Cô còn định chuyện thì Trần Mạn đột ngột phòng bệnh ngăn : “Tiêm Tiêm, khi bác sĩ đang trị liệu thể quấy rầy.”
Thẩm Tiêm Tiêm bĩu môi, cô gương mặt của Khương Nịnh, đáy lòng tuy rằng khinh thường, nhưng thật sự sợ cô bản lĩnh lớn gì đó.
Một gương mặt xinh như là trời cao ưu ái , nếu thật sự còn năng lực lớn như thế, cô chỉ cần nghĩ đến thôi là thấy tức n.g.ự.c...
Trong phòng bệnh đông nên vẫn chút ồn ào, lời của Trần Mạn đại bộ phận đều yên lặng .
Còn một bộ phận nhỏ vốn dĩ yên lặng, đó là các bác sĩ khoa Thần kinh nội.
Bọn họ đều ông cụ Hà, thậm chí đều từng mời đến Hà gia để chẩn bệnh cho ông cụ.
Không chỉ bọn họ, e rằng bộ bác sĩ khoa Thần kinh nội ở Thủ đô ai là bệnh tình của ông cụ Hà.
Bệnh của ông cụ Hà ai biện pháp, đều khẳng định tuổi thọ của ông cụ chỉ còn trong hai năm nay.
Bọn họ ngờ tới còn dám chữa bệnh cho ông cụ Hà.
Khương Nịnh vẫn như cũ xoa bóp mới châm cứu, nhưng châm cứu giống hai , khi xoa bóp xong cô mới mở bao châm cứu .
Cô đem ngân châm theo thứ tự châm huyệt vị, tay rời khỏi kim nhưng kim vẫn run rẩy, tay cô đẩy về hướng bên , kim liền run về hướng bên đó.
Sau đó, cô đặt miếng lót cách nhiệt lên nơi cắm ngân châm, gắn mồi ngải cứu lên đốc kim, dùng que diêm châm lửa đốt mồi ngải.
Đây là Khương Nịnh dùng một loại phương pháp mới lạ, ông cụ Hà chút tò mò, nhưng quấy rầy Khương Nịnh.
Mà hành động của Khương Nịnh khiến các bác sĩ đang quan sát cảm thấy như lọt trong sương mù, mấy bác sĩ cảm thấy vô vị liền lầm bầm rời .
“Châm mấy cái là ? Thật là bậy, mấy thầy lang chân đất ở huyện bên chúng cũng , thấy bọn họ cũng thể tới bệnh viện bác sĩ danh dự đấy, Viện trưởng cũng thật là, cái thứ gì cũng dám tuyển bệnh viện.”
“Trẻ tuổi như , đúng là tuổi trẻ khí thịnh dám mạnh miệng.”
“Các nhỏ giọng chút, tuổi còn trẻ mà thể tới bệnh viện bác sĩ danh dự, lưng chừng quan hệ cứng nào đó .”
Mấy rời , Từ Cẩn nếu đang cầm sổ nghiêm túc b.út ký thì cô thế nào cũng tiến lên chất vấn.
Không chỉ Từ Cẩn nhanh như gió, còn hai nữa cũng từ chỗ nào lấy một cuốn sổ, cực kỳ nghiêm túc, mặt còn nhịn hiện vẻ kích động.
Khương Nịnh bởi vì dạy Từ Cẩn, nên mỗi một bước cô đều rõ ràng, thậm chí còn giải thích tác dụng của ôn châm.
Giọng Khương Nịnh ôn hòa, từng câu từng chữ đều nhanh chậm, mạc danh tiếp tục tiếp.
Vốn dĩ chỉ là ôm lòng hiếu kỳ đến xem, các bác sĩ tuy rằng vẻ mặt mờ mịt, kỳ diệu đều nghiêm túc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ket-hon-ba-nam-khong-tro-ve-nha-quan-hon-cung-den-ly/chuong-217-ky-thuat-on-cham-chuyen-gia-kinh-ngac.html.]
Ôn châm cần thời gian, Khương Nịnh nghĩ nhân cơ hội dạy thêm cho Từ Cẩn.
Cô bảo Từ Cẩn vén tay áo lên, cô thí châm cánh tay Từ Cẩn.
Từ Cẩn hai lời liền đưa cánh tay , Khương Nịnh lấy ngân châm châm huyệt vị tay Từ Cẩn, đem tác dụng của các huyệt vị cùng cảm giác khi châm nhập nhất nhất .
Từ Cẩn là tự thí nghiệm, kim châm đến cô mới cảm giác việc bao nhiêu thần kỳ.
Khương Nịnh đang vùi đầu châm kim cho Từ Cẩn, bên cạnh đột nhiên hai luồng thở tới gần, hình như cảm giác, Khương Nịnh ngước mắt liền đối diện với hai đôi mắt hiền hòa chút kích động.
Khương Nịnh thấy b.út tích của bọn họ, chữ rõ ràng sáng tỏ, đem những gì cô đều ghi .
Chỉ liếc mắt một cái cô liền kết luận hai là bác sĩ.
cô nhớ rõ, hai là do chú Hà mang đến.
Thấy Khương Nịnh qua, khóe miệng hai ăn ý gợi lên một nụ .
Chờ Khương Nịnh xong mấy huyệt vị châm cho Từ Cẩn liền thu ngân châm , ước lượng thời gian, bên phía ông cụ Hà cũng gần xong.
Vừa đầu, mồi ngải cứu cháy thành một đoàn tro.
Lúc trong phòng bệnh tan hơn phân nửa, những hiểu rời .
Còn một ít bác sĩ thấy kết quả, ngạnh sinh sinh chờ đến khi đợt trị liệu của Khương Nịnh thành.
Khương Nịnh gỡ ngân châm chân ông cụ Hà xuống.
Ông cụ Hà than thở một tiếng: “Chân ấm hầm hập, thật thoải mái, hy vọng thể nhanh ch.óng khỏe , thật lập tức lên ngựa.”
Khương Nịnh : “Ông Hà, cái , chân của ông cần thời gian trị liệu ngắn, đừng quá sốt ruột.”
“Biết , .” Ông cụ Hà vội vàng đáp lời.
Nga
Thẩm Tiêm Tiêm châm chọc : “Còn tưởng rằng thể lợi hại bao nhiêu, hóa cần thời gian lâu như .”
Cô đột nhiên khoác tay Trần Mạn, với ông cụ Hà: “Ông Hà, nếu ông chân khỏi hẳn, chị Trần Mạn thể xem cho ông, chị nghiên cứu chế tạo một loại t.h.u.ố.c đặc hiệu kiểu mới, chừng lập tức thể ông lên đường đấy.”
Ông cụ Hà nhàn nhạt liếc Trần Mạn một cái, đó hừ lạnh một tiếng: “ hiện tại ai đều tin, chỉ tin tiểu thần y. Tiêm Tiêm nha đầu, cháu còn coi thường trong nhà? Ta nếu là ông nội cháu, nhất định đ.á.n.h cháu ba gậy, phạt cháu quỳ từ đường.”
Thẩm Tiêm Tiêm đột nhiên ông cụ Hà bác bỏ như , trong lòng thoải mái, nhưng nể phận của ông cụ Hà, cô thể nuốt xuống cục tức .