Kết hôn chớp nhoáng với sĩ quan mạnh nhất! Sau khi theo quân được cưng chiều tận trời - Chương 168

Cập nhật lúc: 2026-04-26 17:40:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vợ ơi, thể tự ?”

 

Cố Lê Sở Vân Triệt lo lắng cho sự an của cô.

 

“Chồng ơi, cách xa lắm, chúng thể dùng gian dịch chuyển tức thời!”

 

“Có công cụ như tại dùng chứ, đúng !”

 

“Còn thể dọa bọn họ một trận nữa, những chắc chắn ít chuyện thất đức!

 

Sẵn tiện cho bọn họ một bài học!”

 

Cố Lê nheo mắt một cách hung hãn.

 

trong mắt Sở Vân Triệt, Cố Lê như vô cùng đáng yêu.

 

“Được!

 

Em thì !”

 

Hai bây giờ trời vẫn còn sớm, chuyện quyết định xong, ăn xong bữa cơm cũng vội vàng nữa!

 

“Chồng ơi, chúng ngoài dạo chút !”

 

“Được chứ!

 

Em ?

 

Trong sân núi?”

 

Sở Vân Triệt hỏi.

 

“Ừm, thể núi ?”

 

Cố Lê kinh hỉ hỏi.

 

“Có cùng, cũng , chỉ là lúc ở đây sẽ lo lắng, em hiểu ?”

 

“Có ở đây, tuyệt đối sẽ để em thương!”

 

Sở Vân Triệt kéo lòng, trịnh trọng .

 

“Biết mà!

 

Vậy chúng mau thôi!”

 

Cố Lê trực tiếp đưa khỏi gian.

 

“Chồng ơi, thử đôi giày , giày leo núi, thoải mái đấy!”

 

Cố Lê sẵn tiện lấy một đôi giày Arcteryx, nhưng cải biến theo phong cách thập niên 70 đưa cho Sở Vân Triệt.

 

Tất nhiên bản cô cũng một đôi!

 

“Cảm ơn vợ!”

 

Sở Vân Triệt đón lấy thử một chút, đúng là thoải mái!

 

“Đi thôi~”

 

Cố Lê đưa tay .

 

thì tầm cũng còn bóng nào nữa !

 

Bọn họ dù nắm tay ngoài cũng .

 

Đã núi thì tất nhiên hái thảo d.ư.ợ.c !

 

Nghĩ đến việc hái thảo d.ư.ợ.c, Cố Lê còn thắc mắc chia sẻ với Sở Vân Triệt.

 

“Mấy hôm nay các chị dâu mang thảo d.ư.ợ.c đến cho em nhỉ!”

 

“Bọn họ đang phơi ở nhà đấy!”

 

Chuyện Sở Vân Triệt thực sự .

 

Bởi vì đoàn trưởng đoàn hai Lưu Phong nhắc qua vài câu.

 

Nói bây giờ bước sân là cũng thấy thảo d.ư.ợ.c, chỉ để một lối nhỏ để .

 

Cố Lê Sở Vân Triệt xong, còn gì mà hiểu nữa chứ!

 

Mấy chị dâu chắc hẳn là đem tất cả thảo d.ư.ợ.c hái đặt ở nhà Triệu Ni để phơi !

 

Càng nghĩ càng thấy chắc chắn đoán đúng !

 

“Vợ ơi, với em một chuyện, Thẩm lão lẽ vài ngày nữa sẽ qua đây!”

 

“Chủ yếu là vì em đấy!”

 

“Nghe , ông dạo vì chuyện của em mà bận rộn lắm!”

 

Sở Vân Triệt xong, trí tò mò của Cố Lê liền trỗi dậy!

 

“Em?

 

Em chuyện gì chứ?”

 

“Một loạt chiến tích của em, Thẩm lão đều em xin tiền thưởng hoặc một danh hiệu vinh dự, còn định đăng tin về em lên báo nữa, nhưng chuyện trả lời bên là để hỏi ý kiến của em mới quyết định!”

 

“Không cần , cái cần !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ket-hon-chop-nhoang-voi-si-quan-manh-nhat-sau-khi-theo-quan-duoc-cung-chieu-tan-troi/chuong-168.html.]

