“Mẹ, cần ạ, lát nữa con lên đại đội mua là , mang về nhà mà ăn."
Tô Mạt đang giường đan áo len, vội vàng ló đầu từ chối.
“Lần g-iết ít lợn, chia xong chẳng còn mấy , con cũng chỉ mua ít xương xẩu thôi.
Cầm lấy, nhà cả đừng khách sáo thế."
Lý Nguyệt Nga trực tiếp đặt miếng thịt lên thớt gỗ luôn.
Đến lúc Tô Mạt xuống giường thì xa .
Tô Mạt miếng thịt thớt, trong lòng cảm thấy ấm áp.
Đây chính là dùng chân tâm đổi lấy chân tâm ?
Cô đối xử với già, già cũng bắt đầu nghĩ đến cô .
Tô Mạt quyết định, lúc tương thịt nấm sẽ nhiều một chút, biếu già một phần, nếu đủ thịt thì dùng thịt trong gian, đến lúc đó mua bù .
Gần trưa, Tô Mạt mới xách giỏ lên ban quản lý đại đội, quả nhiên chẳng còn thứ gì hồn, là mấy thứ xương xẩu.
Tô Mạt lấy hai khúc xương ống lớn mang về hầm canh.
Lại mua thêm mấy dẻ sườn, sườn thời giống như hậu thế nhiều thịt bám , thịt hầu như lọc sạch sành sanh.
Sau đó cô lấy nửa cái đầu lợn, nặng một hai cân.
Sườn và xương tổng cộng hết 5 hào, nửa cái đầu lợn 8 hào, tổng cộng là 1 đồng 3 hào.
Đầu lợn rẻ, thịt cũng ít, nhiều mua, nhưng thứ thông thường đều ngầm định để dành cho những giúp g-iết lợn.
Tô Mạt điều đó nên trực tiếp mở miệng hỏi mua.
Người phụ trách bán thịt là một nhanh nhạy, thấy Tô Mạt mua, chỉ lưỡng lự một chút bán luôn cho cô.
Thế là, Tô Mạt dựa đa trọng phận:
cháu gái bí thư, con dâu trưởng chi bộ, vợ sĩ quan quân đội mà mua nửa cái đầu lợn mang về.
Sau khi chia thịt, cả ngôi làng đều tỏa mùi thịt thơm phức, Tô Mạt khi về cũng nhóm lửa cái bếp lò nhỏ, lấy hai cân mỡ lá mua từ , thái miếng nhỏ cho nồi đất, đặt lên bếp lò thắng mỡ.
Sau đó cô tiếp tục miệt mài với chiếc áo len của , mãi đến xế chiều mới đan xong.
Mỡ cũng thắng xong từ lâu, Tô Mạt bưng xuống đặt sang một bên, mỡ nguội và đông .
Tô Mạt lấy một chiếc cốc tráng men mới mua, rửa sạch lau khô, múc đầy một cốc mỡ lợn , đậy nắp , dùng rơm buộc c.h.ặ.t thu gian.
Định bụng đến lúc đó sẽ mang sang khu chuồng bò, thỉnh thoảng ăn chút mỡ lợn cũng coi như là ăn thịt .
Phần lớn mỡ lợn còn trong nồi đất, Tô Mạt cũng thu gian, thỉnh thoảng thể lấy xào rau.
Tóp mỡ cũng thu gian, để gói bánh bao.
Làm xong những việc , Tô Mạt bắt đầu xử lý những thứ mua về ngày hôm nay.
Sau khi rửa sạch đầu lợn, Tô Mạt đặt một chiếc nồi đất lớn lên bếp lò, cho nước lạnh , bỏ đầu lợn cùng các loại gia vị kho, chuẩn món thịt đầu lợn kho.
Cô lấy từ trong gian mấy củ khoai tây lớn, đợi khi thịt đầu lợn kho gần thì cho kho chung.
Sau đó, cô bắt đầu chuẩn tương thịt nấm.
Đã thì Tô Mạt dứt khoát nhiều một chút, hai cân rưỡi thịt trong gian cô lấy hẳn hai cân.
Làm xong gửi cho Lục Trường Chinh một ít, nhà họ Lục, khu chuồng bò và chỗ Canh Trường Thanh mỗi nơi cũng biếu một ít.
