Kết hôn ba năm không trở về nhà, quân hôn cũng đến ly - Chương 468: Buổi Biểu Diễn Tại Doanh Trại

Cập nhật lúc: 2026-02-22 13:49:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Biết Biết và Nam Nam trông vô cùng đáng yêu, chỉ loáng một cái một đám vây quanh. Hiện giờ bọn trẻ lớn hơn, đang ở trong quân đội nên Thẩm Mặc còn giữ khư khư con bên như ngày thường nữa. Hai đứa nhỏ từ bé sợ lạ, thấy những mặt đều mặc quân phục giống hệt ba nên chúng càng dạn dĩ.

Biết Biết và Nam Nam chớp chớp đôi mắt to tròn trông cực kỳ dễ thương. Có mấy lính trẻ tính tình còn ham vui, chẳng thèm xem biểu diễn sân khấu nữa, cứ phiên bế hai bảo bối nhỏ chơi trò "máy bay". Từ lúc đến doanh trại, tiếng khanh khách của hai đứa nhỏ lúc nào dứt. Ở nhà, ba chỉ bế chơi một lát, nhưng đến nơi đông mặc đồ giống ba thế , chúng chẳng lúc nào chạm đất. Hai đứa nhỏ thầm nghĩ: *Ước gì ngày nào cũng đến đây chơi!*

Thẩm Mặc đám lính trẻ, lúc thì dắt con gái con trai chơi, lúc thì cho chúng cưỡi cổ, chỉ mỉm lắc đầu bất lực. Ngồi ở hàng ghế đầu là các sĩ quan chức vụ, phía là binh lính do họ quản lý. Các sĩ quan khá nghiêm túc để xem biểu diễn.

Khương Nịnh cùng Thẩm Mặc lên hàng ghế đầu để chào Lữ trưởng Lương một tiếng, đó cô sẽ về khu vực dành cho gia đình quân nhân. Khi đến chào Lữ trưởng Lương, Khương Nịnh bắt gặp một gương mặt quen thuộc lâu gặp: Lâm Vũ Phỉ. Họ từ Bệnh viện Quân y Tổng khu trở về ? Tính thời gian thì điều trị lâu như , họ trở về cũng là chuyện bình thường.

Khương Nịnh để tâm nhiều đến Lâm Vũ Phỉ. Sau khi chào hỏi Lữ trưởng Lương và vài vị lãnh đạo quân khu quen , cô mới về phía khu vực gia đình. chú ý rằng một ánh mắt vẫn luôn dõi theo . Lâm Vũ Phỉ chằm chằm bóng lưng của Khương Nịnh. Kể từ khi điều trị ở Tổng khu, lâu lắm mới thấy cô.

Ánh mắt lộ liễu đó khiến Thẩm Mặc nheo mắt quét qua một lượt. Thẩm Mặc uy tín cao trong quân đội, binh lính bình thường, thậm chí cả các sĩ quan khi thấy cũng chút e dè. Không ai chịu nổi cái trực diện của . Lâm Vũ Phỉ nhận ánh mắt đó, đầu đối diện với tầm mắt của Thẩm Mặc.

Nga

Ngày thường Thẩm Mặc họ chỉ là ánh mắt của cấp với cấp , nhưng hôm nay, Lâm Vũ Phỉ cảm nhận một luồng sát khí nguy hiểm khiến khó chịu. Hiện tại vẫn chỉ là Phó tiểu đoàn trưởng, so với Thẩm Mặc còn kém xa. Trong cuộc đối đầu thầm lặng bằng ánh mắt, Lâm Vũ Phỉ càng lúc càng thấy thoải mái, cuối cùng đành cúi đầu chịu thua .

Thẩm Mặc thản nhiên thu hồi tầm mắt, khẽ nhíu mày. Lâm Vũ Phỉ vợ bằng ánh mắt hề bình thường. Là đàn ông, hiểu rõ sự chiếm hữu trong ánh mắt đó. Thẩm Mặc vợ ưu tú, mà ưu tú thì thiếu theo đuổi. Hồi cô mới bệnh viện việc cũng từng theo đuổi, nhưng lúc đó họ tưởng cô còn độc . Còn Lâm Vũ Phỉ thì khác, thậm chí còn là rể ( danh nghĩa) của Khương Nịnh. Thẩm Mặc dời mắt khỏi Lâm Vũ Phỉ, thầm hy vọng là nhầm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ket-hon-ba-nam-khong-tro-ve-nha-quan-hon-cung-den-ly/chuong-468-buoi-bieu-dien-tai-doanh-trai.html.]

Lúc , các tiết mục sân khấu bắt đầu. Một bộ phận nhỏ lính trẻ hứng thú xem kịch thì cứ vây quanh trêu đùa bọn trẻ, nhưng đa vẫn xem vì cả năm mới một dịp biểu diễn thế . Huống hồ mục đích của buổi biểu diễn hôm nay các lãnh đạo thông báo . Còn việc hôm nay thành đôi bao nhiêu cặp thì xem biểu hiện của chính họ.

Thời gian dần trôi, vài tiết mục kết thúc. Sau một bài hát hào hùng, tiết mục tiếp theo là múa. Đến tiết mục , thím Lý đột nhiên kích động nắm lấy tay Khương Nịnh: “Nịnh Nịnh ơi, Tinh Nguyệt sắp lên đài !” Khương Nịnh giờ nên cô thấu hiểu tâm trạng của thím Lý lúc .

Ngay khi các diễn viên sắp lên sân khấu, bỗng một phụ nữ từ hậu trường , tiến gần ghé tai Lữ trưởng Lương gì đó. Sắc mặt Lữ trưởng Lương đổi, ông đầu về phía Khương Nịnh. Lập tức, phụ nữ đó vòng qua hàng ghế đầu đến mặt Khương Nịnh, lịch sự : “Bác sĩ Khương, ở hậu trường một cô gái thương, thể phiền cô giúp điều trị một chút ?”

Thím Lý , nghĩ đến con gái cũng ở trong đoàn văn công nên vội bảo: “Nịnh Nịnh, cháu xem giúp cô bé đó .”

Khương Nịnh đáp: “Cháu mang theo dụng cụ y tế cơ bản.”

“Cô đừng lo, Lữ trưởng Lương cử lấy ở trạm xá .”

Nghe , Khương Nịnh lập tức dậy theo phụ nữ đó hậu trường. Trưởng đoàn văn công nén mà liếc Khương Nịnh thêm một cái. Bà là trưởng đoàn, tự phụ gặp qua ít cô gái xinh , nhưng khí chất của Khương Nịnh thực sự đặc biệt.

 

 

Loading...