Kết hôn ba năm không trở về nhà, quân hôn cũng đến ly - Chương 102: Lời Dặn Dò Của Vợ, Tin Dữ Từ Thôn Bên

Cập nhật lúc: 2026-02-22 05:21:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Mặc vợ hết sức chăm chú khâu vết thương, chẳng sợ vết thương m.á.u thịt be bét cô cũng hề sợ hãi.

Động tác của Khương Nịnh nhanh, gọn, chuẩn, khâu vết thương cho xong, đường khâu còn .

Bôi t.h.u.ố.c băng bó xong xuôi, Khương Nịnh dậy thì chiến sĩ mặt dùng giọng điệu cảm kích : “Cảm ơn chị dâu!”

Khương Nịnh : “Không cần cảm ơn.”

“Còn cảm ơn kẹo của chị dâu nữa!”

Lúc , ai khơi mào.

Tiếp theo liên tiếp những âm thanh vang lên, đều là cảm ơn cô mang kẹo đến.

Nga

Khương Nịnh bọn họ cho suýt chút nữa phát tác chứng sợ xã hội.

Thẩm Mặc từng tiếng gọi “chị dâu” vang dội, trong lòng thỏa mãn.

Trên mặt như cũ treo vẻ trang nghiêm túc mục.

Thời gian ngày đêm vất vả, khó lúc thanh nhàn. Tuy rằng xung quanh ít ánh mắt lặng lẽ qua đ.á.n.h giá, nhưng ai dám tới gần đống lửa của bọn họ.

Khương Nịnh lúc tảng đá chút trầm mặc. Cô là bác sĩ, sinh ly t.ử biệt vốn nên thấy nhiều trách.

Một đường tới, phế tích, t.h.i t.h.ể cô đều ít. Rất nhiều tới chi viện tình nguyện mặt mũi trắng bệch, cô mặt đổi sắc.

thấy những chiến sĩ coi thể của gì.

Trước cô thèm cơ bụng của Thẩm Mặc, Thẩm Mặc cô thấy một ít vết sẹo, những vết sẹo sâu, khó thể tưởng tượng từng chịu qua những tổn thương như thế nào.

Giờ phút nguy nan, thấy để bụng việc thương, cô nên lời một câu khiển trách nào, bởi vì cô khoảnh khắc , Thẩm Mặc, thậm chí tất cả các chiến sĩ, đều thuộc về quốc gia và nhân dân.

Thẩm Mặc còn đang thỏa mãn với sự tinh ý của đám nhóc con , đột nhiên nhận thấy cảm xúc của Khương Nịnh dường như chút cao.

“Sao ? Còn lạnh ?” Thẩm Mặc ném củi đống lửa, cởi áo khoác khoác cho Khương Nịnh.

Khương Nịnh cũng từ chối. Lúc dựa Thẩm Mặc, nhưng quá bẩn, cô chút ghét bỏ.

Chờ Thẩm Mặc cởi áo khoác, còn kịp khoác lên vai cô, Khương Nịnh liền thoáng xê dịch dựa vai Thẩm Mặc.

Ôn hương nhuyễn ngọc dựa tới, quanh ch.óp mũi truyền đến mùi hương thanh khiết độc hữu cô gái, thể Thẩm Mặc cứng đờ trong giây lát, nhanh liền thản nhiên thả lỏng, để Khương Nịnh dựa thoải mái một chút.

Động tác tay cũng dừng, đem quần áo khoác lên vai Khương Nịnh.

Phía truyền đến một chút xôn xao nhỏ, Thẩm Mặc đen mặt liếc mắt qua, tiếng sột sột soạt soạt nháy mắt đều biến mất.

Từng yên giả c.h.ế.t.

Khương Nịnh dựa một lát, cô bỗng nhiên : “Thẩm Mặc, vô luận là lúc cứu là lúc chấp hành nhiệm vụ, đừng để bụng thể của , em sẽ lo lắng cho .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ket-hon-ba-nam-khong-tro-ve-nha-quan-hon-cung-den-ly/chuong-102-loi-dan-do-cua-vo-tin-du-tu-thon-ben.html.]

Giọng điệu nghiêm túc.

Thẩm Mặc ngẩn , n.g.ự.c như nhét một thứ gì đó, khác hẳn với lời dặn dò của nhà.

Người nhà sẽ lấy vinh dự, từng dặn dò mấy trăm bảo bảo trọng chính .

Trước từng thấy đưa con lính đến rối tinh rối mù dặn dò bảo vệ chính , đừng để thương.

Bọn họ lính thương là thể tránh khỏi, nhiều đều lấy việc thương vinh dự, đó là huân chương bảo vệ quốc gia, bảo vệ nhân dân của bọn họ.

Khương Nịnh hiện tại Thẩm Mặc để ý cô, sợ hãi lời của tạo thành gánh nặng gì cho , cô thêm: “Em lo lắng cho , nhưng sẽ ngăn cản , đây là con đường chọn, em ủng hộ tiếp.”

Thẩm Mặc , n.g.ự.c khó chịu, thiên ngôn vạn ngữ, cuối cùng hóa thành một câu: “Anh sẽ bảo vệ chính .”

Anh bảo trọng chính , vợ mới sẽ lo lắng khổ sở.

Anh thấy bộ dáng thương tâm khổ sở của Khương Nịnh.

Khương Nịnh vươn tay ôm lấy cánh tay , bởi vì câu của mà tâm tình hơn ít: “Em , các quân nhân đều chuẩn sẵn sàng cho sự hy sinh bất cứ lúc nào. Nếu như các càng nên quý trọng thể của , các bảo vệ chính thì mới thể cứu càng nhiều .”

Tại khu vực yên tĩnh , lời bọn họ cũng lời thì thầm riêng tư gì, âm lượng lớn nhưng cũng đủ để cho các chiến sĩ xung quanh thấy.

Đặc biệt là chiến sĩ chịu trị thương, tức khắc cảm thấy chính chút khốn nạn.

Hu hu hu, chị dâu quá đúng .

Liên tiếp mấy ngày đó, Khương Nịnh cũng thấy Thẩm Mặc.

Nghe thôn bên cạnh do dư chấn dẫn đến sạt lở núi, đất đá bao phủ, Thẩm Mặc và đồng đội tin tức liền phái qua đó chi viện.

Trong thời gian lều cứu viện cuồn cuộn ngừng đưa tới bệnh nhân mới, một bệnh tình quá nghiêm trọng cũng sắp xếp đưa khỏi vùng thiên tai.

Nếu thì lều cứu viện đủ dùng.

Thương vong quá t.h.ả.m trọng, thêm một đội y tế nữa tới, theo cùng vật tư.

Đội y tế mới đến do hai bác sĩ đầu ngành của bệnh viện lớn dẫn đầu.

Có bọn họ đến, Khương Nịnh miễn cưỡng thở phào nhẹ nhõm.

Mấy ngày nay mệt đến mức rảnh nghĩ chuyện linh tinh, nhưng hễ rảnh rỗi, cô liền nhịn mà nhớ Thẩm Mặc. Nghe thôn trang sạt lở núi tình hình nghiêm trọng.

Vốn dĩ địa thế chỗ đó trũng xuống, bốn phía núi vây quanh, động đất thôn trang đó , nhưng ngọn núi đột nhiên sạt lở, đá lớn lăn xuống, dẫn đến thôn trang đó gặp tai họa.

 

 

Loading...