Chương 4
Ánh mắt Trần Dạng ngân ngấn nước, luống cuống :
“Xin , là em nhiều lời. Anh rể nếu giận thì… dùng giày đ.á.n.h em cũng .”
Thẩm Hành Chu khẽ đầy mỉa mai:
“Trà xanh.”
Sắc mặt Trần Dạng tái , lảo đảo.
“Hu hu, rể mắng thế, em cũng là con nhà đàng hoàng mà. Không đắc tội rể chỗ nào, chịu nhục nhã thế .”
Thẩm Hành Chu nheo mắt liếc , sắc mặt càng âm u.
sợ hai lao đ.á.n.h thật.
Nên vội vàng hòa giải.
gọi “chồng”, gọi “đồ c.h.ế.t tiệt”, nên lưỡi như quấn .
“Ha ha, lão già c.h.ế.t tiệt, tới đây?” - .
Bàn tay đặt eo khẽ run lên.
Sắc mặt lập tức tái mét, bằng ánh mắt thể tin nổi.
quyết đoán bấm bừa một cái báo thức.
“Gì cơ? Chú Vương sinh ? Được .”
Nói xong liền kéo đang đờ ngoài.
Trên đường về nhà.
Thẩm Hành Chu im lặng lái xe.
Ánh đèn rực rỡ ngoài cửa sổ lướt nhanh qua mặt , soi rõ đường quai hàm căng cứng.
Không khí quái lạ lan khắp khoang xe.
Đột nhiên bật khẽ.
“Em giỏi thật đấy. Giỏi thật đấy.”
Anh mỉa mai:
“Nửa đêm sân thượng, tâm sự đôi lòng, cô nam quả nữ, ôn chuyện xưa. Trời ạ, còn thấy ship hai đó.”
bực .
“Người là em họ của Tô Nghiên, mới mười chín tuổi thôi. Cô nam quả nữ cái gì.”
Hơi thở khựng , sắc mặt càng khó coi.
nghi hoặc nghiêng gần.
“Hôm nay lạ lắm, phát điên cái gì ?”
Ánh mắt chớp động, yết hầu lăn nhẹ hai cái.
Anh giơ một ngón tay, chọc lên trán đẩy .
“Có ? Ha ha, chẳng hiểu em gì. Anh chỉ sợ em chuyện linh tinh ảnh hưởng hình ảnh công ty thôi, chứ ghen cái gì với hai chứ. Em đừng nghĩ nhiều.”
Nghe , trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó gọi tên.
“Ừ.” mặt cửa sổ. “Em .”
Từ hôm đó trở ,
Thẩm Hành Chu chút bất thường.
Món nấu bỗng dưng dở tệ.
Mùi vị giống như bông cải xanh thành tinh … vệ sinh.
rủ game tìm hạt óc ch.ó vàng.
Anh lạnh lùng từ chối, đầu lao thẳng phòng gym tập điên cuồng.
mua móng giò nướng về chia cho .
Anh chẳng những nhận, còn nghiến răng hỏi hủy hoại .
Chưa hết.
Một trưa nọ tới công ty lấy đồ.
Từ xa thấy tiếng cưa gỗ lúc lúc vọng từ phòng việc của .
hỏi:
“Thư ký Vương, cái động tĩnh quái quỷ gì thế?”
Thư ký Vương vẻ mặt an nhiên, trông như quen lắm rằng: Thẩm Hành Chu ngủ trưa, đó là tiếng ồn trắng chuyên dụng giờ nghỉ trưa của .
: “……Vậy thôi, phiền nữa.”
…
Buổi chiều về tới nhà.
Chẳng bao lâu , bên ngoài vang lên tiếng mở cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ke-thu-truyen-kiep-cu-thich-dien-sau/chuong-4.html.]
Thẩm Hành Chu giày xong, thấy đang phòng khách xử lý công việc máy tính.
Anh lắc lắc cái túi trong tay.
“Anh mua tôm hùm đất ở tiệm em thích đó, tối chơi game ăn nhé.”
Cảm giác bực bội tích tụ mấy ngày liền bỗng tan biến.
Tâm trạng tự dưng hẳn lên.
“Được đó đó, để bếp .”
Anh gật đầu, xách túi bếp.
Lại cắt trái cây đặt bên cạnh .
Đứng một bên, thôi.
chống cằm, ngắm đường vai lưng rộng rãi vạm vỡ của .
Bất chợt “chát” một cái vỗ m.ô.n.g cong của .
“Bày đặt quyến rũ em ? Đi tắm rửa cho sạch sẽ .”
Cơ thể cứng đờ, giọng run run tố cáo:
“Trong đầu em chỉ nghĩ tới mấy chuyện đó thôi , còn cảm xúc với tâm trạng của thì em chẳng buồn quan tâm…”
thăm dò một cái.
Hừ, cứng thế mà còn bày đặt tâm trạng.
“Lải nhải cái gì thế, ? Không thì thôi.”
Thẩm Hành Chu: “……Lúc nào là ?”
Anh bỗng trở nên ngượng ngùng.
Ngại ngùng gãi gãi lòng bàn tay .
“Vậy tắm , em xong việc thì lên lầu nhé.”
…
Anh trêu chọc đến mức ngứa ngáy khó chịu.
Xử lý công việc cho xong thật nhanh, hứng khởi xoa xoa tay.
Vừa định tắt máy.
Thì màn hình đột nhiên bật một lời mời kết bạn.
【Chị ơi, em là Trần Dạng】
đồng ý.
【Có việc gì ?】
【Chị ơi, em xin chị từ chị họ em. Muốn hỏi xem chị với rể ? Hôm đó là em hiểu chuyện, rể giận chứ?】
【Không, bọn chị lành .】
【Ơ, như chị cũng cãi ? Chị họ em hai từ nhỏ hợp, cưới cũng vì lợi ích gia đình. Bình thường chị thấy tủi ?】
【Người lớn tuổi thì tính khí thất thường. Nếu chị thấy buồn, thể với em. Em sẵn sàng chị tâm sự, dù đây chị cũng từng giúp em.】
Thằng nhóc lắm lời thật.
Trước nhiều chuyện đến thế.
Không nể mặt chị họ nó thì cũng chẳng buồn trả lời.
gãi gãi đầu.
Chuyển sang tắt thông báo cho .
Trên đầu như một tiếng động khẽ.
ngẩng lên .
Lan can trống trơn.
chẳng còn tâm trạng chuyện.
Nhắn một câu 【để lúc khác nhé】 gập máy, lao thẳng lên lầu.
Cửa phòng ngủ mở toang.
Thẩm Hành Chu cúi đầu, hai chân tách , quỳ bên giường.
Tóc ướt vuốt ngược một cách qua loa.
Giọt nước men theo tấm lưng săn chắc trôi xuống chậm rãi.
Trên cổ đeo vòng ren trắng.
Dây xích mảnh vắt qua n.g.ự.c khiến cơ bắp trông càng đầy đặn và gợi cảm.
Mấy thứ vốn do mua để tăng chút khí.
Anh từng khinh thường mặt, bảo chỉ đàn ông già nua mới dựa mấy thứ đó để giữ phụ nữ.
“ê hê” một tiếng lao tới.
Anh ôm c.h.ặ.t, như hồn, nghiêng mặt .