KẺ THÙ TRUYỀN KIẾP CỨ THÍCH DIỄN SÂU - Chương 5

Cập nhật lúc: 2025-12-25 15:07:55
Lượt xem: 121

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 5

 

Lúc mới nhận nãy trông vẫn còn , giờ mặt Thẩm Hành Chu tái .

 

Trong mắt thoáng qua một tia giống như tuyệt vọng lẫn cam tâm.

 

khựng .

 

“Anh ?”

 

Anh gượng , ngẩng lên hôn .

 

“Không . Em thích ?”

 

gật đầu lia lịa.

 

 

đang nhắm mắt tận hưởng.

 

Bỗng một tiếng nghẹn ngào kìm chui thẳng tai.

 

Mở mắt .

 

thấy Thẩm Hành Chu mắt đỏ ngầu, nước mắt rơi từng giọt lớn.

 

lập tức cứng , chống tay dậy.

 

“Anh thích kiểu ? Hay công ty chuyện gì?”

 

Anh lắc đầu, rướn .

 

Trông như một ông trung niên kiệt sức, mất việc, chạy giao đồ cả ngày, về nhà thấy đôi giày của sếp cũ ở cửa, một kiểu tuyệt vọng mong manh.

 

hỏi thêm mấy .

 

Thấy chịu , bực bội đẩy .

 

“Không thì thôi, lên giường mà như tra khảo .”

 

Anh nghiêng ngã xuống giường, sụt sịt mấy cái, giọng yếu ớt:

 

“Ư… .”

 

“Vậy cái gì? Suốt ngày lóc, đàn ông con trai mà thế , phúc khí hết đấy.”

 

Anh bịt c.h.ặ.t miệng, vai run bần bật.

 

“Vậy nữa … em đừng mắng nữa mà!”

 

“……”

 

xuống mép giường, xoa trán thở dài.

 

Một lúc :

 

“Hay tối nay sang phòng khách ngủ , cả hai cần bình tĩnh .”

 

Anh mắt đỏ hoe , lau nước mắt.

 

Ôm gối, lầm lũi về phía cửa.

 

“Thẩm Hành Chu.”

 

Anh phắt , trong mắt lóe lên một tia sáng khó hiểu.

 

hỏi: “Ở với em, vui ?”

 

Anh lắc đầu điên cuồng.

 

nén giận.

 

“Cuộc hôn nhân vốn là kết quả cáu giận với em. Nếu thấy tủi như , chấm dứt sớm…”

 

Đồng t.ử co rút mạnh, gào lên cắt ngang:

 

“Anh tủi! Em đừng nữa!”

 

Anh gào xong một câu vô nghĩa, trần truồng lao thẳng ngoài…

 

Thẩm Hành Chu đúng là đồ khốn, bê luôn cả cánh cửa .

 

đối diện với khung cửa tối om suốt hai đêm liền mà ngủ.

 

Vì giận dỗi nên gọi cho .

 

Anh cũng về nhà.

 

Hai như thể chỉ qua một đêm quãng thời gian tuyệt giao.

 

Hồi đó từng quen một học kiểu nắng ấm, mặt mũi non tơ.

 

kịp gì thì Thẩm Hành Chu phá hỏng.

 

Thế là dắt theo một con ch.ó tới thẳng văn phòng ầm ĩ.

 

Một gã cao gần mét chín như Thẩm Hành Chu ôm gối co ro tủ hồ sơ, trỏ mắng :

 

“Mắt em bộ dùng để thở ? Vì một suất thực tập mà bỏ em, thì thể là thứ gì hồn chứ? Lục Chi Nghi, gu chọn đàn ông của em tệ thật!”

 

Bị chỉ thẳng mặt như , liền chuyển từ hổ thành giận dữ.

 

“Liên quan quái gì tới chứ? Gọi một tiếng ‘’, tưởng thật là thật !”

 

Ngực phập phồng dữ dội.

 

Hai tay đặt gối siết c.h.ặ.t đến trắng bệch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ke-thu-truyen-kiep-cu-thich-dien-sau/chuong-5.html.]