 

Cố Lê chút do dự từ chối.

 

“Chồng ơi, sợ nổi tiếng heo sợ béo, em chỉ cùng sống những ngày tháng của , sẵn tiện thể tỏa sáng là nhất, còn phỏng vấn đăng báo thì cần thiết !

 

Tiền thưởng và danh hiệu vinh dự thì thể!”

 

Sở Vân Triệt sớm nghĩ tới điều !

 

“Vợ ơi, cũng với như , để mai với một nữa!”

 

“Vâng !”

 

“Ông cụ Thẩm cũng khá thú vị đấy, em bắt đầu gặp ông !”

 

“Không hai ông nội cùng tới nữa!”

 

Cố Lê tùy miệng .

 

Tại Kinh Thành.

 

Thẩm lão gia t.ử ăn xong bữa tối liền trực tiếp lái xe đến đại viện 8 Kinh Thành.

 

Vọng gác thấy là Thẩm lão gia t.ử, vội vàng mở cửa chào đón!

 

“Đến thẳng chỗ lão Cố !

 

Cậu lát nữa gọi lão Sở giúp một tiếng!”

 

Thẩm lão gia t.ử với cảnh vụ viên.

 

“Vâng, thưa Thẩm lão!”

 

Lúc Cố lão gia t.ử cũng ăn xong cơm, đang ung dung thưởng thức mà Cố Lê gửi tới.

 

Đột nhiên thấy một giọng vang dội, đầy khí lực.

 

“Lão Cố ơi, tới đây!”

 

Quen thuộc, quá quen thuộc !

 

Cố lão gia t.ử lập tức đó là ai!

 

“Mau, mau, giấu cho , giấu !”

 

Cố lão gia t.ử trực tiếp nhét cho cảnh vụ viên, lúc mới cửa đón tiếp.

 

“Ha ha ha, lão Thẩm ông ở đại viện 2 của ông , cơn gió nào thổi ông đến đây thế hả!”

 

“Sao hả, hoan nghênh !

 

mang tin tới đây !”

 

Thẩm lão gia t.ử trực tiếp xuống ghế sofa.

 

“Ồ, đang uống , tới thật đúng lúc quá !”

 

Nói xong liền cầm lấy cái ly bên cạnh rót cho một ly !

 

Cố lão gia t.ử bĩu môi, đúng là thật sự coi ngoài mà!

 

“Trà ngon quá, còn nữa ?”

 

“Hết !”

 

Cố lão gia t.ử trả lời vô cùng dứt khoát!

 

Thẩm lão gia t.ử còn lạ gì tâm tư của ông nữa, khẽ ho một tiếng .

 

“Cái là cháu gái ông cho chứ gì!”

 

Cố lão gia t.ử thấy Cố Lê, vẻ mặt kiêu ngạo lập tức hiện rõ mặt.

 

“Chứ còn gì nữa, cháu gái hiếu thảo quá mà, ngưỡng mộ , ha ha ha~”

 

“Ông cứ việc mà ngưỡng mộ !”

 

“Không ngưỡng mộ , vài ngày nữa là tìm con bé !”

 

Thẩm lão gia t.ử uống thêm một ly , thong thả nhâm nhi .

 

Cái dáng vẻ đó kìa, thật đúng là cho tức ch-ết mà!

 

“Ông già Thẩm , ông cái gì!”

 

cho ông nhé, ông đừng mà đ.á.n.h ý đồ lên cháu gái , mấy thằng ranh con nhà ông , chẳng mắt đứa nào hết!”

 

Cố lão gia t.ử sốt ruột .

 

“Cái gì, đ.á.n.h ý đồ lên cháu dâu nhà hả?”

 

“Lão Thẩm cho ông nhé, ông cứ dẹp cái ý định đó , cháu trai ưu tú như mới miễn cưỡng Lê Lê để mắt tới, mấy đứa nhà ông á, cơ hội !”

 

Sở lão gia t.ử vội vàng chạy tới, kịp bước cửa tuôn một tràng.

 

Thẩm lão gia t.ử hề lay chuyển, vẫn thản nhiên tự rót cho .

 

“Đừng uống nữa, mau xem tới đây gì!”

 

Cố lão gia t.ử nổi nữa !

 

 

Loading...