họ Dương.”
Dương Tố Vân về, thấy lầu hộp thư nhà thư, thấy là Tô Mạt gửi tới bèn mang lên.
Sau khi bóc xem, trong lòng Dương Tố Vân thực sự là ngũ vị tạp trần.
Không ngờ một kiêu ngạo như Tô Mạt mà lấy chồng ở nông thôn, e là đều mài mòn ở nông thôn .
Vì Tô Đình Khiêm quan hệ với cha cô là Dương Sĩ n, Dương Tố Vân và Tô Mạt lớn lên bên từ nhỏ, coi là đôi bạn .
Hồi nhỏ, quan hệ của hai thực sự , thể mặc chung một cái quần.
từ lúc nào, Dương Tố Vân phát hiện bắt đầu ghen tị với Tô Mạt.
Tô Mạt xinh , gia cảnh , ăn mặc tinh tế, từ nhỏ đến lớn đều là tiêu điểm chú ý của khác.
Cô ở bên cạnh Tô Mạt chỉ là một chiếc lá xanh nền, thậm chí còn trêu chọc cô, cô ở bên cạnh Tô Mạt giống như tiểu thư và hầu.
Rõ ràng nhà cô cũng kém, cha là giáo sư đại học, cũng công việc.
nhà Tô Mạt đối chiếu, nhà cô liền trở nên nghèo nàn đến nực .
Gia đình ba nhà Tô Mạt ở trong căn biệt thự ba tầng, gia đình bốn nhà cô chen chúc trong căn hộ ba phòng ngủ.
Riêng phòng của Tô Mạt lớn hơn một nửa căn nhà của cô .
Đồ đạc bày biện trong căn nhà đó, nếu là đến nhà họ Tô thì e là cô cũng chẳng cơ hội mở mang tầm mắt.
Ngay cả quần áo Tô Mạt tiện tay tặng cho cô, đó đều là những thứ ở cửa hàng Hữu Nghị mà cô tích cóp tiền tiêu vặt vài năm cũng mua nổi.
Mỗi tháng Tô Mạt đều tiền tiêu vặt tiêu hết, còn cô thì , mỗi tháng chỉ năm đồng, cô còn thấy cô tiêu xài hoang phí.
Rõ ràng đều là những xấp xỉ như , cách thể lớn đến thế?
Dần dần, lòng cô mất cân bằng.
Cô cũng luôn cố gắng điều chỉnh tâm thái của , để bản ảnh hưởng bởi các yếu tố bên ngoài, nhưng dường như chẳng tác dụng gì.
Cô phát hiện , cứ mỗi Tô Mạt gặp chuyện xui xẻo là ngày hôm đó tâm trạng cô đặc biệt sảng khoái.
Lúc đầu cô cũng thấy như thật hèn hạ, thậm chí một thời gian dám đối mặt với Tô Mạt.
đó nghĩ , cái gì Tô Mạt cũng , cô chẳng qua chỉ thầm vui sướng khi gặp họa một chút trong lòng, chẳng gì tổn hại đến Tô Mạt, tại chứ?
So với những kẻ tiểu nhân đ.â.m lưng, cô coi là cao thượng .
Nghĩ như , Dương Tố Vân liền mặc kệ luôn.
Thực chuyện nhà Tô Mạt xảy chuyện, trong lòng cô là vui mừng.
Nàng công chúa cao cao tại thượng cuối cùng cũng rơi xuống phàm trần, giống như những bọn cô .
Không, nên là còn chẳng bằng những bọn cô.
Dù bọn cô cũng đang những công việc t.ử tế ở thành phố, còn công chúa thì đang cuốc đất ở nông thôn cơ mà.
Giờ đây còn gả cho một tên chân lấm tay bùn ở nông thôn, đời e là khó mà thành phố nữa.
Trong lòng Dương Tố Vân nảy sinh một cảm giác cao cao tại thượng kỳ lạ, từ nay về , đến lượt Tô Mạt ngước cô .
Dương Sĩ n bước cửa thấy con gái đang ghế ở phòng khách, tay cầm một lá thư, biểu cảm mặt chút vặn vẹo.
“Tố Vân, con bộ dạng , thư của ai gửi ?"
Dương Sĩ n mở miệng hỏi.
