Người phụ nữ trợn mắt trắng dã, tiếp tục dẫn đường, nhưng đường gặp bạn của , hai dừng lo chuyện riêng.
Khương Nịnh thấy đối phương vẻ tiếp tục dẫn đường, lúc một dân làng ngang qua, cô về phía dân làng đó: “Xin hỏi nhà họ Thẩm hạ phóng ở ?”
Đối phương biểu cảm chút ngây ngô, nhưng vẫn duỗi tay chỉ một chỗ : “Bên , cách hai thửa ruộng cái lều thấy ?”
Khương Nịnh nghiêng mắt , quả nhiên cách đó xa một cái lều thấp bé cũ nát, cô lễ phép : “Thấy , cảm ơn.”
Hỏi đường trong thôn xong, cô cũng đầu rời , phụ nữ trung niên đó khi Khương Nịnh liền phỉ một tiếng: “Làm vẻ cái gì, trông một bộ dạng hồ ly tinh.”
Bà đầu với bạn của : “Thấy , hai câu câu hồn vía của Thiết Trụ .”
Thiết Trụ mà bà chính là dân làng mà Khương Nịnh hỏi chuyện.
Khương Nịnh qua mấy bờ ruộng, cuối cùng cũng đến cái chuồng bò cũ nát đó, bên ngoài lều quả thật cũ nát, tường loang lổ, mái nhà còn dột.
Ở bên ngoài thể ngửi thấy một mùi lạ khó chịu, bên cạnh một máng gia súc, bên cạnh máng một hàng cọc gỗ, cọc gỗ buộc trâu cày và lừa.
Bây giờ bắt đầu đông, mùi lạ lớn như , huống chi đến mùa hè, chỉ oi bức bất thường, còn ngủ cùng ruồi muỗi, nghĩ thôi cũng Khương Nịnh chút khó chấp nhận.
Cô qua, thấy cánh cửa gỗ một cái khóa.
Không ai?
Đại đội trưởng ở chuồng bò.
Lúc , phía truyền đến tiếng bước chân, còn kèm theo giọng một phụ nữ: “Cô là ai? Gõ cửa nhà gì?”
Khương Nịnh xoay , thấy một phụ nữ mặc quần áo bạc màu tới, xem tuổi tác, chắc hơn ba mươi tuổi, chỉ là sắc mặt vàng vọt, tiều tụy.
Ở trong chuồng bò, tuổi tác như , Khương Nịnh đại khái đoán phận của đối phương.
Lúc tàu hỏa, Thẩm Mặc với cô về nhà, cha tên là Thẩm Bỉnh Đình và Dương Lam, một cả và một em gái, cả tên là Thẩm Tự Minh, em gái tên là Thẩm Thiên Thiên.
Anh cả kết hôn, vợ tên là Kim Ngọc Diễm.
Người phụ nữ mắt, tuổi tác chỉ thể là vợ của cả Thẩm Mặc, Kim Ngọc Diễm.
Nga
Kim Ngọc Diễm thấy Khương Nịnh, đáy mắt một tia kinh ngạc và đố kỵ thoáng qua.
Khương Nịnh đối phương, lễ phép chào hỏi: “Chào chị, tên là Khương Nịnh, là vợ của Thẩm Mặc.”
“Vợ của Thẩm Mặc? Cô là... vợ của em hai?” Kim Ngọc Diễm kinh ngạc, hỏi một nữa.
Khương Nịnh gật đầu: “ .”
Kim Ngọc Diễm quen Khương Nịnh, nhưng tên cô: “Cô cô là Khương Nịnh, cô thể chứng minh phận của ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ket-hon-ba-nam-khong-tro-ve-nha-quan-hon-cung-den-ly/chuong-138-gap-go-nguoi-nha.html.]
Khương Nịnh lấy sổ hộ khẩu của , Kim Ngọc Diễm lướt qua tên sổ hộ khẩu, còn địa chỉ đó, bà nhớ vợ của Thẩm Mặc là ở huyện Dương Hà.
Phụ nữ nông thôn da thể như ?
Nhìn , mặt vàng như nghệ, còn vẻ xinh , đều là do nhà họ Thẩm liên lụy bà !
Bà em trai của Thẩm Tự Minh là quân nhân, Thẩm Mặc chính là vì lính ở bộ đội mới thoát một kiếp, mà vợ của Thẩm Mặc cũng cần theo xuống nông thôn .
Nhìn khuôn mặt non nớt của Khương Nịnh, trong lòng bà nghẹn một cục tức.
Kim Ngọc Diễm giọng điệu : “Cô đến đây gì?”
Khương Nịnh từ giọng của bà một tia thiện chí, nhưng cô thể hiểu , hạ phóng đều là những phần t.ử trí thức cao cấp, ở trong chuồng bò đơn sơ lâu như , hàng năm chịu đựng sự t.r.a t.ấ.n về tinh thần và thể xác, chuyện ai cũng chịu nổi.
“ xin giấy phép thăm hỏi, đến thăm ba .” Khương Nịnh xong ngước mắt trong: “Không cho ?”
Giấy phép thăm hỏi?
Những hạ phóng đến vùng nông thôn như họ, trong mắt những dân làng chữ chính là những phần t.ử cần tiếp thu phê đấu, tiến hành cải tạo tư tưởng và lao động, mỗi ngày việc nặng nhất, nhận công điểm ít nhất.
Còn thường xuyên một dân làng lỗ mãng gây khó dễ.
Bà sớm chịu đủ những ngày tháng như !
Người bảo họ đến nông thôn tiếp thu phê đấu, thể chấp thuận cho đến thăm.
Chẳng lẽ Thẩm Mặc lập quân công gì, mới quyền lực lớn như ?
Nếu là như , lẽ bà đổi suy nghĩ của , chuyện ly hôn với Thẩm Tự Minh bà suy nghĩ .
Kim Ngọc Diễm lấy một chiếc chìa khóa mở khóa cửa: “Vào .”
Khương Nịnh phòng, trong phòng tuy vẫn chút mùi lạ, nhưng hơn bên ngoài nhiều.
Bên trong là nhà đất, trông cũ nát như bên ngoài, giống như xây dựng từng chút một trong mấy năm gần đây, bên trong trống trải, chỉ mấy cái giường, trong một góc xây một cái bếp, thể đốt củi nấu cơm.
Đây chắc là do nhà họ Thẩm mấy năm hạ phóng đến đây, dần dần cải thiện.
Bị hạ phóng đến thôn mấy năm, nhà họ Thẩm nỗ lực việc nghiêm túc mới dần dần một ngôi nhà đất miễn cưỡng thể che mưa che gió như .
Khương Nịnh đặt đồ trong tay xuống đất, kéo một cái ghế chân khập khiễng xuống.
Cô giường, nhưng mấy cái giường của ai, đột nhiên lên giường cũng lịch sự.
Nói là giường, thật chỉ là mấy viên gạch xanh kê bên , đó dùng mấy tấm ván gỗ ghép đặt lên .