Cô nhớ tới lúc mới đến thôn Đại Hà ở nhờ nhà đại đội trưởng, vợ đại đội trưởng với cô những lời .
Hiện tại Khương Nịnh hợp lý hoài nghi, chị dâu của cô vô cùng khả năng cắm cho cả một cái sừng dài.
Thẩm Mặc đối với chuyện hôm nay chút rõ nội tình, nhịn hỏi: “Bà xã, em cho chuyện ba thể về thủ đô?”
Nếu , hôm nay sẽ chuyện ầm ĩ đến mức khó coi như .
Thẩm Mặc hỏi câu chỉ trích Khương Nịnh, chỉ đơn thuần là chút nghi hoặc, mới đến, tự nhiên rõ ràng bằng Khương Nịnh.
Khương Nịnh : “Em ở đây một tháng, chị dâu chỉ một hỏi em về tình trạng của ở bộ đội.”
Nghe , Thẩm Mặc nhíu mày, và chị dâu giao tiếp nhiều, nhưng quan hệ cận đến , cũng chuyện chị dâu cứ túm lấy hỏi han tình hình của em chồng.
Khương Nịnh tiếp tục: “Ngay từ đầu em cũng nghi hoặc, ngờ hôm nay đến mục đích của chị liền bại lộ.”
Thẩm Mặc trầm mặc vài giây: “Bà xã, em còn hoài nghi chuyện khác nữa ?”
Khương Nịnh liếc một cái, đột nhiên dừng , vươn tay vòng lên vai Thẩm Mặc, khóe môi treo nụ : “Thẩm Mặc, thật thông minh, chúng thật là trời sinh một đôi.”
Ông chồng hờ của cô, chỉ là trong chuyện tình cảm thì đơn thuần một chút, còn ở những mặt khác thì một chút cũng đơn thuần, cô còn rõ, đàn ông liền đoán chuyện khác.
Thẩm Mặc hiện tại cũng dần dần thông suốt, bàn tay to đỡ lấy vòng eo mảnh khảnh : “Bà xã, thích em chuyện như .”
Khương Nịnh nhéo đến chút ngứa, tiếp tục chủ đề : “Nghi hoặc khác tạm thời còn , nhưng hôm nay chị nhận đáp án mong từ , khả năng sẽ một chuyện với cả.”
“Ý em là...”
Ánh mắt Thẩm Mặc lóe lên, chút thể rõ, dù cũng là một nhà.
Trong lòng cũng đang chờ đợi, nhất những điều cũng chỉ là suy đoán.
Chủ đề tuy rằng chút trầm trọng, nhưng trọng tâm của Thẩm Mặc vẫn là ở Khương Nịnh.
Khó gặp mặt, vẫn là chút nhớ Khương Nịnh.
Khương Nịnh dùng đôi mắt cún con chằm chằm, trong lòng cũng chút nóng, bất quá con cún con , chính là một con ch.ó săn.
Trở nhà đại đội trưởng, khi đóng cửa phòng Khương Nịnh liền chiều , tuy rằng đến bước cuối cùng, cũng khiến cô mệt đến mức chịu nổi.
Thẩm Mặc nhẹ nhàng xoa xoa đôi môi chút sưng đỏ của Khương Nịnh: “Bà xã, khổ em .”
Khương Nịnh trừng mắt một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ket-hon-ba-nam-khong-tro-ve-nha-quan-hon-cung-den-ly/chuong-160-bi-mat-trong-dem.html.]
—
Hai ngày nay Chu An Trạch buồn rầu, từ khi Trương quả phụ nhắc nhở hôm , Chu An Trạch vẫn luôn suy nghĩ xem ai mới thích hợp để đẩy cho phụ trách xưởng máy móc .
Lại qua hai ba ngày nữa của xưởng máy móc và xưởng dệt sẽ rời , đây là cơ hội cuối cùng của , tiếp tục chờ đợi nữa, nhất định lấy chỉ tiêu trở về thành phố.
Kỳ thật trong lòng vẫn luôn ứng cử viên, nhưng chỉ thiếu một thể giúp .
Lúc Chu An Trạch từ chỗ Trương quả phụ mò mẫm rời , đột nhiên thấy ngôi nhà cách đó xa một tia sáng lóe lên.
Chu An Trạch thấy bóng từ trong căn nhà chút quen mắt, mở to hai mắt.
Kim Ngọc Diễm xách chiếc đèn dầu hỏa mà gã đàn ông cho cô khỏi cửa, giờ phút bộ trong thôn cơ hồ đều nghỉ ngơi, sẽ ai thấy cô , hơn nữa nhà gã đàn ông vốn dĩ hẻo lánh.
Kim Ngọc Diễm mới vài bước đột nhiên từ phía ôm lấy: “Đừng nữa , đều qua lâu như mới cho chạm một chút, em chừng nào thì mới ly hôn với tên thối tha ? Có nuôi em, em cũng cần xuống đất việc, mỗi ngày ở nhà chờ là .”
Kim Ngọc Diễm vốn tâm tư ly hôn với Thẩm Tự Minh, chỉ là bởi vì sự xuất hiện của Khương Nịnh cô cho rằng còn cơ hội về thủ đô nên mới gạt gã đàn ông sang một bên, ngờ chỉ là cô suy nghĩ nhiều.
“Chuyện ly hôn em sẽ sớm đề cập thôi, đừng vội.” Kim Ngọc Diễm trấn an gã.
Lần đầu tiên ăn vụng liền cảm nhận sự lợi hại của đàn ông độc trong thôn , ở bên cạnh Thẩm Tự Minh nhạt nhẽo vô vị, cô sớm chịu nổi nữa .
Trước khi cô xuống đất việc mà trốn lười biếng đều sẽ tới nhà gã đàn ông , gã đàn ông cũng thích cô , thường xuyên đ.á.n.h bắt món ăn hoang dã cho cô ăn, cuộc sống lâu dần, cô cũng mắt , ai mới là thích hợp nhất với .
Gã đàn ông : “Được, chờ em ly hôn với tên thối tha .”
Trên đường Kim Ngọc Diễm trở về, chú ý tới phía bóng theo cô , mãi cho đến khi Chu An Trạch đột nhiên lên tiếng: “ đều thấy hết .”
Kim Ngọc Diễm dọa giật , cô đầu liền thấy Chu An Trạch ở lưng.
“Cậu thấy cái gì?” Kim Ngọc Diễm định tâm thần, bộ như chuyện gì xảy .
Khóe miệng Chu An Trạch nhếch lên một độ cong như như : “Thấy cô từ trong phòng Lý Đại Quân a.”
“ từ trong phòng thì thế nào?”
Biểu tình mặt Kim Ngọc Diễm rõ ràng luống cuống, nhưng cô nhanh định, chút nào lộ sự khiếp sợ: “Cho dù thấy, nhưng chỉ một thấy, cho dù , cũng ai tin .”
Nga
Chu An Trạch cô đang cố vẻ, bề ngoài trang đến vân đạm phong khinh, trong lòng hoảng thành cái dạng gì .
Kim Ngọc Diễm xác thật chút hoảng, cô và Thẩm Tự Minh còn ly hôn, loại chuyện nếu như lan truyền ngoài, nghìn chỉ trích cũng còn là nhẹ.