Hoàng Tiểu Đông và lão già đáng ngại, nhưng phụ nữ trông vẻ dễ đối phó. Suy nghĩ một lát, gã trung niên mở lời: “Ông chủ của là một thương nhân, chính ông cử đến thủ đô. Ông chủ coi trọng tiềm năng của Kem trắng da và Cao Tam Bạch nên mới công thức. Nếu cô năng lực lớn như , ở cái nơi nhỏ bé đúng là phí hoài tài năng. Nếu cô đồng ý, hy vọng cô thể cùng sang Cảng Thành để nghiên cứu thêm các loại d.ư.ợ.c mỹ phẩm khác cho chúng . Mức lương chắc chắn sẽ khiến cô hài lòng, cô thấy ?”
“Không thấy cả.” Khương Nịnh mỉm : “Thành ý của ông đủ để xao lòng.”
Gã trung niên đương nhiên bỏ cuộc, tiếp tục thuyết phục: “Thế mà vẫn đủ thành ý ? Vậy cô hợp tác thế nào? Cô cứ đưa yêu cầu, sẽ cố gắng đáp ứng.”
Khương Nịnh thong thả : “Nếu các ông coi trọng tiềm năng của sản phẩm , thì thành ý là: sẽ góp vốn bằng công nghệ, cổ phần trong công ty của ông chủ các ông.”
Khương Nịnh dứt lời, đối phương lập tức phản bác: “Không đời nào!”
Hoàng Tiểu Đông giờ cũng hiểu đôi chút về các mánh khóe trong kinh doanh, nhận Khương Nịnh đang thử dò xét giới hạn của đối phương, liền bồi thêm: “Chính ông bảo chị Nịnh cứ đưa yêu cầu, giờ từ chối?”
Sắc mặt gã trung niên khó coi: “Muốn cổ phần công ty của ông chủ chúng ? Cô đúng là sư t.ử ngoạm đấy. Cô gái ạ, dã tâm của cô nhỏ .”
Khương Nịnh mỉm , cô chạm đến giới hạn của , giờ thể nới lỏng một chút. Làm ăn là đôi bên cùng lợi. thủ đoạn của bọn chúng quá bẩn thỉu, thực sự khiến buồn nôn. Cô chơi với chúng một chút. Thực , việc mở rộng quy mô kinh doanh cho các sản phẩm là một vấn đề khá đau đầu. Cô cao thượng đến mức cần tiền, nhưng cô tự nhúng tay việc quản lý kinh doanh. Tìm một nhà đầu tư là điều cô từng nghĩ tới, nhưng chắc chắn là kẻ mặt .
Khương Nịnh tiếp: “Hoặc là để ông chủ các ông đầu tư chúng , chiếm 20% cổ phần theo hình thức góp vốn tài chính. thủ tục pháp lý các ông lo liệu, các đối thủ cạnh tranh cũng do các ông giải quyết. Đổi , các ông phép can thiệp việc vận hành và quản lý của chúng .”
Gã trung niên xong thì hiểu ngay ý đồ của Khương Nịnh. Đây chỉ là bắt họ bỏ tiền mà còn bắt họ giải quyết rắc rối phát sinh, trong khi phía cô chỉ bỏ công nghệ và quản lý. Có ai ăn kiểu đó ? Bàn tính của cô gõ vang đến tận mặt .
Hắn nghiến răng nghiến lợi: “Cô tính toán giỏi thật đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ket-hon-ba-nam-khong-tro-ve-nha-quan-hon-cung-den-ly/chuong-521-ban-linh-cua-khuong-ninh.html.]
Khương Nịnh nhếch môi: “Cũng thường thôi. Chẳng các ông âm thầm đăng ký nhãn hiệu Đức Hạnh Y Quán đợi suốt hai tháng cho sản phẩm của chúng lợi nhuận mới tìm đến cửa ? Dù các ông, lợi nhuận hiện tại của chúng cũng đủ dùng . Việc hợp tác đối với chẳng quan trọng.”
Sắc mặt gã trung niên cực kỳ khó coi: “Cô gái trẻ, cô thế thì chẳng chút thành ý hợp tác nào cả.”
Khương Nịnh lạnh lùng đáp: “Các ông dùng thủ đoạn bẩn thỉu để chiếm đoạt công thức, chính các ông mới là thành ý . ông đúng đấy, cũng chẳng hợp tác với các ông, nên cần gì thành ý?”
“Cô dám giỡn mặt với !” Gã trung niên gầm lên: “Nếu thì cứ nộp phạt !”
Khương Nịnh thèm nhảm nữa, sang hai của Cục Nhãn hiệu: “Các đưa tài khoản đây, ngày mai sẽ chuyển mười ngàn đồng tiền phạt đó.”
Thấy cô gái đồng ý nộp phạt một cách dứt khoát như , hai gã ở Cục Nhãn hiệu mừng thầm. Một khoản tiền phạt lớn thế , chỉ cần rỉ một ít qua kẽ tay cũng đủ cho chúng ăn chơi nhảy múa dài dài. Chúng lập tức đưa tài khoản cho Khương Nịnh.
Thấy Khương Nịnh sẵn sàng vung tiền, gã trung niên càng tức tối đến nổ đom đóm mắt. Hắn nghĩ chắc chắn sản phẩm mang cho cô một khoản lợi nhuận khổng lồ nên cô mới tiếc mười ngàn đồng như . Điều càng chứng tỏ giá trị của công thức. hôm nay xé rách mặt , chắc chắn cô sẽ bao giờ giao công thức nữa.
Hắn gằn: “Có tiền thì ? Cô nộp phạt mấy ? đầy thủ đoạn để ép các ngoan ngoãn giao công thức !” Nói xong, cả bọn hậm hực bỏ .
Thấy vẫn tránh khỏi việc nộp phạt, Hoàng Tiểu Đông như quả bóng xì . Hoàng lão gia t.ử cũng thở dài, đúng là dân đấu quan. Chúng cấu kết với của Cục Nhãn hiệu tìm đến tận cửa, dùng quyền thế ép , họ chống đỡ nổi. Lão gia t.ử nháy mắt với cháu trai, Tiểu Đông lập tức trong lấy một cuốn sổ tiết kiệm đưa cho Khương Nịnh: “Chị Nịnh, là do em chú ý chuyện đăng ký nhãn hiệu nên mới để họ nắm thóp. Mười ngàn đồng tiền phạt để em trả.”
Hoàng lão gia t.ử cũng : “Nịnh Nịnh, bọn chúng quan bao che cho , dùng quyền ép , cái lỗ chúng đành chịu . Ta sẽ dặn Tiểu Đông việc cẩn thận hơn.”
Nga