Sáng hôm , Hoắc Chí Kỳ báo thầy Phùng đến đúng hẹn.
Khi Phùng Xuyên đến, Khương Nịnh đang ở trong sân chăm sóc hoa cỏ.
Khương Nịnh ở nhà chăm sóc đám cây non và hoa cỏ nên mặc một bộ quần áo đơn giản, áo sơ mi và quần dài, tay áo xắn lên lộ cánh tay trắng ngần. Khi cô dậy, đường cong lồi lõm ánh mặt trời như phủ lên một tầng hào quang.
Bộ quần áo bình thường như cũng cô mặc một loại phong tình khó tả.
Nhìn cánh tay trần của cô, Phùng Xuyên khỏi cảm thán, làn da thật trắng.
Phùng Xuyên chải tóc kiểu ba bảy, mỗi một lọn tóc đều chải chuốt tỉ mỉ, bên trong mặc áo sơ mi thắt cà vạt, bên ngoài còn khoác áo vest.
Khương Nịnh tiếng bước chân liền đầu , thấy trang phục của đối phương thì sửng sốt một chút.
Thời tiết mà mặc hai lớp áo, nóng ?
“Chí Kỳ, dọn ghế đây.” Khương Nịnh gọi một tiếng.
Vừa dứt lời, một bóng dáng nhỏ bé liền bê ghế .
Khương Nịnh hiệu cho : “Thầy Phùng, mời .”
Nhìn ánh nắng trong sân, tuy rằng cây che chắn nhưng thời tiết vẫn chút nóng. Phùng Xuyên kéo kéo cổ áo, chút vui. Thầy giáo đến thăm nhà, chủ nhà thế mà mời trong phòng , thậm chí ngay cả chén nước cũng .
Khương Nịnh đối với vị thầy giáo Phùng chẳng chút thiện cảm nào.
Cũng đột nhiên tới thăm hỏi gia đình.
Lần họp phụ , tên thầy giáo cô sặc cho một trận mặt , hẳn là sẽ tới nhà cô thăm hỏi mới đúng.
Vừa vườn chút nóng, tóc cũng rối, gió thổi mặt thoải mái, cô tháo dây buộc tóc, mái tóc như thác nước trút xuống, quét qua vòng eo thon thả, đó nhanh cô buộc gọn thành kiểu đuôi ngựa thấp.
Trái tim Phùng Xuyên thể khống chế mà đập loạn nhịp.
Hắn là phần t.ử trí thức, đến bây giờ vẫn cưới vợ, cưới, mà là ánh mắt quá cao, mấy phụ nữ thể lọt mắt xanh của .
Những loại đàn bà thô tục , chướng mắt.
Nói thật, ngay đầu tiên thấy phụ của Hoắc Chí Kỳ, liền cảm thấy động chút tâm tư, nhưng nhan sắc tuyệt hảo như gả chồng.
Nga
Khoảnh khắc đó, vô cùng ghen ghét đàn ông cưới phụ nữ .
Hắn đối với diện mạo của vẫn tự tin. Trong khu gia thuộc còn một cô gái con nhà quân nhân tròn 18 tuổi, thường xuyên mượn cớ tới đón em trai em gái để chuyên môn tới ngắm .
Đàn ông trong quân đội phần lớn đều là tháo hán t.ử, cái gì là lãng mạn. Người phụ nữ như thế hẳn là xứng đôi với trí thức như mới đúng.
Hơn nữa lính, cũng ngày nào đó đột nhiên c.h.ế.t trận, đối với cuộc sống tương lai một chút bảo đảm cũng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ket-hon-ba-nam-khong-tro-ve-nha-quan-hon-cung-den-ly/chuong-73-vi-khach-khong-moi-y-do-bat-chinh.html.]
Mỹ nhân xinh như cũng thể để hời cho khác, theo mới là quy túc nhất.
Người phụ nữ xinh minh diễm như , nếu là của , thì ở giường sẽ tuyệt vời bao.
Vừa nghĩ đến đây, trong lòng Phùng Xuyên liền ngứa ngáy khó chịu.
Khương Nịnh chằm chằm đến cả thoải mái, mày nhíu c.h.ặ.t: “Thầy Phùng? Thầy tới nhà chúng việc gì ?”
Hôm nay vốn dĩ trời nóng, Phùng Xuyên tự tưởng tượng càng thêm khô nóng, kéo cổ áo: “Phụ em Chí Kỳ, thời tiết nóng, chúng thể nhà chuyện ?”
Khương Nịnh: “À, , nhà mới trồng rau, nếu ch.ó chạy bới móc thì , cho nên ở ngoài sân canh chừng.”
“À, , .” Phùng Xuyên nghĩ tới sẽ từ chối, mặt lộ nụ hổ.
Trước đến nhà học sinh khác thăm hỏi, nhà nào mà chẳng ngon ngọt mời cửa, bưng rót nước săn sóc đầy đủ. Đây là đầu tiên lấy phận thầy giáo đến nhà học sinh mà cho ăn bơ.
Hắn từ trong cặp lấy một cuốn sổ đưa tới mặt Khương Nịnh, còn cố ý lộ chiếc đồng hồ Đông Phương Song Thập tay, đây chính là hàng nhập khẩu nhờ bạn bè mua giúp.
Hiện tại thị trường trong nước còn .
Hắn : “Chí Kỳ đứa nhỏ học tập thành tích , ngày thường trầm mặc ít lời thích chuyện, cũng thực thông minh. Đây là phương án học tập thiết kế riêng cho em .”
Khương Nịnh nhíu mày, cái gọi là phương án học tập trong tay , nhận.
Tên thầy giáo lúc nào cũng thích dìm hàng khác khi gì đó ?
Phùng Xuyên thấy cô nhận, thậm chí đợi Khương Nịnh mở miệng liền vẻ bừng tỉnh đại ngộ : “A, quên mất cô chữ.”
Khương Nịnh: “?”
Phùng Xuyên lúc tới cố ý hỏi thăm qua, gia đình quân nhân nhận nuôi Hoắc Chí Kỳ là từ nông thôn tới, thi đại học cũng mới khôi phục, thể chữ.
“Vậy để đến.” Hắn xong cầm lấy cặp liền dậy.
Hắn rời tốc độ nhanh, tới cửa, đột nhiên dừng đầu về phía Khương Nịnh : “Đồng chí Khương, về nếu học chữ, thể tùy thời tới tìm , dạy cho cô.”
Nhìn bóng dáng Phùng Xuyên rời , Khương Nịnh tổng cảm thấy chỗ nào đúng.
Cô nghiêm túc suy tư một chút.
Ánh mắt Phùng Xuyên cô đúng.
Khương Nịnh về phía Chí Kỳ đang vẻ mặt đả kích, liền lời của tên thầy giáo tổn thương đứa nhỏ .