Chương 7
“Hu hu, nó thì gì chứ? Nó non choẹt như cái dưa non thôi, nó hầu chứ?”
Cả khuôn mặt vùi trong cơ n.g.ự.c .
Ngũ quan suýt chà lệch hết.
“…Không ơi, buông , hai đứa cho rõ ràng chút.”
Anh gào lên:
“Anh của em! Anh là chồng em! Là đàn ông của em! Là chồng chính hiệu của em!”
“Nó chẳng là tí âm nhạc thôi ? Anh cũng ! Anh hát cho em ?”
Chưa kịp ngăn, gào lên như xé phổi:
“Thiên cơ toán bất tận, giao chức bi dữ hoan, cổ kim si nam nữ, thuỳ năng quá tình quan, ô ô ngã quá bất liễu tình quan a…”
Tạm dịch: Những bí mật của ông trời thật khó hiểu, đan xen giữa nỗi buồn và niềm vui. Xuyên suốt lịch sử, vô tình yêu mê hoặc, ai thể vượt qua những thử thách của nó? Than ôi, thể vượt qua những thử thách của tình yêu!
“……”
“Trong biệt thự hát karaoke, trong hồ nuôi cá rồng bạc! Anh tặng, hu hu, tặng chú bộ cụ, oa oa oa…”
“……”
Thẩm Hành Chu như một con Beagle chủ bỏ rơi.
Vừa nức nở ôm chân rap loạn xạ.
“Ồn c.h.ế.t !”
Anh lập tức im bặt, chớp đôi mắt ướt sũng, đáng thương .
“Thẩm Hành Chu, đang ghen đúng ?”
Anh gật đầu như giã tỏi.
“Ừm ừm ừm!”
“Vậy nên nghĩ tối nay em về muộn là vụng trộm với Trần Dạng?”
Anh chìa điện thoại cho xem, sụt sịt:
“Chẳng thế ? Anh theo dõi nick phụ của nó .”
Chiều nay Trần Dạng đăng một bài Weibo:
【Mùa đông sẽ lặp , đáng gặp sẽ gặp .】
Kéo lên .
Mấy ngày nay còn đăng thêm vài bài cùng kiểu ám chỉ như .
Bài mới nhất là nửa tiếng .
Ảnh chụp hai bàn tay đan c.h.ặ.t , góc bên trái lộ chiếc áo khoác giống hệt của .
Anh nghẹn ngào:
“Em là đồ bạc tình còn chịu nhận.”
tức đến bật , bóp má kéo sang hai bên.
“Em mặc long bào thì cả thế giới chỉ một em ?”
“ chiều nay thấy hết , nó ch.ó của em, em còn định nhốt nó …”
“Trần Dạng hôm nay đúng là tới, nhưng em mắng cho một trận đuổi . Anh chỉ cần thêm vài câu là rơi bẫy của nó , hiểu ?”
Anh chớp chớp đôi mắt mờ sương, lâu mới ngơ ngác :
“Vậy là nó đang loạn tâm trí , trong ảnh cũng em…”
“Đồ đàn ông ngu ngốc! Mấy tiếng Tô Nghiên áp giải Trần Dạng lên máy bay , tin hỏi cô .”
Trong mắt bùng lên niềm vui to đùng.
Anh “áo” một tiếng lao ôm .
“Vậy chắc là… chỉ ngốc ngốc chút thôi.”
nữa.
“Mau cởi cái đồ quái t.h.a.i đem đốt , em thấy nó sẽ dị ứng.”
Anh sụt sịt mũi, ngoan ngoãn dậy.
Vừa hai bước, lảo đảo.
“Bịch” một cái ngã xuống đất.
hoảng hốt, vội lật .
Phát hiện dái tai sưng to dữ dội, nổi mảng đỏ.
vội gọi bác sĩ gia đình.
Một trận gà bay ch.ó chạy xong.
Bác sĩ truyền nước cho .
Bác sĩ rằng xỏ khuyên tai xong thì uống rượu.
Mà còn dị ứng rượu, thêm cảm xúc kích động nên mới ngất.
Bác sĩ .
Thẩm Hành Chu liền yếu ớt dựa sang.
“Vợ , sắp c.h.ế.t hả?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ke-thu-truyen-kiep-cu-thich-dien-sau/chuong-7.html.]
“C.h.ế.t cái đầu . Rùa già sống ngàn năm.”
“Ư ư…”
Anh nắm tay , nhẹ nhàng lắc lắc.
Giọng đột nhiên nghiêm túc hẳn.
“ vợ , cho dù c.h.ế.t, em cũng sẽ sống . Trong di chúc của chỉ tên em thôi.”
quen với bộ dạng của .
Xoa xoa sống mũi đang cay.
“Anh lập di chúc từ khi nào? Sao em ?”
“Năm em học năm nhất đại học đó. Tận tám trang lận. Anh cầm di chúc tìm em tỏ tình, kết quả thấy em đang tỏ tình với thằng khác, tức đến mức suýt nhét mồm ăn luôn.”
Hóa thích nhiều năm như .
kịp thấy sống mũi cay cay.
Giây …
“Vợ ơi, em chỉnh cho chai truyền nhanh hơn chút ?”
“Sao thế?”
“Anh cùng em chuyện đó, thì tiểu Chu của chịu nổi, em …”
“Thẩm Hành Chu!”
_ HẾT _
Phiên ngoại Thẩm Hành Chu.
Sinh nhật mười tuổi của Thẩm Hành Chu.
Nhà kế bên chuyển tới hàng xóm mới.
Khoảnh khắc thấy Lục Chi Nghi đầu, chỉ tặng hết đống pháo tép trong túi cho cô.
…
Tin .
Chơi pháo tép Lục Chi Nghi sợ đến .
Tin .
Cho cô cưỡi lên lưng chạy mấy vòng, dỗ .
Nhìn bóng dáng Lục Chi Nghi tung tăng về nhà,
Thẩm Hành Chu buồn.
Biết lúc nãy bò chậm hơn một chút.
…
Dạo Lục Chi Nghi đang răng cửa.
Thẩm Hành Chu ghé sát , giọng nịnh nọt:
“Em trông giống… cái đàn piano á.”
Ăn ngay một cái tát.
Dù ngoài dự liệu, nhưng… cũng sướng.
…
Tan học về, Thẩm Hành Chu thấy Lục Chi Nghi trốn tiết múa, ba cô cầm roi tre đuổi đ.á.n.h vòng quanh khu.
Cậu hét “đao hạ lưu nhân” lao lên, đầu húc thẳng bụng ba cô.
Húc rớt luôn… sỏi thận của ông.
Tối đó, đầu nếm trải cảm giác đ.á.n.h hội đồng.
Hôm Lục Chi Nghi bôi t.h.u.ố.c cho :
“Anh ơi, đau ?”
Nếu đau, cô sẽ vì thêm vài giọt nữa ?
Cậu nhe răng ngốc:
“Không đau .”
Thôi .
Không cô .
…
Lên lớp tám, Lục Chi Nghi bắt đầu xa .
Trái , cô chạy xem bạn cùng lớp chơi bóng rổ, khen trai, còn mang nước cho họ.
Thẩm Hành Chu vội trinh sát đối thủ.
Hừ, gầy như que tre.
Cậu học bóng bầu d.ụ.c Mỹ từ nhỏ, tướng tá cao to, thể lực khỏi chê, một ngón tay cũng nghiền cái que tre đó.
Cậu rủ Lục Chi Nghi xem thi đấu, định giúp cô rửa mắt.
Xem mười phút, cô thấy quá bạo lực, còn nhận xét giống ch.ó hoang lăn bùn.
…