KẺ THÙ TRUYỀN KIẾP CỨ THÍCH DIỄN SÂU - Chương 3

Cập nhật lúc: 2025-12-25 15:07:53
Lượt xem: 147

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 3

 

Trên đường, bạn giới thiệu:

 

“Trần Dạng học năm hai ở Berkeley, mấy hôm mới về nước, đang chuẩn tổ chức buổi hòa nhạc cá nhân đầu tiên.”

 

“Ngày thường bận đến mức chẳng thấy mặt , hôm nay tụi họp lớp, nên nhất quyết đòi theo.”

 

:

 

“Ngưỡng mộ lâu.”

 

Mắt Trần Dạng sáng lên:

 

“Chị ấn tượng với em ?”

 

đáp thẳng:

 

“Không, chỉ là xã giao bình thường thôi.”

 

Trần Dạng: “……”

 

 

Sau khi nghiệp, ai nấy đều bận rộn công việc.

 

Khó lắm mới tụ họp , nên đều tối nay nhất định uống cho say.

 

Ăn xong, cả nhóm chuyển sang địa điểm tiếp theo.

 

Qua vài vòng rượu.

 

ôm micro hát hết .

 

“Ya-la-sô~”

 

Trần Dạng từ đầu đến cuối yên lặng trong góc đột nhiên dậy tới.

 

Cậu rằng, dùng m.ô.n.g húc bật mẫu đang định áp sát .

 

Rồi dè dặt kéo gấu váy , vẻ mặt ngại ngùng:

 

“Chị ơi, em quen mấy chỗ , chị dẫn em ngoài hít thở chút ?”

 

Cậu liếc quanh một vòng, cúi đầu hổ:

 

“Em từng thấy cảnh , … ngượng.”

 

sang bạn đang phát điên, cầm bình xịt nước xối thẳng lên mẫu, quẩy đến mức chẳng trời trăng mây nước là gì.

 

Gật đầu, dẫn Trần Dạng lên sân thượng tầng cao nhất.

 

Hai tựa lan can, thổi gió trò chuyện.

 

thuận miệng hỏi:

 

“Em học ở nước ngoài suốt ?”

 

Mày mắt rũ xuống, trông vẻ tủi :

 

“Chị thật sự nhớ em ?”

 

khuôn mặt Trần Dạng, chìm suy nghĩ.

 

Cho tới khi vành tai đỏ dần lên.

 

mới mơ hồ nhận chút quen thuộc trong đường nét, chỉ kinh ngạc:

 

“Ồ ồ ồ ồ ồ!”

 

Trong ký ức, Trần Dạng nhỏ hơn ba khóa.

 

Là một bé mập mạp, âm u, ít , mặt đầy mụn.

 

Tan học thường đám đầu gấu chặn trong hẻm đòi tiền.

 

Tô Nghiên lúc đó học cùng trường với bọn .

 

thấy bắt nạt, nên bảo tan học cứ đợi cùng.

 

Không lâu , đột ngột chuyển trường, cũng mất liên lạc.

 

“Thì là em. Chị nhận thật đấy. Trời ơi, cao thế , da cũng hẳn lên. Em chăm sóc kiểu gì ?”

 

Cậu ngượng ngùng chạm lên mặt :

 

“Hồi đó em bệnh, do ảnh hưởng của t.h.u.ố.c nên… trông .”

 

“Giờ thì ? Sức khỏe chứ, đúng ?”

 

Trần Dạng ánh mắt dịu , lặng lẽ .

 

Đột nhiên, chút báo , đưa tay về phía .

 

Ngay khi tay sắp chạm tới má , lập tức giữ c.h.ặ.t trọng tâm, nhanh ch.óng ngửa .

 

Hạ lưng gọn gàng, tránh ngay.

 

Mười bốn năm nền tảng múa đấy.

 

Tay Trần Dạng cứng đờ giữa trung.

 

Cậu sững sờ nhẹ nhàng dậy, phủi phủi bụi tay.

 

Môi mỏng mím c.h.ặ.t.

 

Đôi mắt sáng ươn ướt như nai con thoáng hiện vẻ luống cuống.

