Kết Hôn Chớp Nhoáng Theo Chồng Ra Quân Đội, Đại Tiểu Thư Du Học Được Các Lão Đại Cưng Chiều - Chương 11: Nam Bạch Liên

Cập nhật lúc: 2026-03-28 00:09:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trịnh Bảo Hoa dám tin, là ai hỏa tốc giục giã, hóa chỉ giục ông và nhà máy thôi , việc đến chỗ đối tượng , thì vội nữa?

Lục Kiến Vi cúi xem , Cố Hoài Chinh vốn định canh ở bên cạnh, Trịnh Bảo Hoa nháy mắt với : "Ra ngoài chút chuyện khác."

Vừa ngoài, Trịnh Bảo Hoa liền thúc cùi chỏ Cố Hoài Chinh.

Không hổ là cộng sự cũ, Cố Hoài Chinh nhẹ nhàng tránh : "Điên ?"

" thấy nó mới điên ! Cậu vội, giục đội cái nắng to đơn xin cái gì hả? Chơi ?" Trịnh Bảo Hoa tức giận .

Cố Hoài Chinh đưa cho ông một điếu t.h.u.ố.c: "Anh em với , lời giận dỗi gì? Đã xong , nhận cái tình của là xong chuyện!"

Trịnh Bảo Hoa hổ là từng chính trị viên, đầu óc ông lóe lên một cái: "Cậu... là vì chuyện thẩm tra chính trị?"

Cười một cái: " còn tưởng trời sợ đất sợ chứ, thằng nhóc hóa cũng lúc sợ ? Ái chà, xa trông rộng đấy, cũng may bây giờ cộng sự với nữa!"

Cố Hoài Chinh cúi đầu, hai ngón tay kẹp điếu t.h.u.ố.c gõ nhẹ lên lan can gỗ: "Hai bây giờ chẳng cũng đang cộng tác ? Dự án động cơ máy bay chiến đấu vẫn nắm chắc đấy, nếu và các thủ trưởng đều dễ ăn , cũng tới đây trách nhiệm cũng nặng nề, còn bên đảo Minh Sa cũng trông chừng, đừng lỡ việc của đấy!"

Trịnh Bảo Hoa tắc nghẹn, chuyển ngành mà vẫn thoát khỏi cái tên Diêm Vương đen tối ?

Cố Hoài Chinh một bên ngoài một lát, qua cửa sổ, thấy Lục Kiến Vi lưng về phía bên tay trái lật trang, tay cầm b.út sột soạt giấy cực nhanh, hai b.í.m tóc gấp dùng dây thun buộc ở hai bên, rũ xuống, an phận giống như một con thỏ nhỏ.

Lục Kiến Vi như cảm giác, đầu về phía , Cố Hoài Chinh bắt quả tang, trong lòng hoảng hốt, nhưng ánh mắt vẫn trầm ngưng.

"Em dịch một phần , xem ?"

Cố Hoài Chinh , nhận lấy mấy trang bản dịch xong, chữ cô , nét chữ nết , cảnh ý vui.

[Giá trị khen ngợi đến từ Cố Hoài Chinh, +1, chuyển hóa thành giá trị sinh mệnh ?]

Chuyển!

Thanh lưới thêm một chút màu xanh khó thấy, giá trị sinh mệnh tăng thêm một phần nghìn, mắt là bốn phần nghìn.

Trong lòng Lục Kiến Vi tuy rằng vui mừng, nhưng nhiều hơn vẫn là một loại cảm giác áp bách, Cố Hoài Chinh lưng cô, khiến cô cảm giác như đang cõng một ngọn núi lớn.

Sự hiện diện của quá mạnh mẽ.

Lục Kiến Vi chậm rãi hít một , cô xong việc khi tan , nhanh tập trung đó, tốc độ chữ nhanh khôi phục.

Còn nửa tiếng nữa là tan , Lục Kiến Vi ngẩng đầu lên khỏi bản thảo, cô theo thói quen duỗi cánh tay, kết quả tay cẩn thận đập mặt Cố Hoài Chinh.

Anh giữ c.h.ặ.t cổ tay cô, đôi mắt sâu thẳm, cô chằm chằm.

"Xin , em ngờ ở đây."

Mặt Lục Kiến Vi đỏ bừng, quẫn bách thôi, cũng may mắn, động tác duỗi tay của cô chậm, nếu , động tác tát tai sẽ càng thêm sinh động.

Ngón tay cô còn dán mặt Cố Hoài Chinh, đầu ngón tay nhẹ nhàng ma sát qua hổ khẩu của cô, Lục Kiến Vi bao giờ tiếp xúc cơ thể với đàn ông nào ngoài bố và trai, tim đập nhanh, chút hoảng sợ.

Đắc tội cọng rơm cứu mạng, cô còn đường sống ?

Cố Hoài Chinh thấy ánh mắt cô trong veo, trong lòng càng là một mảnh lửa nóng, thấy cuối hành lang truyền đến tiếng bước chân, mới buông .

"Đều dịch xong !" Lục Kiến Vi đẩy bản dịch qua, da cổ tay còn lưu độ ấm của , để cho hết, "Lúc em ở nước ngoài cũng xem ít sách về phương diện cơ khí, nếu chỗ nào em giúp , thể tìm em."