Dương Tố Vân hồn, vội vàng điều chỉnh biểu cảm:
“Cha, cha về ạ?
Thư của Tô Mạt gửi tới, cô kết hôn ở nông thôn ."
“Cái gì?
Kết hôn ?
Gả cho ai?"
Dương Sĩ n giật kinh hãi.
“Cô .
Chỉ bảo là sống cũng , dặn chúng đừng lo lắng cho cô ."
Dương Tố Vân đưa bức thư cho Dương Sĩ n.
Dương Sĩ n nhận lấy, lướt mắt một cái là xem xong mấy dòng chữ ít ỏi đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ket-hon-chop-nhoang-voi-si-quan-vat-hy-sinh-nguoc-dong-o-thap-nien-70/chuong-125.html.]
Sau đó sầm mặt phòng.
Dương Tố Vân chút khó hiểu, đó nghĩ , cha cô quan hệ với chú Tô, thấy con gái của bạn gả cho một tên chân lấm tay bùn ở nông thôn thì đương nhiên sẽ vui.
Dương Tố Vân dậy, lẳng lặng bếp nấu cơm.
Ngày hôm , đúng lúc là ngày nhà trường phát lương, Dương Sĩ n lĩnh lương xong bỏ thêm mấy đồng, gom đủ 100 đồng gửi cho Tô Mạt.
Buổi tối, Dương mẫu Chu Thu Anh thấy chồng mãi nộp lương bèn mở miệng hỏi:
“Lão Dương, hôm nay các ông phát lương ?"
“Phải."
Dương Sĩ n đáp.
“Vậy tiền ?"
“ gửi cho Tiểu Mạt ."
Chu Thu Anh bật dậy, thể tin nổi hỏi:
“Ông gửi hết ?"
Dương Sĩ n gật đầu, :
“ gửi một trăm đồng."
Chu Thu Anh tát ch-ết Dương Sĩ n một cái, nhưng vẫn hạ thấp giọng :
“Đầu óc ông hỏng ?
Ông đem hết tiền gửi cho nó, tháng cả nhà sống bằng gì?
Còn bà già ở quê của ông gửi tiền nữa ?
ông và Tô Đình Khiêm quan hệ , nhưng cũng cần gửi hết tiền như , gửi hai mươi đồng là kịch trần ."
“Tiểu Mạt kết hôn ở nông thôn ."
Giọng Dương Sĩ n buồn bã.
“Cái gì?
Nghe ai ?"
Chu Thu Anh đêm qua ca đêm nên chuyện .
“Tiểu Mạt thư cho Tố Vân."
Chu Thu Anh im lặng, nhưng một lát vẫn :
“Cho dù là tiền mừng thì đưa năm mươi đồng cũng là nhiều , cần thiết đưa một trăm đồng ."
Dương Sĩ n gì nữa, lâu , khi Chu Thu Anh xuống sắp ngủ thì Dương Sĩ n mới mở miệng.
“Đình Khiêm là do tố cáo đấy."
Thời gian qua ông sắp chuyện dày vò đến phát điên .
“Ồ."
Chu Thu Anh đang mơ màng nên phản ứng kịp, đợi khi phản ứng thì đột ngột dậy, thể tin nổi hỏi:
“Ông cái gì?"
“ Đình Khiêm là do tố cáo."
“ thấy đầu óc ông đúng là hỏng thật , thể loại chuyện ."
Chu Thu Anh khó mà tin đầu ấp tay gối với thể chuyện tố cáo bạn .
“ ngờ chuyện thành thế , hại ông , chỉ cho ông một bài học thôi."
Dương Sĩ n bực bội vò đầu bứt tai, “Thu Anh, bà tin , thực sự hại ông ."
“Ông hại ông thì ông tố cáo ông gì."
Chu Thu Anh suýt chút nữa thì tức ch-ết.
“ chỉ dọa ông một chút thôi, ông cứ những lời mập mờ, mấy mà ông sửa, nghĩ bụng tố cáo một chút để của Ủy ban Cách mạng đến dọa cho một trận, ông sẽ dám nữa, ngờ hậu quả nghiêm trọng đến ."
Dương Sĩ n thực sự hối hận đến xanh ruột .
Chu Thu Anh cũng chẳng còn tâm trí mà ngủ nữa, dậy trong phòng, cảm thấy gì đó đúng.