Lần cô thấy Canh Trường Thanh ăn cơm cũng chẳng món gì ngon, ít tương thịt nấm cho chú ăn đưa cơm cũng .
Cán bộ thì nên chăm sóc chu đáo!
Ngay lúc Tô Mạt đang tương thịt nấm thì nhân viên bưu điện đạp xe đến ban quản lý đại đội.
Hôm nay khi chia thịt xong, các cán bộ đại đội đều ở để thảo luận xem nên cử bao nhiêu đào kênh dẫn nước.
Lúc , thảo luận xong, chuẩn về nhà.
Lục Thanh An , thấy nhân viên bưu điện liền hỏi:
“Hôm nay thư của đại đội chúng ?"
Gần đây thư từ vẻ khá nhiều.
Nhân viên bưu điện gật đầu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ket-hon-chop-nhoang-voi-si-quan-vat-hy-sinh-nguoc-dong-o-thap-nien-70/chuong-104.html.]
“Có điện báo của Tô Mạt, mang đến cho cô , phiền ông thông báo cho cô qua đây nhận."
“Có điện báo ?
Gửi từ tới ?"
Lục Thanh An hỏi một câu.
“Quân khu Thẩm Dương."
Nhân viên bưu điện , vẻ mặt chút đồng cảm, thông thường điện báo từ quân khu gửi tới đều chẳng chuyện gì .
“Ở cơ?"
Giọng Lục Thanh An cao lên hẳn.
“Quân khu Thẩm Dương."
Nhân viên bưu điện lặp một nữa.
Lục Thanh An bỗng cảm thấy cơ thể từng đợt lạnh lẽo, như mất sạch sức lực.
Quân khu Thẩm Dương chẳng là chỗ của thằng ba , nghĩ đến việc thằng ba triệu tập khẩn cấp , nghĩ đến trong đại đội lính hy sinh, quân đội cũng gửi điện báo về như ...
Lục Thanh An bỗng loạng choạng mấy bước, nhân viên bưu điện giật , vội vàng đỡ lấy ông.
“Bí thư Lục, ông ?"
“Đưa điện báo cho , Tô Mạt là con dâu thứ ba nhà , để xem."
Giọng Lục Thanh An bắt đầu run rẩy.
Nhân viên bưu điện Bí thư Lục một đứa con trai đang lính, ngờ Tô Mạt chính là vợ của đứa con trai lính đó.
Ánh mắt nhân viên bưu điện Lục Thanh An đầy vẻ cảm thông, khi đưa điện báo cho ông còn an ủi một câu:
“Có lẽ cũng chuyện gì ."
Lục Thanh An hít sâu mấy , lúc mới run rẩy đưa tay xé bức điện báo .
Mở xem, chỉ thấy đó mấy chữ.
“Đã về đội an , nhớ em, mong em, đợi thư."
Lục Thanh An:
...
Cái thằng con trời đ.á.n.h cũng thật là, nhớ vợ vợ thư thì cứ thư là , đ.á.n.h điện báo cái gì, suýt chút nữa dọa ch-ết cha nó .
Lục Thanh An về đến nhà, đưa điện báo cho Lý Nguyệt Nga, bảo bà mang sang cho Tô Mạt.
“Đây là điện báo thằng ba gửi cho vợ nó, bà mang sang cho con bé.
Nói với nó một tiếng là cứ tưởng chuyện lớn gì nên xé xem ."
Lý Nguyệt Nga đón lấy, chút căng thẳng:
“Có chuyện gì , đ.á.n.h điện báo?"
Lục Thanh An xua tay:
“Không , đ.á.n.h điện báo bảo vợ nó thư cho nó đấy."
Lý Nguyệt Nga:
...
Tiền nhiều quá hóa rồ ?
Có chuyện gì thì thư , đ.á.n.h điện báo gì.
Cái điện báo , một chữ thôi cũng đủ tiền gửi một bức thư .
Thời buổi , đ.á.n.h một chữ điện báo tốn 3 xu rưỡi, nhưng tốc độ nhanh, ở thành phố lớn nhanh nhất 2 tiếng là tới, vùng sâu vùng xa chậm nhất cũng quá ba ngày.
Lý Nguyệt Nga cầm điện báo sang chỗ Tô Mạt.
Vừa đến gần ngửi thấy mùi hương thèm nhỏ dãi, thế là bà bước sân hỏi:
“Vợ thằng ba, con gì mà thơm thế."