Bác sĩ Lưu đồng tình gật đầu: “Chức trách của bác sĩ vốn nên là cứu , nhưng tin tức, những tìm hiểu tình hình thực tế mà lung tung nghi ngờ.”
Viện trưởng Khổng : “Xử lý bệnh viện còn khối việc đây.”
Lúc Khương Nịnh Viện trưởng gọi lên thì vẫn đang sắp xếp một phần kiến thức.
Cô ý kiến gì về sự sắp xếp của Viện trưởng, nhưng bác sĩ Lưu và bác sĩ Lữ chủ động nhường, cô thể gì cả.
Nhân sự của khoa Đông y vẫn sắp xếp xong, Khương Nịnh lúc rảnh rỗi liền sắp xếp ít tài liệu liên quan đến Đông y, còn một là ghi chép ca bệnh thực tế mà cô chữa trị cho bệnh nhân ở hiện đại, cô chọn một thể .
Cô cầm sổ tay sắp xếp xong đến văn phòng Viện trưởng, chuẩn đến chỗ Viện trưởng mới đem đồ đưa cho bác sĩ Lưu và bác sĩ Lữ, ngờ lúc đến thì họ cũng ở đó.
Viện trưởng Khổng thấy Khương Nịnh liền : “Bác sĩ Khương, nếu cô ở bệnh viện lời đồn nào thì cũng đừng để trong lòng.”
Lúc Khương Nịnh Viện trưởng Khổng ép vị trí Chủ nhiệm y sư thì chuẩn tâm lý.
Cô tự tin y thuật của , ở hiện đại cũng từng trường hợp công kích vì tuổi trẻ, nhưng cô nay đều dùng thực lực để khiến khác im miệng.
Nga
Khương Nịnh gật đầu, tự tin thong dong : “Lời của ngoài ảnh hưởng .”
“ .” Cô xong với Viện trưởng Khổng, đó đưa quyển sổ trong tay cho hai bác sĩ Lưu: “Bác sĩ Lưu, bác sĩ Lữ, đây là một ghi chép ca bệnh thực tế và một vài điểm khó khi hạ châm của cổ châm pháp, hy vọng thể giúp ích cho hai vị.”
Bác sĩ Lưu và bác sĩ Lữ vẻ mặt mừng lo, hai vội vàng đưa tay nhận lấy: “Bác sĩ Khương, cảm ơn cô, chúng nhất định sẽ nghiêm túc xem.”
Khương Nịnh chỉ một quyển, họ thể tự chép.
Bác sĩ Lưu và bác sĩ Lữ thứ Khương Nịnh đưa, trong mắt lộ vẻ nóng rực, việc nhường vị trí Chủ nhiệm y sư là họ tự nguyện, nhưng báo đáp lúc là ngàn vàng khó cầu.
Khương Nịnh đối với quen thì nhiệt tình, thậm chí thể là chút lạnh lùng.
khi chứng kiến Khương Nịnh chữa bệnh cho Thẩm Mặc và Hà lão tướng quân trong hai tháng đó, họ cũng phát hiện đối phương khó tiếp xúc như .
Bác sĩ Lưu do dự mở miệng: “Bác sĩ Khương, chúng điều trị ít ca bệnh, nhưng một ca khi điều trị chúng vẫn còn nghi vấn, thể phương pháp điều trị của cho bệnh nhân, đó cô xem giúp chúng phương án điều trị nào khác hiệu quả hơn ?”
Viện trưởng Khổng đoán tâm tư của họ, hai quả thực giống như học sinh cầu xin giáo viên chấm bài tập.
Đến tuổi còn thể gặp một bác sĩ lợi hại hơn , là may mắn, kích động một chút cũng là bình thường.
Ông vẫn giúp hai đỡ: “Bác sĩ Khương, chuyện những khác trong bệnh viện thành kiến với cô, cũng là hai họ cho .”
Khương Nịnh : “Bác sĩ Lưu, bác sĩ Lữ, cần câu nệ như , vấn đề gì thể trực tiếp hỏi , những ca bệnh hai vị trải qua, xin sẵn lòng giúp đỡ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ket-hon-ba-nam-khong-tro-ve-nha-quan-hon-cung-den-ly/chuong-234-cuoc-doi-dau-giua-dong-y-va-tay-y-benh-nhan-bi-gianh-mat.html.]
Cô thể thái độ của bác sĩ Lưu và bác sĩ Lữ đối với Đông y, việc họ bảo vệ cô, cô cũng ghi nhớ, qua , cô cũng sẽ giấu giếm.
Thấy cô đồng ý, ba trong văn phòng đều thở phào nhẹ nhõm.
Bác sĩ Lưu và bác sĩ Lữ vui vẻ rời .
—
Viện trưởng Khổng tự giám sát việc triển khai khoa Đông y, hiện tại Viện trưởng chỉ một ông, cũng Phó viện trưởng, quản lý một bệnh viện lớn như ông cũng chút phân bất lực.
Khoa Tây y tự nhiên ông lơ là.
Tuy rằng lời của bác sĩ Lưu và bác sĩ Lữ, nhưng ít vẫn còn nghi ngờ về năng lực của Khương Nịnh.
Không đúng.
Không thể là nghi ngờ Khương Nịnh, mà là nghi ngờ việc triển khai khoa Đông y.
Vốn dĩ bệnh viện chỉ Tây y, nhưng Đông y đột nhiên chen ngang .
Trong ấn tượng của họ, Đông y vẫn luôn là loại thầy lang chân đất ở nông thôn hẻo lánh, thể chữa đau đầu cảm mạo là tồi.
Viện trưởng mới đến coi trọng khoa Đông y liền khiến khoa Tây y cảm thấy khủng hoảng.
Đặc biệt là những quan hệ tương đối với Viện trưởng tiền nhiệm, càng một loại áp lực vô hình.
Sợ ngày nào đó Viện trưởng mới đến sẽ cho họ rời khỏi bệnh viện.
Muốn ở bệnh viện, họ thể hiện thực lực .
Khoa Đông y tuy rằng vẫn đang trong quá trình triển khai, nhưng bác sĩ Lưu, bác sĩ Lữ và Khương Nịnh thể khám chữa bệnh cho .
Viện trưởng chia ca khám cho hai khoa công bằng, hề thiên vị bên nào.
Thế nhưng của khoa Tây y N xuất hiện ở phòng khám của khoa Đông y khi họ đang khám, bác sĩ Lưu và cuối cùng cũng nhận ác ý của khoa Tây y đối với họ.
Sao còn trò giành bệnh nhân thế .
Một hai thì họ còn thấy , nhưng liên tiếp một thời gian dài thì vấn đề .
Thật họ cũng bất đắc dĩ, cũng vì giành bệnh nhân, những thể đến bệnh viện lớn điều trị đa đều là sống ở thành phố, rõ ràng, họ tin tưởng Tây y hơn.