 

“Lục Chi Nghi!” giọng nghèn nghẹn, đầu nổi giận với :

 

“Anh thèm em! Từ tới giờ, bao giờ em!”

 

Rồi đó thì ?

 

mơ mơ màng màng nghĩ.

 

Sau đó… hình như nhiều lời khó , đầu bỏ chạy.

 

Anh nhảy xuống đuổi theo , ch.ó rượt mấy cây

 

lúc nào .

 

Sáng hôm tiếng ồn đ.á.n.h thức, khoác tạm áo xuống lầu.

 

Ồng chồng Beagle của về .

 

Sau lưng còn thợ tới lắp cửa.

 

 

Hai ngày gặp, Thẩm Hành Chu trông tiều tụy hẳn.

 

Trên còn phảng phất mùi t.h.u.ố.c sát trùng.

 

Tim thắt , vội bước tới kiểm tra.

 

Vừa chạm tới l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của , đột nhiên kêu lên một tiếng.

 

hoảng hốt:

 

“Chỗ đau ? Anh đ.á.n.h với ai hả? Để em xem.”

 

Môi tái nhợt, một tay ôm n.g.ự.c cho chạm, giọng lạnh nhạt:

 

“Không . Chỉ là khó chịu thôi.”

 

rút tay về, hít sâu.

 

“Vậy em công ty đây.”

 

Nói xong lên lầu rửa mặt, xách túi thẳng.

 

Cả buổi sáng chẳng tập trung nổi.

 

Ngồi đờ tấm ảnh với Thẩm Hành Chu chơi Disney điện thoại.

 

OMG, cái cảm giác chua xót nghẹn ngào ? Đau thật sự chứ.

 

Thư ký gõ cửa.

 

“Chủ tịch Lục, tìm chị.”

 

 

Khi thấy mặt Trần Dạng, thất vọng tựa lưng ghế.

 

Cậu xuống đối diện, giọng lo lắng:

 

“Sắc mặt chị , chị khó chịu ?”

 

lắc đầu.

 

“Tìm chị việc gì?”

 

Cậu đưa hai tấm thiệp mời, đôi mắt ánh lên nụ :

 

“Tiện đường nên em lên thăm chị. Ngày mai ba giờ chiều, chị với rể rảnh tới buổi hòa nhạc của em ?”

 

giả bộ bấm bấm chuột màn hình.

 

“Để chị xem nào… Ối, khéo , cuộc họp đột xuất chuyển sang chiều mai. Thế nhé, mai chị bảo trợ lý tới hiện trường tặng em lẵng hoa, chúc diễn .”

 

Cậu vẻ hụt hẫng.

 

Ngập ngừng một chút, vẫn bám theo hỏi:

 

“Thế tuần thì ? Quán bar của bạn em khai trương, chị chơi với em nhé?”

 

“Tuần cũng . Chân chị mọc cái chai, cắt.”

 

Nụ mặt Trần Dạng nhạt dần.

 

Cậu biểu cảm, đôi mắt sáng trở nên lạnh như mặt nước c.h.ế.t.

 

Một lúc , bỗng bật khẽ đầy mỉa mai:

 

“Có ông già đó cho chị đúng ?”

 

“Hai chỉ là vợ chồng hợp đồng, lấy quyền gì quản chị? Anh xứng ?”

 

cau mày.

 

“Em ý gì?”

 

Cậu cúi mắt, giọng khàn , đầy chua xót.

 

“Chị , em nhớ chị.”

 

“Mấy năm ở nước ngoài, ngày nào em cũng nhớ chị.”

 

“Sau khi ba ly hôn, ai quản em cả, em cũng bạn. Từ nhỏ tới lớn chỉ chị là ghét khuôn mặt bẩn của em. Chị băng bó vết thương cho em, lau nước mắt cho em, đưa em về nhà. Quà sinh nhật chị tặng, em vẫn giữ tới giờ…”

 

gõ nhẹ lên mặt bàn, nghiêm giọng cắt ngang.

 

 

Loading...