 

“Xin … em chỉ thấy tóc chị gió thổi rối, cố ý thất lễ. Chị… ghét em ?”

 

“Sao em nghĩ … ơ, em ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ke-thu-truyen-kiep-cu-thich-dien-sau/chuong-3.html.]

Chóp mũi ửng đỏ, giọt nước mắt long lanh đọng nơi khóe mắt, trông thê lương mong manh.

 

“Gặp chị, em thật sự vui. Nếu ngày đó chị động viên, bảo vệ em, em thật dám tưởng tượng sẽ thành thế nào.”

 

“Em ý gì khác với chị, chỉ là ơn thôi. Chị đừng ghét em, ?”

 

tìm thấy giấy ăn.

 

Đành vụng về vỗ lưng .

 

“Rồi , em xem bây giờ em giỏi thế nào. À mà lát nữa em biểu diễn cái… men gì đó …”

 

Cậu nức nở: “Là Mendelssohn.”

 

“À , haha, đúng là rối thật.”

 

Trần Dạng đang chìm trong ký ức, càng càng dữ.

 

ngơ ngác cạnh một lúc.

 

Rồi đột ngột lên.

 

“Em cứ , chị xuống lấy giấy.”

 

Cậu ngước đôi mắt đẫm lệ.

 

Người mềm , yếu ớt tựa về phía .

 

“Chị ơi, em choáng…”

 

vội đỡ lấy vai .

 

Ngay giây .

 

Một chiếc giày da “vút” bay tới, nện thẳng lưng Trần Dạng.

 

giật , vội đầu.

 

Trên sân thượng tối mờ, Thẩm Hành Chu trong bóng râm cách đó vài mét.

 

Chân trái thiếu một chiếc giày.

 

Khóe môi rõ ràng đang , nhưng đôi mắt dài hẹp đen sẫm lạnh lẽo đến rợn .

 

Ánh của ghim c.h.ặ.t bàn tay đang đặt vai Trần Dạng.

 

Anh nghiến răng ken két.

 

“Bảo cần tới.”

 

“Hóa bên ngoài em sống vui vẻ kiểu ?”

 

Trần Dạng ôm lưng đau, bình thản quan sát .

 

Cậu khựng một chút, bày vẻ ngây thơ vô tội.

 

“Chị ơi, chú là ai ?”

 

Mặt Thẩm Hành Chu tối sầm.

 

Anh giật giật cà vạt.

 

Muốn xông tới mới đùng đùng nổi giận.

 

vì cái tính sạch sẽ quá mức, nên chỉ lưỡng lự nửa ngày đặt nổi chân xuống.

 

Im lặng hai giây.

 

“Hai cái .”

 

: “…”

 

Phía .

 

Thẩm Hành Chu “lộp bộp” nhảy một chân gần, nhặt giày lên xỏ .

 

Rồi vòng tay siết c.h.ặ.t eo .

 

Tay trái giúp vuốt tóc, vô tình để lộ nhẫn cưới ngón áp út, giọng thản nhiên:

 

là chồng của Lục Chi Nghi.”

 

Trần Dạng che miệng kinh ngạc.

 

“À, xin thật sự, thấy chín chắn quá nên em hiểu lầm. Anh rể sẽ giận em chứ?”

 

Thẩm Hành Chu thèm đáp.

 

Cúi đầu , giọng mật:

 

“Em yêu, nãy giờ hai chuyện gì mà vui thế?”

 

định mở miệng thì Trần Dạng liền ngây thơ chớp mắt:

 

“Nói vài chuyện lúc còn học cấp ba thôi. À mà lúc đó rể chắc cũng sắp nghiệp đại học nhỉ?”

 

“Thời gian trôi nhanh thật, đúng là năm tháng ép già .”

 

thầm kêu hỏng.

 

Ai cũng , đàn ông qua 25 là… 65.

 

Năm nay Thẩm Hành Chu tròn 25, đúng lúc nhạy cảm nhất về tuổi tác.

 

Lời chẳng khác nào đ.â.m thẳng tim .

 

Quả nhiên.

 

Giọng đầu lạnh mấy phần:

 

chuyện với vợ , đến lượt ngoài như xen ? Người lớn trong nhà dạy lễ phép ?”

 

 

Loading...