Hai cùng khiêng cái tủ phòng nhỏ, đó sân khiêng một cái bàn nhỏ , đều đặt ở gian phòng nhỏ .
Khương Nịnh nhớ , sáng nay lúc dọn dẹp phòng, cô bảo chuẩn những thứ cho . Có giúp đỡ, chắc chắn thể để tay về.
Khương Nịnh chạy nhà lấy một nắm kẹo và mấy cái bánh quy, còn bưng thêm một bát nước.
Thẩm Mặc giơ tay lau mồ hôi, liền thấy vợ từ trong phòng . Thấy tay cô còn bưng một bát nước, thầm nghĩ vợ thật chu đáo.
Thẩm Mặc vươn tay , bát nước đưa đến tay Đoàn trưởng Lý bên cạnh.
“Cảm ơn.” Trên mặt Đoàn trưởng Lý mang theo nụ , nếp nhăn nơi khóe mắt xô một chỗ, “Cô chính là đồng chí Khương , vợ của tiểu Thẩm mà.”
“Chào ạ.”
Khương Nịnh chào hỏi, dùng ánh mắt hiệu cho Thẩm Mặc giới thiệu một chút.
Thẩm Mặc giới thiệu với Khương Nịnh: “Đây là Đoàn trưởng Lý, chồng của chị dâu Lý.”
Khương Nịnh nhét một nắm kẹo tay Đoàn trưởng Lý, vẻ mặt như hiểu rõ: “Đoàn trưởng Lý , thường xuyên chị dâu khen , xuống sông bắt cá là một tay cừ khôi, kỹ thuật bắt cá của chị đều là do dạy.”
Lời tai Lý Vĩ Quốc khiến trong lòng ông vô cùng dễ chịu.
Ông Thẩm Mặc mới chuyển đến đây, trong nhà chắc chắn ít việc xử lý, ngày thường bọn họ cũng huấn luyện binh lính cấp , cũng bao nhiêu thời gian hàn huyên.
mấy ngày nay ông cứ vợ lải nhải bên tai khen vợ tiểu Thẩm xinh thế nào, nấu cơm ngon . Nói món khâu nhục ông khen nức nở chính là do vợ tiểu Thẩm .
Hương vị món khâu nhục vẫn còn đọng trong miệng, thật sự khiến ông gặp xem cô gái thể khiến vợ ông khen lên trời xuống đất trông như thế nào.
Thậm chí còn cho một kẻ hứng thú với phụ nữ, sống trong quân đội như khổ hạnh tăng là Thẩm Mặc, cứ đến giờ là tan về nhà, hỏi một câu liền vợ đang đợi ở nhà.
Sợ vợ .
Trước nào mà kéo dài nửa tiếng thậm chí một tiếng mới kết thúc huấn luyện, nhưng cho dù kéo dài cũng ai dám oán thán nửa lời. Trên sân huấn luyện tàn nhẫn một phần, chính là chiến trường giữ thêm một cái mạng.
“Không sai, kỹ thuật bắt cá của vợ là do dạy đấy.” Đoàn trưởng Lý , ngay đó nhét chiếc ca tráng men uống cạn nước tay Thẩm Mặc, trêu chọc : “Hai vợ chồng sống cho nhé, đừng suốt ngày trưng cái mặt lạnh , dọa lắm, còn nữa, tuyệt đối bắt nạt vợ đấy.”
Sau đó đầu về phía Khương Nịnh, xưng hô cũng thiết hơn vài phần: “Em gái Khương đừng sợ, thằng nhóc nếu bắt nạt em thì cứ đến tìm , chống lưng cho em. Tuy đ.á.n.h , nhưng lớn tuổi hơn, .”
Rời khỏi đơn vị thì còn quan hệ cấp cấp gì nữa, Đoàn trưởng Lý vẫn coi Thẩm Mặc như em mà đùa.
Đoàn trưởng Lý xong liền rời khỏi sân.
Không còn tiếng sảng khoái của Đoàn trưởng Lý, trong sân yên tĩnh trở .
Khương Nịnh chống cằm Thẩm Mặc.
Vừa Đoàn trưởng Lý suốt ngày trưng mặt lạnh dọa , thật cô cảm thấy cũng bình thường, trông lạnh lùng, cương nghị bao.
Nga
nhắc đến chuyện bắt nạt cô, cô bỗng nhiên nổi lên chút tâm tư trêu chọc , ngón tay chống lên gò má mềm mại gõ gõ, đó ghé sát về phía : “Anh sẽ bắt nạt em như thế nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ket-hon-ba-nam-khong-tro-ve-nha-quan-hon-cung-den-ly/chuong-43-vo-chong-hop-suc-khach-den-choi-nha.html.]
‘Ực ——’
Yết hầu Thẩm Mặc chuyển động.
Cô gái cách ngày càng gần, l.ồ.ng n.g.ự.c đập thình thịch kịch liệt, thậm chí cảm thấy nếu cô gần chút nữa là thể thấy tiếng tim đập của .
“Không... Không...”
Lời xoay vài vòng bên miệng cũng thốt , vợ chỉ cần dựa gần một chút, dường như liền căng thẳng đến mức nên lời.
Trong mắt Khương Nịnh hiện lên vẻ giảo hoạt, giúp nốt câu: “Sẽ ? Hay dám?”
“Sẽ .” Thẩm Mặc kiên trì nổi, lùi hai bước, “Cũng dám! Hơn nữa chẳng đều là em bắt nạt .”
Nồi to từ trời rơi xuống, úp thẳng lên đầu Khương Nịnh.
Đôi mắt xinh mở to một chút: “Em bắt nạt lúc nào?”
Thẩm Mặc liếc chiếc ca tráng men trong tay: “ khát nước, còn nước uống.”
Lời như là đang trách Khương Nịnh thấy mệt mà còn cho uống nước, nhưng cái giọng điệu tủi một chút cũng giống như là trách móc, ngược còn chút ý vị nũng.
Khương Nịnh .
Trai tráng lực lưỡng mà nũng!?
Sống lâu mới thấy, đáng yêu quá mất!
Thẩm Mặc thấy nụ mặt Khương Nịnh ngày càng quái dị.
“...”
Đầu óc vợ với khác khả năng giống lắm.
Khương Nịnh từ chỗ nào sờ một viên kẹo, đó bóc vỏ nhét miệng Thẩm Mặc: “Vất vả , ăn viên kẹo , em rót nước cho .”
Hương vị ngọt ngào bùng nổ trong khoang miệng.
Trước cũng từng ăn kẹo, nhưng viên kẹo trực tiếp ngọt đến tận trong tim. Không vì kẹo ngọt, mà là vì kẹo là do vợ đút.
Khương Nịnh về phòng lấy chiếc cốc chuyên dùng của bọn họ rót cho Thẩm Mặc một cốc nước.
Người thời nay chú trọng như đời , nhưng Khương Nịnh là bác sĩ, đạo lý bệnh từ miệng mà cô đều khắc cốt ghi tâm. Cho nên nhà bọn họ cốc uống nước riêng, cũng chuẩn một ít cốc để tiếp đãi khách khứa.
Uống nước xong Thẩm Mặc liền : “ đón Chí Kỳ.”