Thẩm phụ tuy trong lòng tức giận, nhưng lão gia t.ử thể lời cũng miễn cưỡng xem như nhượng bộ.
Dù cũng là lớn tuổi nhất trong nhà, bây giờ đang bệnh, lúc nên theo thì cứ theo.
Cả nhà họ Thẩm đông đúc xe đến bệnh viện.
Đến bệnh viện nhà Thẩm Bỉnh Vĩ bận rộn lo lo , Thẩm Tiêm Tiêm một đường ưu tiên, căn bản cần chờ đợi.
Gia đình Thẩm phụ liền ở đại sảnh chờ kết quả kiểm tra của Thẩm lão gia t.ử.
Tình vốn là thứ cắt đứt, gỡ càng thêm rối, Thẩm lão gia t.ử đối với con trai cả lòng cứng rắn, nhưng nhẫn tâm, cho nên Thẩm phụ mới nỡ nhẫn tâm.
Thẩm Mặc liếc ngoài bệnh viện, : “Vợ ơi, mua cho em cái .”
Nói xong liền dậy chạy ngoài nhanh như một cơn gió.
Lúc trở về, tay cầm một hộp đồ hộp nước đường, Thẩm Mặc lo Khương Nịnh sẽ chờ đến nhàm chán, thấy bên ngoài bán đồ hộp nước đường, liền lập tức ngoài mua một hộp về.
Thẩm phụ thấy , vỗ lưng Thẩm Mặc một cái: “Thằng nhóc thối, thấy còn mấy ở đây , con chỉ mua cho một vợ con thôi .”
Thẩm Mặc lập tức phản ứng , chỉ một lòng một nghĩ đến vợ, thật sự quên mất.
Anh ho nhẹ hai tiếng, lập tức từ trong túi móc tiền đưa cho cả: “Anh cả, mua cho ba và em gái .”
Thẩm Tự Minh: “…”
Chờ Thẩm lão gia t.ử kiểm tra quả thật chút nhàm chán, mắt đến , quả nhiên bệnh viện loại bất kể ở thời đại nào mỗi ngày đều ít .
Lúc , cách đó xa đột nhiên một ông lão ngã xuống đất, ngã mặt đất thể liền bắt đầu run rẩy, khóe miệng méo xệch, từ trong miệng méo xệch kiểm soát mà chảy nước miếng.
Đại sảnh bệnh viện bác sĩ, chỉ một hai nhân viên y tá, thấy tình huống lập tức khiêng cáng .
Nhân viên y tế lập tức khiêng lên cáng.
Lúc , một giọng nữ truyền đến: “Chờ một chút, để giảm bớt triệu chứng cho ông .”
Nhân viên y tế theo bản năng đầu, thấy một cô gái dung mạo tinh xảo tới, thậm chí còn ngăn cản họ khiêng lên cáng.
Khương Nịnh cũng chút bất đắc dĩ, cô hình như duyên với chứng trúng gió , đây là bệnh nhân trúng gió thứ ba cô gặp .
Chỉ là đó ở Đại Hà Thôn cứu chữa lão bí thư chi bộ và Thẩm lão gia t.ử chỉ là triệu chứng tương đối nhẹ, mà ông lão ngã ở đại sảnh bệnh viện xuất hiện triệu chứng liệt nửa .
Lúc kịp thời giảm bớt triệu chứng cho , chỉ sợ nửa đời của ông chỉ thể trải qua giường.
Thẩm Mặc thấy Khương Nịnh qua, cũng lập tức theo để giải tán đám đông vây quanh xem náo nhiệt: “Mọi tránh , đừng vây quanh một chỗ.”
Triệu chứng của ông lão trông quả thật nghiêm trọng, cả run rẩy, tay cũng vặn vẹo thành một tư thế đáng sợ, nhân viên y tế khiêng cáng đến dọa sợ, Khương Nịnh xuất hiện, khiến họ thật sự dám động đậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ket-hon-ba-nam-khong-tro-ve-nha-quan-hon-cung-den-ly/chuong-188-gap-chuyen-bat-binh-lang-bam-cuu-nguoi.html.]
họ phận của đối phương, sợ chậm trễ bệnh nhân, đang lúc tiến thoái lưỡng nan, cách đó xa đột nhiên vang lên một giọng nữ chút kích động: “Thẩm Mặc!”
Nghiêm Lệ Nguyệt tới, cô mặc đồng phục y tá của bệnh viện .
Nga
Sau cô đến quân khu Thủ đô là vì Thẩm Mặc, ngờ Thẩm Mặc đột nhiên nhiệm vụ một lèo hai tháng, ở phòng y tế quân khu chẳng tương lai gì , cô nũng với ba để ông dùng quan hệ điều về bệnh viện.
Thẩm Mặc chỉ nhàn nhạt liếc cô một cái.
Nụ mặt Nghiêm Lệ Nguyệt cứng đờ, thấy Khương Nịnh đang xổm mặt đất mở túi ngân châm.
Cô nhanh ch.óng qua: “Dừng tay!”
Nghiêm Lệ Nguyệt xông tới mặt, cô thấy Khương Nịnh thần sắc điềm nhiên, trong tay đang mân mê ngân châm.
Nghiêm Lệ Nguyệt thấy Khương Nịnh liền phản ứng căng thẳng, bệnh viện là địa bàn của cô , cô đương nhiên cho phép Khương Nịnh ở đây nổi bật.
Thẩm Mặc và nhà họ Thẩm đang ngăn cản qua đường vây xem xung quanh, để cho Nghiêm Lệ Nguyệt kẽ hở chui qua.
Khương Nịnh mở túi ngân châm đặt sang một bên, đó nới lỏng cổ áo cho bệnh nhân trúng gió mặt đất, để ông thể hô hấp thông thuận hơn một chút.
Tiếp theo cô mới lấy ngân châm châm cho bệnh nhân.
Vừa mới châm hai kim, cổ tay Khương Nịnh nắm lấy.
“Đây là bệnh viện, cô là một lang băm ngay cả giấy phép hành nghề y đàng hoàng cũng , đừng gây án mạng!”
Nghiêm Lệ Nguyệt nắm lấy cánh tay Khương Nịnh, giọng cô lớn, đủ để xung quanh đều thấy.
Nghe thấy lời , xung quanh lập tức ít tiếng xì xào truyền đến.
“Lang băm ? bác sĩ bệnh viện mặc áo blouse trắng.”
“Lang băm hình như là cách ở nông thôn, bác sĩ ở nông thôn thì bản lĩnh gì, đừng hại mất mạng nha.”
“…”
Khương Nịnh giãy tay, phát hiện căn bản giãy .
Cô cúi mắt bệnh nhân, chút thuyên giảm, nhưng vẻ mặt vẫn khó chịu.
Khương Nịnh nhận thấy Nghiêm Lệ Nguyệt quyết tâm buông tay, cô lạnh lùng : “Nếu cô bệnh nhân mặt đất xảy chuyện, thì mau buông .”