Người đàn ông trung niên dường như thật sự bỏ lỡ nhân tài : “Nếu cô nương bệnh viện quân y, thể giúp cô giải quyết vấn đề giấy phép hành nghề.”
Khương Nịnh thanh niên gọi ông bằng quân hàm, đàn ông trung niên như thì chắc chắn suông. Cô suy nghĩ một chút lắc đầu: “Tạm thời cần ạ, mới đến đây việc bao lâu, nhảy việc ngay thì lắm.”
Người đàn ông trung niên tuy hiểu lắm từ “nhảy việc” mà cô dùng, nhưng cũng cô đang từ chối.
Cô gái ý nguyện thì bọn họ cũng thể cưỡng cầu: “Được , nếu cô nương ý định bệnh viện quân y, thể trực tiếp đến doanh trại cách đây xa tìm , họ Lương.”
Trước mặt quân nhân, Khương Nịnh ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng ạ.”
Hai đàn ông rời , Khương Nịnh cũng thu dọn đồ đạc để về nhà.
Bởi vì chữa chân cho đàn ông trung niên nên khi Khương Nịnh bước khỏi y quán thì trời sẩm tối, chỉ thể miễn cưỡng rõ đường .
Khi ngang qua một khu rừng cây um tùm, Khương Nịnh thấy bên trong truyền đến một âm thanh lạ.
Cô nhíu mày, bước chân nhanh hơn định rời .
Dường như mắt sắc thấy cô, vội vàng gào lên một tiếng: “Khương Nịnh, cứu với!”
Nga
Khương Nịnh nhận chủ nhân của giọng , là Hoàng Tiểu Đông. Mày cô nhíu c.h.ặ.t, căn bản thèm để ý đến , tiếp tục rảo bước nhanh về phía .
Phía cách khu gia thuộc còn xa nữa.
cô vài bước, một gã đàn ông từ phía lao chặn đường Khương Nịnh.
“Đi mà vội thế?”
Gã đàn ông chặn đường Khương Nịnh tướng mạo vô cùng bỉ ổi xí. Khoảnh khắc thấy Khương Nịnh, gã sững sờ một chút, nhanh liền lộ nụ tà ác: “Ái chà, hôm nay ông trời cho gặp bảo bối gì thế , khu vực từ khi nào xuất hiện một mỹ nhân tiêu chuẩn như ?”
Ánh mắt Khương Nịnh lạnh xuống. Dù ở thời đại nào, luôn loại ghê tởm .
“Chồng là quân nhân ở quân khu gần đây, các dám đụng đến ?”
Nghe lời , thể gã đàn ông cứng trong giây lát, nhưng nhanh : “Cô là thì là chắc?”
Trên mặt gã đàn ông treo nụ , chỉ là nụ thế nào cũng thấy bỉ ổi.
“Cho dù chồng cô ở quân khu gần đây thì , cô cơ hội chạy báo tin ?”
Gã đàn ông dứt lời, từ trong rừng cây đột nhiên hai gã đàn ông nữa. Bọn chúng một trái một kéo cánh tay Hoàng Tiểu Đông ném xuống đất.
Hoàng Tiểu Đông đạp một cái: “Còn chạy nữa tao đ.á.n.h gãy chân mày, nợ tiền c.ờ b.ạ.c mà còn dám trả.”
Vừa xong, ngẩng đầu lên liền thấy Khương Nịnh, tên lưu manh huýt sáo vang trời.
Sắc mặt ngay đó liền trở nên hảo ý: “Đây đúng là niềm vui ngoài ý nha.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ket-hon-ba-nam-khong-tro-ve-nha-quan-hon-cung-den-ly/chuong-68-gap-phai-luu-manh-man-kich-doa-nguoi.html.]
Hoàng Tiểu Đông đ.á.n.h đến mặt mũi bầm dập, một cánh tay đều bẻ gãy. Hắn thật sự chịu nổi mấy đ.ấ.m đá, thậm chí bọn chúng còn cắt ngón tay . Nhìn thấy Khương Nịnh ngang qua, trong lúc cấp bách mới nhịn gọi tên cô.
Hiện tại thấy Khương Nịnh bao vây, vô cùng hối hận.
Đột nhiên lấy sức lực, vùng thoát khỏi sự kiềm chế của hai tên , lao tới đẩy gã đàn ông đang mặt Khương Nịnh một cái.
Sau đó một cước đá ngã xuống đất, trực tiếp ôm c.h.ặ.t lấy chân gã đàn ông.
Hoàng Tiểu Đông mặt mũi đầy vết bầm tím hét lên với Khương Nịnh: “Cô chạy mau !”
Khu vực vắng vẻ, gọi tới cứu e rằng cũng kịp. Khương Nịnh tự trấn tĩnh , loại thời điểm càng hoảng loạn càng nghĩ cách.
Ở cái niên đại camera giám sát , loại chuyện ác nào phỏng chừng cũng đầu tiên phạm tội, Khương Nịnh dăm ba câu thật đúng là thể dọa bọn chúng.
Sự chống cự của Hoàng Tiểu Đông đối với bọn chúng cũng chẳng tác dụng gì. Còn đợi Khương Nịnh động tác gì, hai gã đàn ông liền xông lên vây quanh cô.
Trong đó một gã đưa tay định sờ lên mặt Khương Nịnh, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng mịn màng khiến ngứa ngáy trong lòng.
“Bảo bối đây để thương nào, đảm bảo em lên tiên.”
“Này, tao trúng , để tao chơi chứ!”
“Mày xếp hàng , dù tao cũng chơi .”
Gã đàn ông nhổ toẹt một bãi nước bọt, nhưng mà còn đợi tay chạm khuôn mặt xinh kiều diễm của phụ nữ mặt, đột nhiên dừng ở cách chừng một tấc.
Ngay đó, đôi mắt trợn to, đồng t.ử co rút , vẻ mặt hoảng sợ phụ nữ mặt.
“Mày... Mày... Mày ...” Gã đàn ông mở miệng liền lắp bắp.
Người phụ nữ mắt, mắt mũi đột nhiên hề dấu hiệu chảy m.á.u, giống hệt như nữ quỷ thất khiếu chảy m.á.u trong truyền thuyết. Hắn đảo tròng mắt sang bên cạnh, lỗ tai cô cũng đang chảy m.á.u.
“Mày chơi ? Thất thần gì thế?” Gã đàn ông xí lúc đầu theo dõi Khương Nịnh thấy đồng bọn nửa ngày động đậy, liền tới xem rốt cuộc là chuyện gì.
‘Á ——’
Vừa tới liền đối diện với một khuôn mặt đầy vết m.á.u, dọa đến trái tim nhảy ngoài.
“Ha ha ——”
Người phụ nữ mắt đột nhiên một tiếng, trong gian yên tĩnh vắng lặng tiếng vẻ phá lệ thê lương.
Khương Nịnh nâng tay lên, giờ phút tay cô cũng dính đầy m.á.u tươi đang chảy ròng ròng, trông vô cùng âm trầm k.h.ủ.n.g b.ố.
Cô chậm rãi mở miệng, mở miệng liền một dòng m.á.u tươi lớn từ trong miệng trào , đến âm trắc trắc: “Tới đây nào, cũng vài trăm năm chơi với , chút tịch mịch .”