"Ừ, tìm em thì tìm ai!" Giọng trầm thấp thuần hậu, pha lẫn chút ý , "Anh tìm giám đốc Trịnh của các em , đến giờ tan tới tìm em."

"Vâng!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ket-hon-chop-nhoang-theo-chong-ra-quan-doi-dai-tieu-thu-du-hoc-duoc-cac-lao-dai-cung-chieu/chuong-11-nam-bach-lien.html.]

Lục Kiến Vi trở văn phòng, ghế, tay chủ kiến riêng, sắp là của cô nữa .

Anh chắc giận nhỉ, trong đầu Lục Kiến Vi tua khuôn mặt , ánh mắt , thâm thúy như bầu trời đêm, chút ý giống như những vì tô điểm bầu trời đêm, rực rỡ lung linh, hào quang vạn trượng.

"Kiến Vi!" Dương Hồng Diễm gọi thiết, cầm một tờ đơn chạy tới, "Đồng chí Tống nộp đơn xin điều chuyển công tác, mặc kệ thế nào chắc chắn đều sẽ ở phòng chúng nữa, tháng nhận một bài báo cáo, đó phân công nhiệm vụ cho cô, là, bài báo cáo của cô tính lên đầu cô nhé?"

Trước đó, cô ghẻ lạnh, nhận nhiệm vụ đến lượt cô, bài của Tống Chiêu Đệ bắt cô , ký tên Tống Chiêu Đệ nộp lên.

"Được chứ!"

Dương Hồng Diễm bán thành công, cũng vui vẻ: "Hôm nay tan thời gian , rạp chiếu phim Hồng Tinh mới chiếu bộ 'Anh Hùng Xe Tăng', khéo hai vé, mời cô xem."

Một tấm vé xem phim hai hào, rẻ.

Lục Kiến Vi ý tứ hành động của Dương Hồng Diễm, cô đ.á.n.h bại ác bá văn phòng Tống Chiêu Đệ, Dương Hồng Diễm kiêng kị cảm kích, cô còn một đối tượng cán bộ quân đội, nhạt ảnh hưởng do thành phần của cô mang , Dương Hồng Diễm nguyện ý chung sống hòa thuận với cô.

Mời cô xem phim cũng là một sự bù đắp cho mối quan hệ tồi tệ .

"Tối nay việc , là, cô xem với khác , cuối tuần lúc nào cô thời gian mời cô xem."

Dương Hồng Diễm trêu chọc nháy mắt, đẩy cô : "Mau , tối nay cô hẹn hò với đối tượng ?"

Mặt Lục Kiến Vi đỏ lên, đẩy cô : "Không , cô đừng bậy!"

"Còn , cô soi gương , dáng vẻ của cô là cô đang dối." Dương Hồng Diễm tha cho cô, đùa giỡn với cô.

Sắp tan , cũng chẳng ai tâm trạng việc, trưởng phòng cũng ở đây, ai quản.

"Gương vỡ ." Lục Kiến Vi mặt nóng, uy h.i.ế.p , "Đừng để bí mật của cô ngoài, đừng tưởng ."

"Cô , cô , ngược xem xem bí mật gì?"

Lục Kiến Vi đầy ẩn ý về phía Từ Tân Dân một cái, lúc Từ Tân Dân đầu về phía các cô, vèo một cái, đầu trở về, luống cuống đến mức suýt ngã khỏi ghế.

Dương Hồng Diễm chẳng vui vẻ gì mấy, Lục Kiến Vi thấy thế, là hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình, thì khá hổ.

Quả nhiên, cẩu độc lâu , cảm nhận sẽ nhạy bén nữa.

ngẩng đầu, thấy đang đợi ngoài cửa sổ, như đại xá, vội dậy: " đây."

Vừa đúng giờ, Lục Kiến Vi đeo túi xách lên, bước nhanh ngoài.

Cố Hoài Chinh cô, đáy mắt ý : "Chậm thôi, vội."

Lục Kiến Vi thầm nghĩ, em vội, "Đi thôi!"

Mới hai bước, gặp Phó Đình Tuấn từ bộ phận kỹ thuật , đầu rẽ ngôi ba bảy, áo sơ mi trắng vải dacron, quần dài màu xanh quân đội, một đôi giày da bóng loáng, đeo túi chéo màu vàng, vẻ đạo mạo, vẻ mặt oán hận Lục Kiến Vi.

Hôm nay, về văn phòng, biểu cảm đồng nghiệp quỷ dị, lúc đầu, còn tưởng từng hôn ước với Lục Kiến Vi, ăn mừng bọn họ hủy hôn, đó mới hóa Lục Kiến Vi chuyện và Chu Đình Đình bay đầy trời.

"Lục Kiến Vi, là ai?" Phó Đình Tuấn chỉ Cố Hoài Chinh, lên án , "Cô chính là vì đàn ông mới nhất quyết hủy hôn với , còn kéo và Chu Đình Đình với !"

Vành mắt đỏ hoe, giọng điệu bi phẫn, sống động như một đàn ông thâm tình tra nữ vứt bỏ.

Lục Kiến Vi ngạc nhiên, đây là đầu tiên cô kiến thức nam bạch liên, cảm giác còn đáng sợ hơn nữ bạch liên nhiều.

 

 

Loading...