Chương 6
“Trần Dạng, em cảm thấy những lời với một gia đình là phù hợp ?”
“Hồi đó em đúng là đáng thương, nhưng đó lí do để em quyền năng bừa bãi.”
“Chuyện gia đình của liên quan tới em. thích em, cũng thích em chỉ trỏ, phán xét chồng của . Em , đừng tới nữa.”
Khóe mắt ầng ậng nước, vẻ mặt cố chấp cứng đầu.
“Nếu chị thấy em đáng thương, thương em thêm một nữa?”
“Em chị tránh hiềm nghi vì hình ảnh gia đình, em sẽ chị khó xử.”
“Bây giờ chị cứ nhốt em cũng , ai phát hiện ! Em sẽ ngoan ngoãn đợi chị ở nhà, hết, chỉ ch.ó của riêng chị thôi…”
“Câm miệng!”
giận đến run , giật phăng chiếc dép nhựa chân ném thẳng .
“Rốt cuộc em mục đích gì? Có bên đối thủ phái tới chơi ? cảnh cáo em, còn dám bậy nữa là cho xử em đấy! Cút!”
Trần Dạng dậy, ép sát .
Mắt đỏ ngầu.
“Chị , rể già ! Cố chống nữa cũng chỉ là dưa chuột già sơn xanh! em thì khác, chị thể tận hưởng tuổi trẻ sung sức của e. Gì chứ, chân chị mọc chai , chị lừa em!”
Cậu đột ngột xổm xuống, trừng mắt chân gào lên:
“Đệt , điên !”
lập tức chộp điện thoại.
“Thư ký Hoắc!”
Thư ký Hoắc dẫn theo bảo vệ cầm dùi sắt xông .
Sau khi kiểm tra xác nhận Trần Dạng thiết lén gì, liền xách còn đang vùng vẫy ngoài.
gọi cho Tô Nghiên một cuộc.
Lúc đó mới mấy năm nay Trần Dạng uống t.h.u.ố.c vì bệnh tâm lý.
Cô liên tục xin .
“Lần dẫn nó ngoài là nó tiếp xúc với khác nhiều hơn, ngờ thành thế .”
“Thật sự xin , yên tâm, hôm nay tớ sẽ lập tức đưa nó nước ngoài, đó sẽ đích tới xin .”
cúp máy, ngã xuống sofa.
Thư ký Hoắc rót cho một cốc nước.
“Chủ tịch Lục, ông Thẩm tới.”
bật dậy.
“Anh thấy hết ?”
“Chắc là . chị đang tiếp khách, ngoài cửa một lát .”
“Anh phản ứng gì ?”
“Không . Còn với nữa.”
cầm điện thoại lên.
Nhớ những lời lâu đó, cộng với sự lạnh nhạt buổi sáng nay, do dự.
Người vốn chẳng để tâm nếu giờ chủ động giải thích kỳ quá ?
thử nhắn một câu.
【Nãy tới tìm em ? Sao ?】
Rất lâu .
Thẩm Hành Chu: 【Ờ】
ngã phịch đất.
là chịu thua, ai bình thường cả.
…
Về tới nhà là chín giờ tối.
Thẩm Hành Chu hình như ở nhà.
Phòng khách tối om.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ke-thu-truyen-kiep-cu-thich-dien-sau/chuong-6.html.]
định bật đèn, nhờ ánh trăng mờ ngoài cửa sổ, thấy một bóng sofa.
Nghe thấy tiếng động, đó đầu .
rõ mặt, chỉ thấy đường nét quen.
khựng .
“Trần… Trần Dạng?”
Người đó dừng một nhịp, dậy bước về phía .
vội lùi .
Một tay chộp cây gậy bóng chày ở góc phòng, tay tìm công tắc.
Đèn vàng bật sáng.
Trước mắt … là Thẩm Hành Chu.
…
Thẩm Hành Chu mặt , mùi rượu nồng nặc.
Anh mặc áo khoác gió cùng kiểu với Trần Dạng.
Để kiểu tóc y hệt Trần Dạng.
Ngay cả tai trái sưng đỏ cũng đang đeo một chiếc khuyên nhỏ lấp lánh.
Gương mặt tiều tụy, tay siết c.h.ặ.t vạt áo.
Yết hầu lăn khó nhọc, giọng khô khốc:
“Anh thế … em thích ?”
Cây gậy bóng chày trong tay rơi đ.á.n.h ‘keng’ xuống đất.
đờ lôi từ lưng một cây vĩ cầm.
Rồi bắt đầu… kéo.
Kéo mấy nhát, đến chính cũng nổi.
Anh dùng sức ném phịch xuống sàn, c.ắ.n môi vì hổ:
“Xin … là ngu quá. Cho thêm chút thời gian, nhất định sẽ luyện cho đàng hoàng…”
Bạn bè ơi, ai hiểu cho ?
Ai hiểu cái cảm giác ban ngày xử lý xong một kẻ điên, họp liền hai cuộc, tối về mở cửa thấy một kẻ ngốc đang cosplay kẻ điên để cứu rỗi tình yêu là thế nào ?
khan một tiếng, vả “chát” cho một cái, gào lên:
“Tao mặc kệ mày là cái giống gì, lập tức, ngay bây giờ, cút khỏi chồng tao ngay!”
Thẩm Hành Chu môi run bần bật, đột ngột sụp đổ.
Anh “bịch” một tiếng quỳ xuống, ôm c.h.ặ.t lấy .
Nước mắt tuôn như sợi mì kéo tay, ngừng trào .
“Anh cũng thế … chỉ cái xác với mấy đồng tiền bẩn, mà em còn chẳng thèm. Anh thật sự còn cách nào khác!”
“Vợ ơi, xin em đừng phá nát cái nhà … sống cho đàng hoàng với ? Được , , ?”
“Em thích kiểu gì cũng hết, đừng gặp nữa, ?”
định hỏi rốt cuộc chuyện quái gì đang xảy , thì kéo ngã xuống sàn.
Anh ôm lăn qua lăn như máy giặt, lăn đạp chân, ăn vạ:
“Hu hu hu thật sự thịt cái con xanh đó, nhưng sợ một khi thế, em giống thèm để ý nữa!”
“Cưng ơi, cưng đuổi thằng đó , trong lòng khổ lắm, khó chịu lắm !”
Anh la hét một tràng.
Rồi đột nhiên buông , quệt nước mắt:
“Vợ , già , xuống sắc, còn như nữa. Mấy chuyện đó đều thể sửa. Mấy hôm còn đặc biệt tới bệnh viện, em xem …”
Vừa , ‘rẹt’ một cái kéo phăng áo khoác !
: ?!
Hồng… hồng thật .??
Anh giữ đầu , ấn thẳng mặt n.g.ự.c .
“Vợ , thật chuyện liên hôn là chủ động đề nghị với em. Anh thật sự thích em lắm, thích đến mức chỉ cần nghĩ em với cái con xanh c.h.ế.t tiệt thế thế nọ là tim đau c.h.ế.t.”