Nếu Thẩm Tiêm Tiêm tham lam, nhất quyết đòi học nghiên cứu d.ư.ợ.c phẩm với bà , thì bà cũng chẳng thể tìm một "lá chắn" ưng ý đến thế. Còn việc bà cam đoan sẽ bảo vệ Thẩm Tiêm Tiêm là suông, bởi bà tin chắc với trình độ khoa học kỹ thuật hiện tại của Hoa Quốc, căn bản thể xét nghiệm cái thành phần nhỏ xíu gây vấn đề .
“Đừng lo lắng, với kỹ thuật trong nước, chắc chắn sẽ tra gì .” Trần Mạn an ủi Thẩm Tiêm Tiêm. Nghe , Thẩm Tiêm Tiêm mới thực sự nhẹ lòng.
ngay lúc Trần Mạn đang đinh ninh như , bác sĩ Kim và bác sĩ Tần mặt tại nhà máy d.ư.ợ.c phẩm quốc doanh. Chuyện liên quan đến sức khỏe của nhân dân, họ dám chậm trễ một giây nào. Sau khi rời Bệnh viện 615, họ lập tức đến thẳng nhà máy.
Đồng chí Phùng và đồng nghiệp từ chỗ Viện trưởng Lâm trở về, bước cổng nhà máy thấy hai đang đăng ký tại phòng bảo vệ. Nghe thấy họ đến từ Bệnh viện Quân y Tổng khu tỉnh Tô, còn đưa giấy giới thiệu, đồng chí Phùng lập tức tiến lên đón tiếp. Nhìn khí chất của hai , ông hỏi: “Chào hai vị, là phụ trách nhà máy, xin hỏi hai vị đến đây việc gì ạ?”
Bác sĩ Kim đưa giấy giới thiệu, vì chuyện gấp nên họ bỏ qua các thủ tục xã giao, thẳng vấn đề: “Nhà máy của các ông phát hành một loại t.h.u.ố.c, chúng xét nghiệm loại t.h.u.ố.c chứa thành phần gây nguy hại cực lớn cho sức khỏe.”
Bác sĩ Kim đưa các liệu xét nghiệm cho đồng chí Phùng. Đồng chí Phùng cầm lấy xem xét kỹ lưỡng. Trời ạ, đây chẳng là loại t.h.u.ố.c mà họ định về xét nghiệm ?! Họ mới từ chỗ Viện trưởng Lâm về xong. là "cầu ước thấy", họ còn kịp xét nghiệm thì phía Tổng khu mang kết quả đến tận nơi . Giờ thì họ chẳng cần gì nữa, cứ cầm bộ liệu bệnh viện đối chất là xong.
Sắc mặt đồng chí Phùng lúc vô cùng khó coi. Viện trưởng Lâm vì trốn tránh trách nhiệm nhất thời mà cứ khăng khăng đòi họ về xét nghiệm mới chịu nhận . Nếu lúc nãy Viện trưởng Lâm thẳng thắn nhận trách nhiệm thì ông còn nể trọng phần nào, đằng ... Ông thầm mắng thầm tổ tông mười tám đời nhà Viện trưởng Lâm một lượt.
Bác sĩ Tần nghiêm giọng : “Với danh nghĩa Bệnh viện Quân y Tổng khu, chúng yêu cầu nhà máy các ông thu hồi bộ loại t.h.u.ố.c .”
“Dĩ nhiên , dĩ nhiên .” Đồng chí Phùng liên tục gật đầu.
Bác sĩ Tần tiếp: “Về những tổn hại mà loại t.h.u.ố.c gây cho nhân dân, nhà máy các ông và nghiên cứu nó chịu trách nhiệm giải quyết.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ket-hon-ba-nam-khong-tro-ve-nha-quan-hon-cung-den-ly/chuong-346-su-sup-do-cua-tham-tiem-tiem.html.]
“Hả?” Đồng chí Phùng ngẩn .
Bác sĩ Tần nhíu mày: “Ông ý kiến gì ?”
Đồng chí Phùng vội vàng giải thích: “Thưa hai vị bác sĩ, chuyện nhỏ, xin cho phép bàn bạc với lãnh đạo. Việc thể tự quyết định .”
Nga
Bác sĩ Kim lập tức ngắt lời: “Chúng đến đây để thương lượng, cũng để ông quyết định, mà là nhà máy và nghiên cứu bắt buộc chịu trách nhiệm!”
Trước thái độ cứng rắn của họ, đồng chí Phùng dám phản kháng nửa lời. Bỏ qua phận của hai , thì việc t.h.u.ố.c vấn đề là sự thật, nhà máy chắc chắn gánh trách nhiệm nhỏ. trách nhiệm thể chỉ nhà máy gánh chịu. Đồng chí Phùng liền kể chuyện nghiên cứu t.h.u.ố.c là bác sĩ ở bệnh viện của Viện trưởng Lâm, và hy vọng hai vị bác sĩ thể cùng ông đến đó một chuyến.
Bác sĩ Kim và bác sĩ Tần vốn định giải quyết triệt để chuyện . Tuy mạng , nhưng việc khiến nhiều hư mạch là sự thật hiển nhiên. Đồng chí Phùng bảo đồng nghiệp báo cáo lãnh đạo để đưa phương án xử lý cuối cùng, quan trọng nhất là lập tức phát thông báo thu hồi t.h.u.ố.c. Họ cần xử lý xong xuôi khi chuyện đáng tiếc xảy .
Bác sĩ Kim và bác sĩ Tần theo đồng chí Phùng bệnh viện của Viện trưởng Lâm. Viện trưởng Lâm ngờ phía nhà máy nhanh đến thế, còn dẫn theo hai mà ông bao giờ ngờ tới. Ông nghĩ nhà máy thể đưa kết quả xét nghiệm nhanh như , càng ngờ chuyện kinh động đến tận Bệnh viện Quân y Tổng khu.
Chuyện to . Viện trưởng Lâm lập tức sai gọi Thẩm Tiêm Tiêm đến văn phòng. Khi Thẩm Tiêm Tiêm bước , cô ngơ ngác. Khi danh tính của hai vị bác sĩ Tổng khu và thấy bộ liệu xét nghiệm thành phần t.h.u.ố.c, đầu óc cô như nổ tung.